Khi rời khỏi phòng mổ, cô liếc mắt nhìn bệnh nhân, tuổi vẫn còn nhỏ, mới mười sáu tuổi, vốn
nên có một thân thể khỏe mạnh, một cuộc sống tốt đẹp.
Ỏ lần phẫu thuật trước, mẹ của bệnh nhân đã biết lần phẫu thuật này rất phiêu lưu, cơ hội giải
phẫu thành công chỉ 20%, nhưng vẫn quyết định mạo hiểm, nguyên nhân – chỉ có hai con
đường là chết hoặc mạo hiểm, đã không còn lựa chọn nào khác.
Kéo bao tay, Cung Diệc Hân ra khỏi khu vực cách ly, cô thống hận việc phải gặp người nhà
để thông báo kết quả phẫu thuật.
Cửa tự động mở ra, vượt qua cánh cửa kia, nhìn vào ánh mắt người nhà bệnh nhân, đáy mắt
đối phương tràn ngập hi vọng, đang chờ đợi cô nói ra đáp án, đáng tiếc cô không thể.
Cô đến gần, gục đầu xuống, nhàn nhạt nói: “Tôi thật xin lỗi.”
Nháy mắt, người nhà đau thương khóc rống.
Cô là bác sĩ khoa tim, 80% phải đối mặt trọng bệnh, cái chết mỗi ngày đều lướt qua bên
người cô, theo lý thuyết, nhìn thấy loại này trường hợp từ lâu đã trở thành thói quen mới
đúng, nhưng…… Cô thủy chung không thể tập thành thói quen.
“Con bé đã chết sao? Trời ơi…… Nó đã chết……”
Mẹ bệnh nhân khóc rống thất thanh, một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, bất chấp ở trước
mặt mọi người quỳ xuống, cứ gào khóc như vậy, nếu không phải cõi lòng đã tan nát đến cực
điểm, sẽ không ai làm loại sự tình này.
“Nha Nha không thể chết được, không có con, mẹ cũng không còn gì cả…… Ba của con bị
bệnh tim bẩm sinh, đã rời xa chúng ta từ rất sớm, mẹ chỉ còn lại mình con, chỉ còn lại có
con……” Bà hai tay che mặt, nước mắt theo khe hở lòng bàn tay trào ra. “Mọi người đều nói
Nha Nha ỷ lại tôi, nhưng bọn họ không biết, Nha Nha là mục tiêu sống của tôi, mấy năm nay,
chúng tôi dựa vào nhau, không có con, mẹ phải sống thế nào…… Sống sao đây……”
Bà khóc gào, nấc nghẹn, giống như muốn đem toàn bộ tuyệt vọng trong lòng khóc hết một
lần.
Lẳng lặng lắng nghe những tâm sự cực kì bi ai của bà, mặt mày Cung Diệc Hân càng ưu sầu
hơn.
Thời khắc đứa nhỏ được sinh ra, cái bọn họ phải đón nhận không phải hy vọng mà là chờ
chết, thử hỏi, có mấy người làm ba làm mẹ có thể chấp nhận?
Chồng của bà lựa chọn trốn tránh, chỉ là chuyện thường tình, mà bà lựa chọn thừa nhận, là vì
tin tưởng cùng dũng khí, trên thực tế, bà đã làm rất tốt.
Bệnh như vậy còn có thể sống đến mười sáu tuổi, trong bệnh án đã được cho là cao tuổi.
Người máy có một tia cảm tình, cô đưa tay, vỗ vỗ vai người mẹ đang khóc thút thít, đạm
thanh nói: “Bà đừng khóc, Nha Nha còn chưa chết, bà chẳng phải không còn cơ hội……”
Lần đầu tiên, cô không thể trầm mặc đối mặt với tuyệt vọng của người nhà bệnh nhân.
