watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2922 bình chọn
chán ghét hắn, ai nói đàn ông sẽ không lòng dạ hẹp hòi.

“Em không nghĩ là hắn ghê tởm?”

“Hắn chỉ là…… Có chút phiền.” Cô vẫy vẫy tay, giống như đang đuổi ruồi bọ bên người.

“Hắn không có sức ảnh hưởng tới em, sao lại có thể phiền?”

“Luôn bị người nhòm ngó, lúc đi tuần phòng, có người đứng phía sau nhìn; Đến phòng khám

bệnh, có người đã chờ ở nơi đó; Ngay cả tan tầm cũng phải cẩn thận không để bị bắt gặp. Đổi

thành anh, anh không thấy phiền sao?”

“Nếu em vì như vậy mà cảm thấy hắn thực phiền, vậy thì anh thật lòng xin lỗi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì cặp mắt lén nhìn em, là của anh.”

Cô nở nụ cười. Cô sao có thể không phân biệt được đó là ai, chỉ là cô ghét, chán ghét có

người không chịu xuất hiện cứ để mọi thứ biến thành mây khói.

“Anh không cần làm vậy, mỗi tối em đều có mặt trên bàn ăn nhà hai người mà.”

“Nói dối, ba ngày, một tuần có ba ngày em luôn lấy lý do bề bộn nhiều việc không chịu qua.”

“Đó là bởi vì……”

Cô sợ “Vạn nhất” yêu thương người đàn ông này, sợ “Vạn nhất” tâm tư mình không thể kìm

chế, sợ “Vạn nhất” mình sẽ giống mẹ đẻ, trở thành người thứ ba……

Nhưng hiện tại, quan hệ của bọn họ đã xác định, bọn họ là bằng hữu, không phải sinh đôi,

nhưng lại thông minh sắc sảo như nhau, cho dù không có thời gian ở cạnh nhau, cũng có thể

hiểu được cảm nhận của đối phương.

Cô không cần nơm nớp lo sợ bảo trì khoảng cách.

“Không có bởi vì, anh cảnh cáo em. Nếu một ngày kia, em dám không xuất hiện trước mặt

anh, anh lập tức sẽ kiếm em đòi nợ.” Hắn chỉa chỉa túi giấy mua sắm đang đặt trên ghế tựa.

“Đã biết, em hiện tại còn phải trả tiền vay mua nhà, không có tiền trả nợ anh đâu.”

“Giỏi.” Nói xong, hắn cúi đầu, ăn một miếng bánh mousse, dường như nhớ tới cái gì lại hỏi:

“Em có biết, hai mươi sáu tuổi đã không còn được coi là thiếu nữ nữa hay không?”

“Đương nhiên biết.” Cô nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra hắn nói những lời này ý đồ tham

dò cái gì.

“Nghiêm khắc mà nói, có thể được coi là nửa thục nữ.”

“Anh nói sao cũng được.” Dù sao, giá trị thực sự của cô, chính là đôi tay cùng trí óc, không

cần phải đánh bóng vẻ bề ngoài.

“Em có biết thục nữ thích chơi cái gì hay không? Đừng nói dối, anh biết không phải là búp bê

Barbie hay gấu Teddy, mà là cái gì có một chữ đầu là『 gậy 』vật này dài dài, hai chữ sau là

động từ.”

Cô tức giận trừng hắn. Cô dù trong sáng, cũng biết hắn đang muốn nói đến gậy mát xa.

Liếc mắt, cô lạnh giọng hỏi: “Tiếp đó?”

“Em nói với Phương Mộc Thụ anh là đồ chơi của em, anh đây có nên……”

“Khương Tuệ Kình!”

Cô tức giận đập bàn gọi một tiếng, hắn cười to, cầm theo túi giấy chạy trối chết.

Cung Diệc Hân nhanh chóng thanh toán tiền ròi đuổi theo, mới phát hiện đi giày cao gót thực

đáng sợ, nếu cô mang loại giày này đến bệnh viện đi làm, bệnh nhân có thể sống sót nhất

định sẽ giảm phân nửa.

