Lúc này, đến việc đáp lại cô cũng không muốn.
“Em…… Vẫn còn tức giận với anh?”
“Tức giận? Vì sao?” Cô trực giác hỏi lại.
Cô tức giận, Khương Tuệ Kình không nói sai, kẻ bắt cá hai tay tội ác tày trời, đem toàn bộ lỗi
đổ lên trên người Ấu Lâm mười lăm tuổi, cũng không công bằng.
“Chúng ta đều đã trưởng thành thành thục, chuyện quá khứ……”
“Thực xin lỗi, tôi còn có hẹn, nếu không có chuyện gì quan trọng……” Cô dự tính kết thúc
đoạn đối thoại này. Thay đổi tâm ý, cô quyết định đi mua bánh dứa, cánh vịt hun khói cùng
thuê truyện tranh.
“Hẹn? Không thể nào.” Hắn bật cười.
Toàn bệnh viện ai chẳng biết cô là người máy, khám bệnh phẫu thuật, phẫu thuật khám bệnh,
thế giới của cô trừ công việc thì không có thứ gì khác, hơn nữa toàn bộ người trong bệnh viện,
cô cũng không quen thân với người nào.
Cung Diệc Hân mắt lạnh nhìn vẻ mặt của hắn. Hắn có ý tứ gì, là cười nhạo hay là châm chọc?
Cho rằng trừ bỏ hắn Phương Mộc Thụ, không có người đàn ông nào nguyện ý trở thành đối
tượng hẹn hò cùng cô? Ở trong mắt hắn, cô thiếu nữ tính nghiêm trọng đến vậy sao?
Phương Mộc Thụ thực ngu ngốc, cho rằng cô thuần túy bởi vì nhớ đến những tình cảm đã có
trước kia mà tức giận, cũng không hiểu được cô chính là để ý nhớ đến việc kiêu ngạo bị dẫm
đạp đã không chịu nổi, mà hiện tại, hắn lại phạm sai lầm giống vậy.
Lấy di động ra, Cung Diệc Hân không chút nghĩ ngợi, tìm số điện thoại của Khương Tuệ
Kình, bấm nút gọi, điện thoại vừa kết nối không đợi hắn mở miệng, cô đã giành nói trước:
“Kình, anh ở nơi nào? Tan tầm chưa? Em mệt mỏi quá nga, mệt đến không muốn lái xe, anh
không cần đi mua vật liệu nấu mỳ Ý trước đâu, anh tới đón em, rồi hai chúng ta cùng đi dạo
siêu thị, được không?”
Cô nói chuyện bằng ngữ điệu ngọt ngào đến nỗi bản thân cũng không tưởng được, nói xong,
da gà tranh nhau nổi lên cả cánh tay.
Đầu kia điện thoại, Khương Tuệ Kình sửng sốt. Người kia……
Xác định lại một lần, đúng là số điện thoại của Cung Diệc Hân…… Hắn khựng lại trong mười
giây, sau đó nở nụ cười, nói với thư ký, “Giúp tôi chuyển hội nghị lúc sáu giờ đến sáng mai.”
Sau đó hắn lại gọi một cuộc điện thoại, vội vàng cầm lấy chìa khóa xe, đi về hướng bệnh viện
Tân Sinh.
Động tác của hắn rất nhanh, chỉ mất hơn mười phút ngắn ngủi, đã mang theo một bó hoa
hồng to đi đến trước mặt Cung Diệc Hân.
Cô bị hắn dọa sợ, ngơ ngác nhìn hắn đi về phía mình, nhìn hắn nhiệt tình ôm eo mình, nhẹ
nhàng hôn lên má, dùng ngữ điệu ôn nhu đến nỗi làm cho người ta nổi điên nói: “Baby, em
hôm nay có vẻ tan tầm sớm nga.”
“Đúng vậy, hôm nay phẫu thuật rất thuận lợi.” Giọng nói của cô như mắc kẹt, dường như
toàn bộ tri giác đều tập trung bên hông nơi lòng bàn tay nóng nóng chạm vào.
“Em đó, đừng để bản thân bận rộn rồi mệt mỏi như vậy, bằng không về sau cục cưng của
chúng ta muốn tìm mẹ, anh còn phải dẫn con đến đăng ký.”
Khương Tuệ Kình đang nói giỡn, mặt dựa vào rất gần cô, đáy mắt có một tia nghịch ngợm,
làm cô cũng không nhịn được mà cười.
“Không nghiêm trọng như vậy.”
Cô không phải thiên tài, nhưng có thể đoán ra thiên tài tiên sinh, chỉ trong vài giây ngắn ngủn
nhận được điện thoại, đã nhanh chóng phân tích cũng hiểu rõ cô gặp phải tình huống gì.
“Ai nói không nghiêm trọng, em mà còn tiếp tục như vậy, anh phải đi tìm cha kháng nghị.”
Bàn tay to co rụt lại, hắn chế trụ đầu cô, ép vào ngực mình.
Thẳng đến lúc này, cô mới phát giác Khương Tuệ Kình rất cao, cao
như một người khổng lồ,
có thể một tay đã kiềm giữ được cô. Cô bắt đầu hối hận, hối hận mình ngây thơ tìm hắn diễn
xuất, bởi vì mặc dù là diễn viên lão làng kỹ thuật diễn cao, cũng thực dễ dàng hóa thân vào
nhân vật nhưng anh ta…… Diễn quá nhập tâm……
“Baby, vị bác sĩ này thực lạ mặt, có nên giới thiệu một chút hay không?” Khương Tuệ Kình
chỉ chỉ vẻ mặt kinh ngạc của Phương Mộc Thụ.
Diễn từ lúc nào lại xoay đến chuyện này? Cô từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên, phát giác
mình chỉ có thể nhìn đến cằm người đàn ông này. Thật là, ở cùng với hắn, phải thay giày cao
gót mới được.
“Hắn là bác sĩ mới tới bệnh viện, Phương Mộc Thụ, tinh anh khoa giải phẫu thần kinh.”
Phương Mộc Thụ?! Khuôn mặt đang tươi cười của hắn liền xị xuống, bất quá, rất nhanh liền
khôi phục, vươn tay, cùng đối phương bắt tay, hắn cười hỏi Cung Diệc Hân, “Hai người đang
nói chuyện phiếm sao? Anh có phá ngang cuộc nói chuyện của em không?”
“Không có, chính là vừa khéo gặp mặt, anh ta là học trưởng của em…… À mà, anh ta cũng
muốn gặp anh.” Nói xong, cô không nhịn được liếc mắt nhìn Phương Mộc Thụ khiêu khích.
Tuệ Kình chu đáo càng làm cô kiêu ngạo.
Phương Mộc Thụ muốn nói gì đó, nhưng Khương Tuệ Kình không cho hắn cơ hội, cúi đầu,
điểm nhẹ trán cô, “Nếu không có việc gì, Tiểu Ngốc Ngốc đang ở nhà chờ, chúng ta về nhà
sớm một chút được không?”
Tiểu Ngốc Ngốc? Chỉ Tuệ Thanh sao? Tuệ Thanh mà nghe được khẳng định sẽ la hét đòi
kháng nghị cho coi. Cung Diệc Hân nghĩ như vậy, không khỏi nở nụ cười. Tuệ Kình nói như
vậy rõ ràng là muốn đối phương hiểu lầm, bọn họ đã ở cùng với nhau.
Trên thực tế, Phương Mộc Thụ hiểu lầm không phải do ngôn ngữ mờ ám của Khương Tuệ
Kình, mà là khi cô nghe đến chữ “Nhà” kia, miệng cười ngọt ngào thấm tâm, chỉ những
người phụ nữ có gia đình hạnh phúc, mới có thể toát ra vẻ mặt ...

