watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2911 bình chọn
ầm cực kì

nghiêm túc, đi đến đâu đều đeo tai nghe, mỗi ngày luyện đi luyện lại những đoạn nhạc, chiều

nào sau giờ học, cũng ở lại lễ đường của trường học luyện đàn, mãi đến khi nhân viên tạp vụ

đến khóa cửa, mới cầm cặp sách rời đi.

Về sau có một lần, trong nhà có khách, mẹ muốn Ấu Lâm đàn một đoạn nhạc cho các cô chú

xem, Ấu Lâm đàn bài Ong mật nhỏ, khách khứa cười khen Ấu Lâm thông minh, sau đó quay

đầu hỏi: “Chị gái có thể đàn hay không?”

Cô gật đầu đi tới phía trước đàn dương cầm, đàn bài Alice, biểu hiện của cô làm mọi người

xung quanh kinh diễm, những vị khách vỗ tay như sấm, hết sức khen ngợi, con gái thật giống

mẹ.

Khi đó cô không hiểu mẹ mình vì sao khi đó sắc mặt trắng bệch, về sau liền hiểu, mới biết

được chính mình có bao nhiêu ngu xuẩn.

Tối hôm đó, Ấu Lâm khóc lớn, mẹ vì thế mà tát cô một bạt tai, trên người đầy những vết

thương xanh tím mẹ dùng móc áo đánh, hơn nữa còn đe dọa cô, muốn cô vĩnh viễn không

được chạm vào đàn dương cầm, sau ngày đó, cô không hề chạm vào đàn dương cầm thêm lần

nào nữa.

Cô từng hỏi tự hỏi bản thân ngàn lần, vì sao mẹ đối xử không công bằng với cô, cô rốt cuộc

đã làm sai chuyện gì, làm cho mẹ chán ghét mình như vậy?

Cái đáp án kia, năm hai trung học cô rốt cục đã hiểu rõ.

“Em không phải cố ý hại chị, em chỉ là cảm thấy đau lòng chán nản, mình nghiêm túc luyện

tập như vậy, thế nhưng so với chị chỉ bất ngờ đàn một bài cũng hay hơn em cả trăm lần, em

thực sự rất tức giận, giận đầu óc mình sao lại ngu ngốc như vậy, nhưng mà em thực sự không

nghĩ tới, mẹ lại ra sức đánh chị……”

Nước mắt của Ấu Lâm không hề làm cô cảm thấy thương tiếc, nhưng lại gợi lên nhưng kí ức

mà cô không thể nào quên.

Hồi nhỏ cô không hiểu, vì sao mẹ lại hận mình như vậy? Cho rằng giống như bà nội nói, bởi

vì mẹ hy vọng có thể sinh con trai, không nghĩ tới lại sinh ra một đứa con gái, vì quá thất

vọng nên mới có loại biểu hiện này.

Về sau khi mẹ sinh ra Ấu Lâm, cô thật vui mừng, vui mừng vì từ nay có thêm một người em

gái và mình cùng nhau gánh vác oán giận của mẹ.

Không nghĩ tới Ấu Lâm cũng là con gái, nhưng lại là hòn ngọc quý trên tay mẹ, còn cô vẫn

chỉ là cô bé lọ lem.

Hồi nhỏ Ấu Lâm hay khóc, thích mách lẻo, cô vì thế mà bị đánh bị mắng vô số lần nhiều đến

không đếm được. Khi bắt đầu đi học, cô nghĩ ràng chỉ cần học giỏi thành tích tốt sẽ làm mẹ

vui, ai ngờ được mẹ vẫn coi thường, oán hận cô như trước, cô mất mười mấy năm cố gắng hi

vọng có được tình thương của mẹ, về sau mới hiểu được, mình đang uổng phí khí lực.

“Có một lần em muốn chị chơi với em, chị không chịu, em bị chọc tức, chân đứng không

vững, nên ngã từ trên cầu thang xuống, em khóc nói:『 Đều là do chị làm hại.』 câu nói kia ý

tứ là chị không chịu chơi với em, hại em rất tức giận nên mới ngã xuống, không phải nói chị

đẩy em, nhưng mẹ lại hiểu lầm, lấy chổi lông gà 撢 撢 đánh chị, thực xin lỗi……”

Lần đó cô bị đánh tới da tróc thịt bong, mình đầy thương tích, đằng đẵng hai tuần lễ, mặc

đồng phục mùa đông đến trường học, rước lấy ánh mắt khác thường, mà những bạn học nam

đùa dai cố ý kéo mở tay áo của cô, lại nhìn thấy tay cô đầy những vệt xanh tím, sợ tới mức

không nói thành lời……

Mẹ hiểu lầm như vậy, trong lúc đó Ấu Lâm cùng cô, lại không hiểu là vì sao lại như vậy.

Cô thì không nói gì coi như thừa nhận, đặc biệt là khi vào năm hai trung học.

Sau kì nghỉ đông của năm hai, cô không tiếp tục theo đuổi bóng lung mẹ, cô không bao giờ

chờ mong tình thương của mẹ nữa vì cô biết như vậy chỉ là ảo tưởng không cần thiết, cô

không dám tưởng tượng có một ngày, cô bé lọ lem cùng mẹ kế giải thích mọi hiềm nghi lúc

trước.

Cô biết mẹ vĩnh viễn sẽ không nói ra nguyên nhân vì sao hận mình như vậy, cô áy náy cho

nên cô nhẫn, nhưng đến cuối cùng…… Lại còn hơn cả oán hận.

Sau đó cô biến thành người máy, một người chỉ biết ăn uống và đọc sách, một người máy

không có cảm tình, cho đến khi Mộc Thụ xuất hiện trước mặt cô.

“Chị, em cái gì cũng thua kém chị, chỉ có duy nhất một khuôn mặt tươi cười, cười đến ông bà

nội mở cờ trong bụng, cười đến đồng học bằng hữu nguyện ý cùng em kết làm bạn bè, em

thường tự nói với chính mình, chỉ cần thiện lương, đáng yêu, sẽ có rất nhiều người thích

mình.”

“Dù em tự tin bao nhiêu nhưng mỗi lần ở trước mặt chị, lại không còn sót lại chút gì. Chị học

giỏi như vậy, thi thủ khoa trường y, em thì ngay cả trường trung học công lập cũng không

vào được, bạn bè của ba đều nói chị là niềm tự hào của nhà họ Cung, Còn em thì sao? Em

tuyệt đối là nỗi sỉ nhục của ba, đúng vậy, bác sĩ nổi tiếng làm sao có thể sinh ra một đứa con

gái đần độn như vậy.

“Trong lòng em hiểu được, trên đời này chỉ có mẹ cảm thấy em tốt hơn chị, mà do lòng tham,

em cảm thấy chỉ có mẹ yêu là em không đủ, cho nên em mới tìm cơ hội chỉnh chị, cho nên

em mới…… Cướp đi anh Mộc Thụ, em cho rằng cướp đi hắn thì có thể ở trước mặt chị hãnh

diện, thực xin lỗi……”

Ấu Lâm thật sự đã được hãnh diện.

Năm ấy cô còn học tại trường y, việc học ở trường y rất nặng nề, nhưng cô cắn chặt răng,

không dám nói, muốn có thành tích học tập nổi trội xuất sắc, cho nên cô thường xuyên mất ăn

mất ngủ, vì thế dạ dày bị loét, nhưng cô không quan tâm, đã không được mẹ coi trọng, ít nhất

cô muốn ba ở trước mặt đồng nghiệp được hãnh diện.

Cô là người máy, cô cũng không bài xích kiểu xưng hô này, thậm chí còn cảm t...

« Trước1...34567...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» SAO ĐỎ
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
» Hạnh phúc ước hẹn
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Bắt cóc em đem về làm vợ
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
12»
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk