watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2920 bình chọn
u.

Cô cố gắng bộc lộ tài năng trong giới y khoa, không cho phép người nào xem nhẹ sự tồn tại

của mình.

Cô cố gắng để bản thân trở nên ưu tú, xuất sắc muốn đuổi theo ba mình, có thể được cùng

ông tham dự hội nghị, diễn đàn y khoa lớn nhỏ; Xuất sắc đến nổi trong khi người ta cùng ba

mình hàn huyên nói chuyện, bất giác nghĩ đến con gái của ông là Cung Diệc Hân mà không

phải là Cung Ấu Lâm; Xuất sắc đến nổi khi phóng viên truyền thông phỏng vấn cô, sẽ dùng

câu “Hổ phụ sinh hổ tử”.

Cô biết rõ việc này sẽ làm mẹ càng thêm tức giận, nhưng cô vẫn lờ đi — là cô cố ý.

Đến khi mẹ dùng chính bàn tay mình tát vào má cô, thứ cô cảm nhận được không phải là

phẫn nộ, mà là khoái ý, khoái ý khi nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của mẹ, khoái ý khi thấy bà

không thể ở trước mặt người ngoài mà phát tiết lửa giận.

Bọn họ là gia đình mẫu mực, ba là viện trưởng, mẹ là giáo sư, một cô con gái là bác sĩ hơn

nữa còn có một tiểu công chúa, người người đều hâm mộ gia đình hoàn mỹ, ai hiểu được đó

chỉ là vỏ bọc bên ngoài, ẩn chứa bên trong là sự thật nhơ bẩn?

“Diệc Hân, con xem ra rất mệt.” Lí Thiến Vũ chắn trước mặt cô, kiêu ngạo nhìn chính đứa

con của mình, cô di truyền từ bà khuôn mặt xinh đẹp cùng dáng người uyển chuyển.

Cung Diệc Hân hít sâu, trên mặt mang theo ý lạnh, cô hiểu được vì sao bà xuất hiện. Bảy năm

nay nguyên nhân cũng chỉ có một — bà không có tiền.

Đúng, không có tiền. Bà sinh con gái, rồi bỏ đi kết giao cùng vô số đàn ông, nhưng những

người đàn ông này không chịu chi tiền cho bà tiêu xài, con gái trưởng thành liền trở thành

“kim chủ” cho bà rút tiền.

Bà từng nói trước truyền thông: “Tôi không thể mất đi tình yêu.”

Vì thế Lí Thiến Vũ cùng rất nhiều đàn ông lưu truyền chuyện xấu, mỗi lần mẹ thấy tin tức về

bà trên tivi, sẽ không nhịn được mắng bà hạ tiện, hơn nữa còn nói một câu “Nếu bà ta sinh

con gái, con gái khẳng định cũng hạ lưu giống bà ta.”

Mẹ cho rằng cô không hiểu, trên thực tế từ năm hai trung học cô đã hiểu được, khóe miệng

mẹ nhếch lên ý khinh miệt vì cái gì.

“Bà lại không có tiền?” Cung Diệc Hân lãnh đạm hỏi.

“Thời gian này tình hình kinh tế của mẹ có chút eo hẹp, con có thể cho mẹ thêm nhiều tiền

một chút không?” Lí Thiến Vũ mặt dày hỏi.

Bà cũng không muốn như vậy, nhưng bà là người phụ nữ thất bại, hơn bốn mươi tuổi, còn

không thể kinh doanh đảm bảo sinh hoạt của mình, có người nói bà nhược trí, bà cũng không

phản bác.

“Bà đã cầm không ít.”

“Thực xin lỗi, mẹ biết chính mình không có quyền này, nhưng là…… Bất đắc dĩ. Diệc Hân,

con đã là bác sĩ, lại là bác sĩ có tiếng, lần đó mẹ nhìn thấy con cùng Tịch Duệ lên tivi nhận

phỏng vấn……”

“Mặc kệ tôi có danh tiếng hay không, cùng bà đều không quan hệ, bà dựa vào cái gì nghĩ

rằng tôi có nghĩa vụ chu cấp tiền cho bà?”

Nhìn Lí Thiến Vũ, lại nhớ tới người mẹ biết con mình bệnh nặng sắp chết vẫn không buông

tay, một cảm giác bất bình tự nhiên nảy sinh trong lòng.

Cô có hai người mẹ, cả hai người đều muốn vứt bỏ quyền làm mẹ cô, cô không được cảm thụ

qua tình thương của mẹ, từ “Mẹ” đối với cô, chỉ có nhục nhã cùng đau thương.

“Con…… Là con gái của mẹ.” Nói ra khỏi miệng, Lí Thiến Vũ đỏ bừng mặt, tâm vặn xoắn.

“Bà cũng không xem tin tức sao? Pháp lệnh đã sửa đổi, đối với người mẹ chưa từng nuôi

nấng con mình, con cái có quyền xóa bỏ nghĩa vụ chăm sóc.”

Cung Diệc Hân lãnh khốc nói ra những lời đó, làm sắc mặt Lí Thiến Vũ một hồi đen, một hồi

trắng. Bà hiểu được, bà hiểu được Diệc Hân đối với bà hông thể tha thứ, nếu không phải vạn

bất đắc dĩ, bà như thế nào vô liêm sỉ xuất hiện?

“Mẹ không muốn ép con, nhưng bà ngoại con…… Bà thực sự không chịu được nữa, mẹ muốn

đưa bà đi bệnh viện, van cầu con, bằng không, bằng không…… Mẹ chỉ có thể đem chuyện

năm truyền ra ngoài, ba con là danh nhân……” Cắn chặt môi, bà thực sự không nghĩ ra cách

nào khác.

“Bà đây là đang uy hiếp tôi?” Cung Diệc Hân bật cười. “Làm tình nhân không phải tôi, nếu

bà vẫn muốn tìm cách uy hiếp, tôi có thể cho bà số điện thoại của bà và mẹ.”

Hơn nữa lấy cớ là bà ngoại, cô nghe đã sớm ngấy.

“Diệc Hân, con trước kia……”

Đúng, trước kia cô không phải như vậy, trước kia cô sợ hãi, lo lắng, sợ hãi sự thật bị vạch

trần, chuyện xưa bị vạch trần, mẹ sẽ đối xử với cô rất tàn nhẫn.

Nhưng hiện tại cô đã hai mươi sáu tuổi, không còn là cô gái nhỏ chưa thể tự lập năm đó, năm

tháng đã làm cô trở thành máy móc, đối với sợ hãi, cô đã mất đi cảm giác.

“Van cầu con, mẹ thực sự cần tiền.” Lí Thiến Vũ khóc, không ngờ sự việc sẽ như thế, cầu xin

nhìn cô.

Nhìn người đàn bà trước mắt cô rốt cục hiểu được, vì sao mỗi khi cô cầu xin, chỉ đổi lấy cái

nhìn hèn mọn cùng khinh thường của mẹ, bởi vì cầu xin tha thứ khiến người ta mất đi tự tôn.

“Tôi không phải cục xã hội, bà nếu có gì cần nói, có thể đi tìm tòa thị chính.” Cô quyết tuyệt

nói.

“Mẹ đã bị buộc đến không còn đường để đi, van cầu con Diệc Hân, con cho mẹ tiền, cho dù

chỉ có một chút cũng không sao……” Nhớ tới người mẹ đang hấp hối, bả dứt bỏ tôn nghiêm,

động thủ cướp đoạt túi xách của con gái.

Cung Diệc Hân nhíu chặt mày, nhìn bà hèn mọn. Bà thật sự là Lí Thiến Vũ mỹ nữ năm đó?

Khương Tuệ Kình bề bộn nhiều việc, chạy qua chạy lại giữa công ty và bệnh viện, chỉ là việc

này không làm khó được hắn, bởi vì…… Hắn là thiên tài.

Nói như vậy là tự phụ cùng kiêu ...

« Trước1...7891011...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Bắt cóc em đem về làm vợ
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Chân Trời Góc Bể
» Băng Tiểu Thư
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk