Cung Diệc Hân lắc đầu nói: “Anh đã áp bách Tuệ Thanh quá nhiều, không cần lại lấy hai chữ
『em gái』 này đến dệt hoa trên gấm.”
“Nói vậy đủ rồi…… Trở về chuyện chính.”
“Mời nói.”
“Bà già kia…… Bà Uông có ý đồ đánh em, em cũng không còn giống như trước kia, ủy khuất
chịu đựng, mà đã biết ưỡn ngực tranh luận những lý lẽ của mình, chẳng những em tránh khỏi
bị tổn thương, còn có thể làm cho Bà Uông học được cách bắt bản thân tỉnh táo, xem xét lại
hành vi của mình đã mắc những lỗi gì.” Cô đã làm rất tốt.
“Anh dựa vào cái gì mà lại cho rằng, bà sẽ tự kiểm điểm lại mình?”
“Bà là người, mà con người đến một lúc nào đó thất bại sẽ phải tỉnh lại quay đầu.”
“Nếu sau khi bà nghĩ lại, cho rằng nên kiên quyết chà đạp em lần nữa?” Như những thương
tổn trước đây bà đã làm với cô.
“Em quên những gì mình đã nói rồi sao? Em là bác sĩ, lấy giấy nghiệm thương rất dễ dàng.”
“Em thực sự có thể đến Pháp viện tố cáo bà?” Những lời cô nói lúc nãy chỉ muốn hù dọa bà
thôi.
“Đối với giáo sư đại học mà nói, danh dự rất quan trọng, bà sẽ không dám làm loạn như trước
đây, bà dần dần sẽ hiểu được. Có người dạy bảo từ nhỏ đã biết kiểm điểm sai lầm của bản
thân, có người lớn rồi vẫn cần phải được chỉ dẫn mới có thể hiểu được mình sai ở điểm nào.
Tóm lại, hôm nay em giỏi lắm, vòng ra khỏi khúc ngoặt thứ nhất, thấy con đường mở rộng
thênh thang.”
“Được rồi, vậy cái ngoặt thứ hai nằm ở đâu?” Cô miễn cưỡng chấp nhận lời hắn nói.
“Khi đối mặt với tình cũ dây dưa không rõ, em biết dùng từ ngữ ngắn gọn có sức sống để
thuyết phục hắn, không cần vọng tưởng thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp……”
Cung Diệc Hân bật cười, hôm nay vì hắn, mà cô đã cười không ngớt. “Đó là dùng để hình
dung Ấu Lâm, không phải hình dung em.”
“Ai nói em không có thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp?” Hắn và cô cùng nhau cười,
sau khi cười một trận đã đời, hắn trịnh trọng nói: “Cung Diệc Hân, em hôm nay rất tuyệt vời,
thưởng cho em vì biết nghe lời, anh sẽ tặng cho em ba lễ vật, sau khi có ba lễ vật này, em sẽ
vô địch thiên hạ, nói đi, em muốn thứ gì?”
“Em muốn…… Kiêu ngạo, kiêu ngạo, kiêu ngạo.”
Có kiêu ngạo có thể thiên hạ vô địch, cho dù không phải thực sự vô địch, ít nhất người khác
cũng không nhìn ra sự sỡ hĩa trong lòng cô. Cho nên cái gì cô cũng có thể không cần, có thể
vứt bỏ, nhưng lại không thể không có thật nhiều kiêu ngạo tồn kho dưới đáy lòng.
“Vì sao? Cho dù kiêu ngạo thật sự có thể làm cho người ta cảm thấy vô địch, một là đủ rồi, vì
sao muốn tới ba?”
“Nếu bị người ta bóc đi một tầng kiêu ngạo, mặt sau vẫn còn một tầng, nếu lại bị xoá sạch
một tầng, ha ha, bên trong còn có một tầng.” Cô thử giải thích tầm quan trọng của kiêu ngạo.
