em.”
“Chuyện quá khứ, tôi đã không còn nhớ rõ, về phần làm lại từ đầu…… Thực xin lỗi, tôi không
cần thiết phải tiếp nhận anh. Càng miễn bàn đến mục đích anh về nước, nói thật, tôi nmột
chút cũng không cảm thấy hứng thú.” Cô hất tay hắn ra.
“Anh đã thương tổn em lớn như vậy sao?”
Cung Diệc Hân bật cười, hai tay khoanh ngang ngực.
“Bác sĩ Phương, người có thể tự tin nhưng ngàn vạn đừng tự đại, tự đại sẽ làm người bên
cạnh cảm thấy thực ghê tởm. Anh, không đủ bản lĩnh gây thương tổn cho tôi.”
“Năm ấy anh thực sự không phải cố ý, anh chỉ là……” Hắn vội vàng muốn giải thích.
“Chính là thân thể tươi trẻ, môi đỏ mọng xinh đẹp, thiên sứ thuần khiết cùng hồn nhiên, cho
nên anh không thể cự tuyệt?”
Nói vừa hết lời, cô đột nhiên cảm thấy buồn cười. Thật là kỳ quái, là vì vật đổi sao dời sao?
Năm ấy chuyện này làm cho cô đau lòng muốn chết, hiện tại hồi tưởng lại, cô lại muốn ôm
bụng cười to.
“Anh sai lầm rồi, mấy năm nay, không lúc nào là anh không hối hận, anh luôn cầu nguyện
mọi việc có thể quay lại như lúc đầu, nếu……”
“Thực xin lỗi, bác sĩ Phương, nếu chỉ cầu nguyện mà có tác dụng, thì sẽ không có thiên tai
thảm họa; nếu chỉ là đặt gỉa thiết với『 nếu 』, trên thế giới này sẽ không có chiến tranh bệnh
họan, người ta cũng không cần làm việc.”
“Vì sao lại đối với anh như vậy? Vì sao thái độ của em đối với Khương Tuệ Kình và anh
hoàn toàn khác nhau? Vì anh là chuyện đã qua, còn hắn là sao?”
Hắn hiểu lầm cái gì? Cung Diệc Hân suy nghĩ một chút lập tức hiểu rõ.
Xem ra, hắn không nghĩ rằng ngày hôm đó cô và Tuệ Kình chỉ là diễn trò, mà cho rằng Tuệ
Kình ở giữa hai chị em. Cho dù như thế, hỏi điều đó không phải rất vớ vẩn sao, hắn tự cho
mình cái quyền chất vấn cô?
Tức giận bừng lên, cô ngửa đầu nói: “Đúng, chị em tôi có cùng khẩu vị, ánh mắt nhìn người
cũng giống nhau, chính là sẽ cùng thích một người đàn ông, hơn nữa còn cạnh tranh truy đuổi.
Anh quan sát thật sự chính xác, đàn ông đều là đồ chơi của chúng tôi, chơi đã chúng tôi sẽ
vứt bỏ.”
“Nhưng…… Phương tiên sinh, cho dù anh thật là 『chuyện đã qua』, chúng tôi ba người là
『chuyện đang diễn ra』 cũng không có quan hệ gì với anh?”
“Được lắm, đem những gì đã nói lặp lại một lần nữa cho tôi.”
Ngữ điệu lạnh lùng trong câu nói của mẹ làm Cung Diệc Hân run sợ. Cô sợ bà, đó là thói
quen dưỡng thành từ nhỏ đến lớn, cho dù cô biểu hiện không chút sợ hãi, nhưng từ đáy lòng
vẫn cảm thấy sợ hãi.
Chậm rãi xoay người, cô phát hiện mẫu thân cùng Khương Tuệ Kình đứng ở nơi đó, sắc mặt
phút chốc trắng bệch.
Uông Gia Nghi bước nhanh đến trước mặt cô, chỉ vào mặt cô giận dữ hỏi: “Cho dù Ấu Lâm
đã bệnh thành như vậy, cô vẫn muốn tranh giành với nó? Ngay cả người đàn ông nó thích cô
cũng không buông tha? Cung Diệc Hân, cô là người phụ nữ độc ác nhất mà tôi đã từng gặp,
lúc trước chúng tôi vì sao lại nuôi dưỡng một con rắn bên người……”
Nói xong, thấy bà giơ cánh tay lên cao, Cung Diệc Hân theo bản năng nhắm mắt lại.
Nhưng mà bàn tay kia vẫn chưa hạ xuống, cô nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện Phương Mộc
Thụ che phía trước mình, còn Khương Tuệ Kình thì giữ chặt cánh tay mẹ.
Khương Tuệ Kình yên lặng nhìn cô, dùng ánh mắt kiên định cổ vũ cô.
Ánh mắt hắn làm cho cô nhớ tới những lời đem đó hắn đã nói…… Cắn môi, hít vào, cô đẩy
Phương Mộc Thụ ra, đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, thái độ kiên định đứng trước mặt mẫu thân.
“Mẹ, người không có quyền chỉ vì bản thân không khống chế được cảm xúc mà đánh con,
mặc kệ lúc trước là ai có lỗi với người, đều không quan hệ đến con. Tại đây, con xin trịnh
trọng nhắc nhở mẹ, con là bác sĩ, muốn khai mấy tờ giấy nghiệm thương thực dễ dàng, nếu
không muốn ra tòa bởi vì tội ngược đãi con gái, mời mẹ lần sau trước khi động tay chân suy
nghĩ rõ ràng, con đã không còn là cô bé bất lực năm xưa.” Nói cho hết lời trong lòng, cô bình
tĩnh nhìn mẹ.
Mặt mẹ một hồi đen, một hồi trắng, không thể khôi phục, nhưng cô cũng không xen vào, cô
thầm nghĩ, cô không cần cảm giác tội ác, cô muốn sống ngẩng đầu ưỡn ngực, đúng lý hợp
tình.
“Được, hay lắm, tôi không ngờ lại là nuôi hổ mắc họa.”
Dưới đáy lòng Cung Diệc Hân cười khổ. Nếu cô thật sự là con hổ thích cắn người thì tốt rồi.
Uông Gia Nghi giận trừng cô. Cô không còn giống như hồi nhỏ, sợ hãi cúi đầu xuống, ngược
lại dùng ánh mắt trong vắt mà kiên định nhìn thẳng bà, bà hiểu rõ, bản thân đối Cung Diệc
Hân không còn lực ảnh hưởng, mặc dù tức giận bất bình, bà cũng chỉ có thể quay đầu rời đi.
Nhìn mẹ quay đầu đi, cô mới chậm rãi thở ra. Nếu nói từ trước tới giờ cô cùng mẹ là chiến
tranh trường kỳ, như vậy, hôm nay là lần duy nhất cô giành thắng lợi.
Khương Tuệ Kình đến gần, nắm tay cô khen ngợi nói: “Cô làm tốt lắm, về sau cứ tiếp tục
như vậy, ưỡn ngực, lựa chọn cuộc sống mình muốn.”
Thiên tài hiểu nhất khích lệ lòng người. Cung Diệc Hân dùng sức gật đầu một cái, trên mặt là
nụ cười xán lạn.
Nụ cười này…… Không chỉ có Khương Tuệ Kình ngây ngốc nhìn, ngay cả Phương Mộc Thụ
cũng nhìn đến ngây người, cô vốn là một cô gái xinh đẹp, mà khi tươi cười càng làm cho
cô…… Khuynh quốc khuynh thành……
“Đi, tôi mời cô ăn kem.” Khương Tuệ Kình lấy lại tinh thần cất tiếng nói.
“Anh không hỏi tôi, buổi chiều có trực ban hay không?”
“Cô không có, tôi đã điều tra rõ ràng.”...