Lời nói của cô làm cho mẹ bệnh nhân áp chế bi thương cường đại, hai mắt trợn to lên, cố sức
nhìn cô, ngay sau đó, mừng rỡ như điên ôm lấy cô.
“Nếu có một trái tim khỏe mạnh, cô sẽ tốt.” Cung Diệc Hân nói tiếp.
Lời của cô làm cho người mẹ, lại lần nữa từ thiên đường rơi vào địa ngục.
Nếu chờ được trái tim, sẽ không lựa chọn hôm nay mạo hiểm…… Mỗi ngày đều có rất nhiều
bệnh nhân bởi vì không đợi được thay tim mà chết trên giường bệnh, Nha Nha của bà cũng sẽ
như vậy sao? Bà đã từng nghĩ sẽ nói với bác sĩ – hãy mổ ngực của tôi, lấy trái tim tôi, thay
cho Nha Nha!
Nhưng…… Bà còn có thể yêu cầu cái gì? Ít nhất Nha Nha chưa chết, ít nhất con gái còn có thể
mở mắt ra, kêu bà một tiếng mẹ……
Hạ mi, buông ra cổ tay áo Cung Diệc Hân, bà thở sâu, gật đầu, lại gật đầu, giống như đang
nói chuyện với cô, cũng giống đang nói với chính mình.
“May mắn nó còn có thể rời khỏi bàn mổ; May mắn tôi còn có cơ hội cùng con bé nói tạm
biệt; May mắn, tôi còn có thể mua bánh ngọt dâu tây sinh nhật, có thể mua cho con bé một bộ
quần áo màu hồng, bác sĩ cô không biết bộ quần áo kia có bao nhiêu quý giá, nhưng nó rất
thích, cho nên tôi dự tính mua cho con bé, chờ nó mặc vào, tôi muốn giúp nó chụp thật nhiều
bức ảnh……”
Nói ra càng nhiều, bà mới giật mình phát hiện, trong lúc đó chính mình cùng con gái nguyên
lai còn có nhiều việc chưa hoàn thành như vậy.
Cung Diệc Hân không phải dạng phụ nữ chủ động, nhưng lần này, cô chủ động.
Cô cầm chặt tay người nhà, nghiêm túc nói: “Mặc kệ duyên phận hai người còn kéo dài được
bao lâu, nhưng xin hãy tận dụng mỗi một phút để làm cho con gái bà hiểu được, bà yêu nó
bao nhiêu, làm cho nó hiểu được trên đời này chỉ gặp được một lần, con gái sẽ không bao giờ
cô độc, bởi vì…… Con bé đã gặp được người mẹ yêu mình như chính sinh mạng.”
“Cám ơn người, cám ơn bác sĩ Cung.” Bà lui ra phía sau hai bước, cúi người thật sâu chào
Cung Diệc Hân. “Cám ơn cô đã không để con bé chết trên bàn mổ, cám ơn cô đã cho tôi cơ
hội được nói với con bé, mẹ yêu con.”
Sau đó bà lại một lần nữa cúi đầu chín mươi độ, mới lau nước mắt, xoay người, bước nhanh
về phía nhà vệ sinh.
Nhìn bóng lưng người mẹ, dường như trên người cô vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp của cái
ôm kia.
Nha Nha thật là may mắn, chưa từng bị vứt bỏ, không giống cô, dù liều mạng làm gì cũng
không thoát khỏi vận mệnh bị vứt bỏ.
Nhìn đồng hồ đeo tay. Nên tan tầm, hôm nay ác ma (ý nói công việc) rượt đuổi cô chạy mệt
đến buông đao đầu hàng, mà ngày mai…… Cô quay đầu. Chuyện ngày mai, ngày mai tính tiếp.
Đi ra cửa lớn bệnh viện, cô mới phát giác bụng mình rất đói, cô đã ăn qua cơm nắm hay là
bánh mì sandwich? Uổng phí đầu óc cô tốt như vậy, hiện tại làm thế nào cũng kh...

