watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2959 bình chọn
nói: “Em

đang vội à.”

“Đúng vậy, công việc rất nhiều…… Thực xin lỗi, đêm nay không qua.”

“Em không đến sẽ không vui……” Hai tay Khương Tuệ Thanh xoa xoa trước bụng.

“Chị có chuyện gì muốn nói với em sao?” Cung Diệc Hân nhìn ra ý đồ của cô, cô hẳn là

không biết tìm ai để tâm sự.

“Ừ.” Cô dùng sức gật đầu.

Cung Diệc Hân vửa đóng cửa lại, Tuệ Thanh liền lôi kéo cô đi vào phòng, dừng lại ở phòng

tắm.

Hành động của Tuệ Thanh làm cho cô không khỏi suy đoán, nhà cô nơi nơi đều là dụng cụ y

tế, cho nên Tuệ Thanh mới cho rằng chỉ có phòng tắm là an toàn?

Đóng cửa lại, Khương Tuệ Thanh cười meo meo ôm lấy cô, ở cô bên tai cô nhỏ giọng nói:

“Hôm nay…… Chị cùng A Ức hôn môi.” Nói xong, Tuệ Thanh buông ra cô, cả khuôn mặt đỏ

hồng.

Hôn môi, đó là cảm giác cái gì? Năm ấy…… Môi Phương Mộc Thụ từng vô tình chạm vào

môi cô, biết được cô không có cảm giác, vì thế hắn tức giận phủ lên môi cô, trằn trọc hôn,

nhưng cô vẫn không bị kích tình, không có nhiều cảm giác lắm.

Vì thế hắn hổn hển rống to với cô: Cô là người máy.

Đó là một lần duy nhất, cô cảm thấy “Người máy” là cụm từ đả thương người.

“Bác sĩ đã cùng bạn trai hôn môi?”

Cô định lắc đầu, nhưng dưới ánh mắt ấm áp của Tuệ Thanh, cô không thể nói dối. “Ừhm”

“Em nhất định cũng đỏ mặt thẹn thùng, tim đập thình thịch, giống như có thứ gì đó trong lồng

ngực muốn nhảy ra, đúng hay không?”

Cô cười xấu hổ, khô

không biết nên trả lời thế nào.

“Môi của hắn thực mềm lại rất thơm, chị cảm nhận được tim của hắn cũng đập nhanh giống

như chị vậy, chị nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ: a, nếu nụ hôn này kéo dài mãi mãi thì thật tốt.”

“Cảm giác kia…… Tuyệt lắm sao?”

Lời ra khỏi miệng, Cung Diệc Hân rất muốn tìm cái chậu đựng nước rửa mặt, sau đó tự mình

chết đuối luôn cho xong.

Cô, Cung Diệc Hân, bác sĩ Cung vì sao lại hỏi như vậy, như vậy…… Nên nói……

“Bác sĩ không phải cũng từng hôn sao?” Khương Tuệ Thanh hỏi, vẻ mặt buồn bực.

“Em không trải qua cái cảm giác giống chị……” A, cô lại muốn đâm đầu chết đuối một lần

nữa.

“Bác sĩ nhất định không yêu người đàn ông kia, nếu mà yêu, em sẽ cảm giác trời đất đều

xoay tròn, thế giới trở nên thật xinh đẹp, cảm thấy nguyện ý vì người đàn ông trước mắt trả

giá hết thảy.” Cô chập hai tay lại, vẻ mặt hạnh phúc nhớ lại chuyện đó.

Vậy người phụ nữ Tuệ Kình nguyện trả giá tất cả là Ấu Lâm? Cho nên hắn nguyện ý cúi đầu,

đến lấy lòng người phụ nữ khó chịu như cô? Hắn tự cho là có thể hóa giải khúc mắc giữa cô

và Ấu Lâm, để khi Ấu Lâm đối diện với cô, không còn gánh nặng, cảm giác tội ác?

Nghĩ đến đó, Cung Diệc Hân tâm tình vừa khá lên một chút lại càng phiền chán.

“Chị còn chuyện gì khác muốn nói với em nữa không?”

“Không có, chỉ có chuyện này.” Khương Tuệ Thanh đơn thuần không nghe ra cô đang hạ

lệnh đuổi khách.

“Chúng ta ngày mai nói chuyện tiếp, được không?”

“Em thực sự bề bộn nhiều việc sao?” Cô chu miệng lên, đáy lòng có chút thất vọng.

Cung Diệc Hân gật đầu, kéo Khương Tuệ Thanh đi ra ngoài, vội vàng kết thúc đối thoại,

nhưng mà khi cô phát hiện Khương Tuệ Thanh thất vọng, cảm giác tội ác lại dâng trào.

“Thực xin lỗi, ngày mai em nhất định tìm thời gian…… Cùng chị nói chuyện phiếm.” Nếu cô

thực sự muốn lao xuống nước chết đuối, thì hôm nay, cô đã chết vô số lần.

Khương Tuệ Thanh lại trưng khuôn mặt tươi cười ra nói: “Được rồi, chị biết làm bác sĩ ai

cũng bề bộn nhiều việc.”

“Tiện đây phiền chị chuyển lời với Khương tiên sinh, cám ơn ý tốt của hắn, em không qua

được.” Mở cửa ra, cô không quên đem đồ ăn vặt cùng truyện tranh nhét vào trong tay

Khương Tuệ Thanh.

“Bác sĩ, em đang tức giận sao?” Khương Tuệ Thanh nghiêng đầu, không rời cửa nhà cô.

“Em không có.” Cô lập tức phủ nhận.

“Vậy sao lại gọi Tuệ Kình là『 Khương tiên sinh 』?”

“Em……” Cô nếu có thể nói rõ ràng mâu thuẫn trong lòng thì thật tốt. “Không có việc gì đâu,

chúng ta ngày mai gặp.” Cô miễn cưỡng bản thân phải bày ra khuôn mặt tươi cười, nhưng lại

không thành công.

Nhìn cô đứng trước mặt mình đóng cửa lại, Khương Tuệ Thanh rầu rĩ đi về nhà, đem những

gì bác sĩ cho để trên bàn.

“Làm sao vậy? Bác sĩ đâu?” Khương Tuệ Kình thấy cô một mình vào cửa, liền hỏi.

“Em ấy không qua.”

“Vì sao?”

“Em ấy bận.”

“Có bận thì cũng phải ăn cái gì chứ.”

“Chị cảm thấy mình đã chọc giận bác sĩ.”

“Chị đã làm gì?”

“Chị……” Hai tay đánh vào miệng, cô mặt ủ mày ê.

Chuyện A Ức không thể nói, hôn môi không thể nói, nói tới nói lui, cũng có thể che dấu,

nhưng Tuệ Kình nhất định sẽ hỏi đến cùng……

Bọn họ cùng một mẹ sinh ra, hắn chỉ cần nhìn biểu cảm của Tuệ Thanh, liền khẳng định có

quỷ.

“Nói đi, chị đã nói cái gì, mà có thể chọc giận bác sĩ?”

“Cũng, cũng không có gì a, chị hỏi bác sĩ đã từng hôn môi, em ấy liền tức giận…… Em ấy còn

gọi em là Khương tiên sinh nữa.” Cô vội vàng đem vấn đề đổ lên người hắn, ý đồ lược qua

vài câu, trả lời qua loa vấn đề hắn muốn hỏi.

Nhưng mà, thật kì lạ nha, Tuệ Kình nghe xong vài câu này, lại không tiếp tục truy hỏi, việc

này không phù hợp với tính cách của hắn, hắn là người thích truy rõ nguyên nhân, nên sẽ

không dễ dàng bỏ qua cho cô.

Cô quệt miệng, nhìn hắn kì lạ.

Vẫn nói, Tuệ Kình là thiên tài, chỉ cần có đầu hắn có thể hiểu đuôi?

Cô tức giận, là vì Phương Mộc Thụ, cái th...

« Trước1...2627282930...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk