năm đó bắt cá hai tay, vẫn có đủ mị lực hấp dẫn cô, làm cho cô dù đã xa cách nhiều năm khi
gặp lại, chân tay luống cuống đến nỗi tùy tiện tìm một người đàn ông đến khiêu khích hắn,
cho nên cô mới quái lạ cùng Tuệ Thanh thảo luận về nụ hôn đầu tiên của mình, không thể nói
rõ được vì sao tức giận, vì sao lại phiền chán bất an.
Mà vừa nãy cô bất ngờ nói những chuyện này, có phải bởi vì cảm thấy hắn diễn quá mức
nhập tâm hay không, vẫn thích Phương Mộc Thụ nên cô lo lắng đối phương tưởng là thật,
buông tay không theo đuổi cô nữa?
Suy luận ra kết quả này, càng làm cho Khương Tuệ Kình thêm phiền lòng.
Hắn có nên tới cửa nói với cô một tiếng xin lỗi không? Nhưng Phương Mộc Thụ là loại đàn
ông thối nát như vậy, cô có gì phải lưu luyến?
“Tuệ Kình.” Khương Tuệ Thanh dùng ngón trỏ nhẹ nhàng đâm đâm ngực hắn, thấy hắn quay
đầu nhìn về phía mình, vội vàng nịnh bợ vẻ mặt tươi cười. “Chị có thể đem mỳ Ý về phòng
ăn được không? Bác sĩ cho chị rất nhiều truyện tranh.”
“Được rồi, ăn sạch không được chừa lại thứ gì rồi đi ngủ, chị dạo này gầy đi rất nhiều.”
“Gầy? Bậy bạ, chị đang mập lên thì có.” Cô cười trộm ôm mọi thứ trở về phòng.
Khương Tuệ Thanh trở về phòng được 10 phút, sau vô số lần diễn luyện, Khương Tuệ Kình
bưng hai đĩa mỳ Ý đến gõ cửa nhà Cung Diệc Hân.
Hai người ngồi đối diện nhưng không nói chuyện, cùng ngẩn người ba mươi giây.
Nhìn thấy hắn, những phiền chán nơi đáy lòng Cung Diệc Hân liền biến mất trong nháy mắt,
cô không rõ bản thân bị sao, nhưng cô thật vui sướng khi hắn xuất hiện……
Có phải bởi vì cô đói bụng, nên nhìn đồ ăn trên tay hắn làm cô cảm thấy ấm áp hay không?
Còn hắn nhìn thấy một bàn đầy giấy tờ, liền phủ định những suy nghĩ của mình nãy giờ.
Nguyên lai cô tức giận là vì công việc bề bộn, chẳng phải bởi vì Phương Mộc Thụ hay màn
biểu diễn lúc chập tối, tiếp đó, những chuyện về “Hôn môi”, trong đầu hắn tự động lượt bỏ.
Hắn nhìn cô cười, cô cũng đáp lại hắn một khuôn mặt tươi cười.
Hai người đều có điểm giống rùa, muốn tránh nặng tìm nhẹ, đều quyết định đem phiền muộn
quăng ra sau cửa.
“Có bận cũng ăn no bụng trước đã. Không mời tôi vào nhà sao?” Hắn mở miệng trước.
Cô cười, lui hai bước, mời hắn vào cửa.
“Tôi làm mỳ Ý là nhất đó.” Hắn thổi phồng về tay nghề của mình.
Khoảnh khắc hắn lướt qua người cô bước vào nhà, tâm tình của cô nhất thời trở nên thoải mái,
lập tức chạy vội tới bên cạnh bàn, đem giấy tờ sắp xếp gọn gàng ôm về phòng phòng, rồi
bước vào phòng bếp lấy hai chai nước khoáng, nhìn hắn mỉm cười, giơ cao thứ đang cầm
trong tay. “Thực xin lỗi, chỗ tôi chỉ có thứ này.”