“Anh phát hiện ra em nghĩ sai rồi, thứ em cần căn bản không phải kiêu ngạo.”
“Bằng không là thứ gì?”
“Là mặt nạ, lột một lớp còn có một lớp, xoá sạch một lớp còn có một lớp khác.”
“Anh nghĩ là em có thể đổi mặt như trong Xuyên kịch làmộttuyệtkỹcủakịchhátTứXuyên,[.”
“Không, anh nghĩ em là chim sợ cành cong, luôn cảm thấy có người muốn tổn thương mình.”
Cung Diệc Hân rủ vai. Đúng vậy, hắn luôn một lời trúng đích.
Cô quay mặt nói: “Ai có thể thương tổn em? Em là máy móc chiến tranh mạnh nhất thế giới.”
Khương Tuệ Kình nở nụ cười, kéo sợi dây cột tóc sau đầu cô, cái đuôi ngựa rủ xuống, cảm
giác đó…… Rất giống xé rách lớp ngụy trang dũng cảm của cô.
“Anh thì sao? Nếu cho anh ba lễ vật sẽ thiên hạ vô địch, anh muốn thứ gì?” Cô hỏi ngược lại
anh.
“Anh muốn thiên sứ, thiên sứ, thiên sứ.”
Cô ngẩng người quên cả hít thở. Quả nhiên, hắn muốn là “Thiên sứ”, thiên sứ giống như Ấu
Lâm vậy.
Có chút buồn nên cúi đầu, cô vô thức nhìn chân mình.
Hắn dùng khuỷu tay đẩy đẩy cô. “Uy, em không hỏi, vì sao anh muốn thiên sứ, thiên sứ và
thiên sứ sao?”
Cô nghe lời ngẩng đầu hỏi: “Xin hỏi anh, vì sao muốn thiên sứ, thiên sứ cùng thiên sứ?”
“Em có biết, thiên sứ có thể làm được gì hay không?”
“Không biết.”
“Em nhất định không xem qua sách truyện, thành thật mà nói, hồi nhỏ đặt ở đầu giường em
không phải toàn là bách khoa toàn thư chứ?”
Cung Diệc Hân cười, thúc giục hắn: “Nói mau, thiên sứ có thể làm gì?”
“Thiên sứ sẽ ban cho mình điều ước. Thiên sứ, xin cho tôi tiền tài dùng không hết; Thiên sứ,
xin cho tôi quyền lực cùng danh tiếng; Thiên sứ, xin cho tôi khỏe mạnh cường tráng sống đến
một trăm tuổi; Thiên sứ, xin cho tôi gặp được nhân duyên……”
“Em đã hiểu, nhưng thiên sứ không phải đã hứa sẽ cho anh ước nguyện sao, anh còn cần
thiên sứ thứ hai, thứ ba dự phòng nữa à.”
“Không sai, em có biết anh sẽ yêu cầu thiên sứ thứ ba điều gì không?”
“Yêu cầu gì?”
“Thiên sứ, xin lại cho tôi gặp lại ba thiên sứ, nếu mỗi một lần đều làm như vậy, anh sẽ có vô
cùng vô tận thiên sứ, sẽ thực hiện được vô số nguyện vọng.”
Lời hắn nói, lại lần nữa làm cô cười. Trải qua hai mươi mấy năm, số lần cô cười còn không
nhiều bằng buổi chiều hôm nay, cô không biết là vì nhân sinh của mình thực sự như hắn nói,
đi trên con đường thênh thang sáng sủa, mới có thể mở lòng, hoặc là bởi vì…… Bên người cô
có hắn?
Cô coi hắn như con chó con mèo nhỏ, vỗ vỗ đầu của hắn hỏi: “Nói đi, anh
có nguyện vọng
gì?”
“Anh đói bụng, không biết thiên sứ có thể mời anh một bữa cơm được không?”
“Tất nhiên.”
“Anh không ăn cơm n...

