Giơ tay, xoa xoa tóc của cô, hắn ôn nhu nói: “Thực xin lỗi, em phải ở bên chị nhiều hơn.”
Khó mà nhìn được vẻ ôn nhu của hắn, cô lắc đầu. “Em vì chị đã làm quá nhiều rồi.”
“Không đủ……”
Khương Tuệ Kình ôm chị vào lòng. Chị gái này, từ nhỏ, chị ngốc đến nỗi làm cho hắn cảm
thấy sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời này cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi, nhưng hiện
tại hắn mới hiểu được, chị vĩnh viễn là gánh nặng ngọt ngào không thể bỏ của hắn.
Rời khỏi phòng bệnh Khương Tuệ Thanh, cô lại chần chờ khi tiến vào phòng bệnh Cung Ấu
Lâm. Cô luôn chần chờ, thời điểm phải đối mặt người nhà.
Thở mạnh, lo lắng cả nửa ngày, cô mới đẩy cửa tiến vào.
Cung Ấu Lâm nằm trên giường bệnh, nghe âm thanh cửa chuyển động, khuôn mặt tái nhợt
chợt hiện một chút đỏ ửng, cô nhìn về phía cửa, lại phát hiện tiến vào cửa, không phải là
người trong lòng cô mong chờ ……
“Chị.”
Cô cắn cắn môi, có cảm giác không biết phải làm sao, nhưng nhớ tới Khương Tuệ Kình,
không nhịn được mỉm cười.
Tuệ Kình đẹp trai anh tuấn nói cô là thiên sứ…… Có phải không? Cô là công chúa, không lo
không nghĩ, được che chở, nhưng cô cũng không cho rằng mình chính là thiên sứ.
Bởi vì cô đã làm rất nhiều chuyện xấu, cô có một chút ác tâm, có một chút lòng ghen tị, cho
nên cô đối với chị mình thực tệ, còn thường xuyên gây chuyện xấu rồi để chị mình gánh trách
nhiệm, như vậy chính mình làm sao có thể là thiên sứ?
Cô từng nghĩ tới, có phải bởi vì chính mình quá xấu xa, thượng đế mới trừng phạt cô, để cho
cô mắc phải căn bệnh này.
Nhưng mà, vì Tuệ Kình, cô nguyện ý cố gắng biến chính mình thành thiên sứ thiện lương.
Đúng, cô muốn hối cải, phải trở thành một cô gái chân chính, một ngày nào đó, cô sẽ biến
thành thiên sứ hàng thật giá thật.
Cô ngẩng đầu cười, lại gọi một tiếng chị. Hôm nay, cô muốn bắt đầu sám hối, sau mỗi một
ngày, cô muốn cố gắng làm đứa em tốt.
Cung Diệc Hân đi đến trước giường, bình tĩnh nhìn em gái mình, không biết mình nên dùng
thái độ gì đối mặt với nó. Đó là người nhà của cô, nhưng hai chữ “Người nhà” đối với cô mà
nói, cũng đồng nghĩa với oán hận.
“Có khá hơn chút nào không?” Khẩu khí thực công thức hoá, trong đôi mắt cô, không chút
gợn sóng.
“Chị, bệnh của em có phải rất nặng hay không, nghiêm trọng đến…… Bác sĩ phải bó tay?”
Cung Ấu Lâm ngữ khí chần chờ, hai tròng mắt lộ vẻ bất an.
Hai đầu lông mày nhíu chặt. Rất nhiều bệnh nhân đã hỏi cô vấn đề này, lạc quan mà nói, cô
chỉ căn cứ vào thực tế mà trả lời. Không thể hiện cảm xúc gì, cô lựa chọn trầm mặc, nhưng cô
không nghĩ tới, hôm nay người hỏi mình lại là em gái mà cô oán hận hai mươi mấy năm.
Cô nên trả lời thế nào? Cô bối rối không biết làm sao, may nhờ có bề ngoài lạnh lùng che đậy
nên không ai có thể phát giác sự vô thố của cô.
“Chị, bệnh của em thực sự nghiêm trọng, đúng hay không?” Vẻ trầm mặc của cô làm lòng
Cung Ấu Lâm càng thêm nặng nề, tiếp theo hai má ửng hồng, nước mắt lưng tròng.
Thấy Cung Ấu Lâm như vậy, cô yên lặng thở dài, ly khai ánh mắt, nhìn bệnh án trong tay.
Nhưng bệnh án này không phải của Ấu Lâm, cô chính là cần một cái gì đó để che giấu, che
giấu sự hoảng loạn không sao nói ra được của cô.
“Cô không nên suy nghĩ bậy bạ, kết quả kiểm tra vẫn chưa có, nói không chừng chỉ là bệnh
nhẹ.” Cô đang nói dối, lần đầu tiên, cô nói dối bệnh nhân.
Cung Ấu Lâm thở phào, giữ chặt tay cô, chân thành nói: “Chị, thực xin lỗi.”
Cô không trả lời, không rõ tại sao Cung Ấu Lâm lại nới thực xin lỗi?
“Từ nhỏ, chị luôn luôn vĩ đại như vậy, làm cho em thực ghen tị với chị. Còn nhớ cô giáo Lâm
hồi năm nhất tiểu học hay không? Cô luôn nói:『 Thật là, chị gái em kiểm tra không dưới
một trăm điểm, em tại sao ngay cả đạt sáu mươi điểm cũng khó khăn như vậy?』 em thật
giận cô, càng giận mỗi lần cô nói xong, cả lớp sẽ cười em.”
Bình tĩnh nhìn em gái, không rõ Cung Ấu Lâm tại sao lại kể những chuyện năm xưa.
Nhưng mà cô thực sự vẫn còn nhớ cô giáo Lâm, nhớ hồi nhỏ, cô hết cố gắng, tất cả đều vì
muốn trong mắt ba mẹ có cô, nhưng mãi về sau, cô mới hiểu được, chính mình càng vĩ đại,
càng trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt mẹ mình. Không phải cô làm sai, nhưng
cô luôn phải gánh chịu trách nhiệm.
Đến cuối cùng…… Đến cuối cùng a……
Cung Diệc Hân bĩu môi. Đến cuối cùng cô hiểu ra rằng mình vĩ đại còn là lý do để chịu giày
vò, đáy lòng tràn ngập, không hiểu được có phải tất cả chỉ là bất đắc dĩ.
“Em ở trong nhà là công chúa, cha mẹ thương em sủng em, nhưng vì chị mà khi rời khỏi nhà,
em liền biến thành đứa đại ngu ngốc trăm phần trăm, em không biết mình sai ở đâu, vì sao
mẹ sinh ra chị xinh đẹp thông minh như vậy, lại sinh ra em vừa ngốc lại xấu?”
Không, cô không nghĩ Ấu Lâm vừa ngốc lại xấu, nhưng…… Nếu vừa ngốc lại xấu có thể
được ba mẹ yêu thương, cô cần thông minh cùng mĩ lệ để làm gì?
“Cho nên em hỏi mẹ, có cái gì em biết mà chị không biết, mẹ suy nghĩ nửa ngày, quyết định
dạy em đàn đàn dương cầm……”
Đúng, sự kiện kia cô ấn tượng sâu sắc.
Cô nhớ Ấu Lâm tựa vào trong lòng mẹ, mỗi khi đánh ra hai âm, mẹ sẽ không ngừng vỗ tay,
khen Ấu Lâm thông minh nhất, là đứa trẻ cực kì có thiên phú.
Cô hy vọng hão huyền sẽ có ngày được mẹ khen như vậy, vì thế cùng bạn học trên lớp thỏa
thuận, cô giúp đối phương làm bài tập, đối phương dạy cô đánh đàn.
Cô không phải thực yêu thích âm nhạc, nhưng đối với việc luyện đàn dương c...