“Cô đúng là phụ nữ chứ?” Hắn nhíu mày.
“Tôi cũng từng hoài nghi, nhưng tôi học y, nói về cấu tạo sinh lý, tôi khẳng định, mình là nữ.”
Cô đang nói đùa? Khương Tuệ Kình kinh ngạc cực kỳ, bất quá hắn nhún nhún vai, không tiếp
tục đề tài này. “Cô thực không coi trọng ba bữa.”
“Bận.” Một chữ giải thích cho tất cả.
“Bận chỉ là một cái cớ, muốn được trường mệnh trăm tuổi, tốt nhất nên đối xử tử tế với cái dạ
dày của cô.” Hắn đem đĩa mì Ý nhét vào trong tay cô, cô không chút nghĩ ngợi liền ngồi
xuống sàn nhà, bắt đầu ăn như hổ đói.
“Đợi vài năm nữa đi, chờ……”
Khương Tuệ Kình tiếp lời cô, “Chờ cô có danh tiếng một chút? Chờ cô trở thành người có
quyền? Chờ cô lên làm bác sĩ riêng của tổng thống? Cái loại danh lợi không thực này, rốt
cuộc đối với cô có bao nhiêu ý nghĩa?”
“Mỗi người có giá trị khác nhau, có lẽ ý nghĩa cuộc đời mình chỉ cần như thế tôi đã cảm thấy
thỏa mãn nhưng trong mắt anh chỉ là hư vinh.”
Miệng cô phồng lên, bên trong là hương vị mỳ sợi. Trời! Cô không nhịn được dưới đáy lòng
tán thưởng hắn — Khương Tuệ Kình quả là thiên tài! Cô rốt cục có thể lý giải, vì sao Tuệ
Thanh kính nể hắn như vậy.
“Có lẽ? Đối với cuộc đời mình tôi không biết dùng từ『 có lẽ 』, chỉ biết dùng 『 xác
định 』, tôi xác định mục tiêu mình muốn hướng tới, cuối cùng cố gắng đạt được nó. Tôi còn
cho rằng cô cùng tôi là cùng một loại người.”
“Loại người gì?”
“Tràn đầy tự tin.”
“Tôi cũng rất tự tin.”
“Không, tôi phát hiện chúng ta không giống nhau, tôi tự tin từ trong nội tâm, còn cô tự tin là
nhờ vào ánh mắt người ngoài mà có, cái đó gọi là giả tự tin, thực tự ti.”
“Đừng biến bản thân mình thành bác sĩ tâm lý, tôi ghét nhất khoa thần kinh.” Cô bình thản
nói, liếc mắt nhìn xem thường.
Cô lại hài hước, lúc này, chọc hắn cười to, cô cũng cười theo.
“Ăn chậm một chút, có người dành ăn với cô sao? Cô không giống người Đài Loan, có vẻ
giống người từ Ethiopia đến.”
“Nếu anh mỗi ngày đều phải tận dụng thời gian mới có thể ăn cơm no, anh sẽ hiểu được, tốc
độ ăn cơm đối với chúng tôi quan trọng như thế nào.”
“Cô không cần phải nói gì nữa, còn nói thêm điều gì, tôi sẽ đe dọa con mình.” Lời nói của
hắn mang theo uy hiếp.
“Anh có con?!” Cô sợ tới mức trừng lớn hai mắt.
“Tương lai sẽ có.”
“Dọa đứa trẻ thế nào?”
“Nếu nó dám thi vào trường y, tôi liền đánh chết nó.”
Cung Diệc Hân cười to, cười đến gập người. Không rõ vì sao ở trước mặt hắn, cô có thể nói
nói cười cười, là vì quan hệ với Tuệ Thanh? Có lẽ cô coi Tuệ Thanh và Tuệ Kình là một
người bạn chân thành, cho rằng ở trước mặt bọn họ cô thực cảm thấy an toàn, hoặc là…… Tay
nghề của hắn thật sự rất mê người?
Một ngư...