Về phần Khương Tuệ Kình, lúc về tới nhà hắn mới nhá ra, hắn vẫn quên chưa giải thích, quan

hệ của hắn và Cung Ấu Lâm, không phải như cô nói.

Nhưng hắn thực vui vẻ, vui vẻ vì cô sẽ nghiêm túc suy nghĩ đến vấn đề “Hoành đao đoạt ái”,

hắn thật sự rất hưng phấn, hưng phấn đến nỗi vừa nấu bữa tối, vừa ca hát, hát đến Tuệ Thanh

không chịu nổi, vọt vào phòng bếp lớn tiếng kháng nghị.

Nhưng kháng nghị không có hiệu quả, bởi vì hắn đang vui vẻ ca hát, hát đến…… Vĩnh viễn

sánh cùng trời đất……

Chương 7

11 giờ rưỡi, Khương Tuệ Kình đến gõ cửa, Cung Diệc Hân vẫn chưa chìm vào giấc ngủ, cô

mặc áo ngủ xuống giường, không biết ai lại đến gõ cửa nhà cô vào giờ này.

“Tuệ Thanh lên cơn sốt.” Đây là câu nói đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy cô.

Lúc ăn tối, cô đã phát hiện trên mặt Tuệ Thanh ửng hồng khác thường, Tuệ Kình cũng hỏi,

nhưng Tuệ Thanh thề thốt phủ nhận nói bản thân chỉ cảm thấy có chút không thoải mái,

nhưng khi Tuệ Kình vừa vào bếp rửa chén, Tuệ Thanh liền kéo cô vào trong phòng mình, ôm

lấy cô, lo lắng trùng trùng khóc lớn.

Tuệ Thanh nói với cô, cô đứng trong mưa đợi A Ức cả buổi chiều, nhưng hắn thủy chung

không có tới.

Cô trấn an Tuệ Thanh nói: “Có lẽ lúc ấy A Ức có chuyện gì phải giải quyết, hiện tại mọi

người đi làm đều như vậy, công việc rất khó tìm, chỉ có thể tuân theo lệnh của công ty.”

“Chị cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn có thể gọi điện thoại cho chị mà…… Chị không nhận

được điện thoại.”

Cô nghĩ nghĩ, đi đến cạnh bàn, cầm lấy di động của Tuệ Thanh, xem xét sau mỉm cười nói:

“Không phải hắn không gọi điện thoại cho chị, mà là di động của chị hết pin.”

Cầm lại di động, Tuệ Thanh nhìn nhìn, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nín khóc mỉm cười nói:

“Bác sĩ cùng Tuệ Kình giống nhau ghê, đều là thiên tài, thoáng cái đã tìm ra nguyên nhân.”

Cô nở nụ cười, muốn nhắc lại, mình không phải thiên tài, chỉ là nghiêm túc cố gắng hơn so

với người khác, nhưng mà…… dù đã nói nhiều lần, Tuệ Thanh vẫn là cố chấp nhận định như

vậy.

Cô lấy di động của mình cho Tuệ Thanh mượn, để cô vào phòng tắm gọi điện thoại cho A Ức,

bọn họ hàn huyên vài câu ngắn gọn, sau khi biết được lý do vì sao hắn thất hứa, Tuệ Thanh

mới thực sự yên tâm.

Thả lỏng tâm tình, cố sức đứng chờ cả buổi chiều nên lúc này Tuệ Thanh đã rất mệt mỏi,

ngáp dài.

Theo lý thuyết, thời gian còn sớm hơn nữa vừa ăn cơm no, không nên đi ngủ liền. Nhưng cả

người mỏi mệt, chính còn biết ngủ, trước tiên cô giúp Tuệ Thanh sạc pin điện thoại, sau đó

thay cô ...

« Trước1...3637383940...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Chân Trời Góc Bể
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk