“Băng Vũ? Có chuyện gì?” Anh lập tức tỉnh ngủ, lo lắng hỏi.
“Không có gì, chỉ là nhớ anh, muốn nghe giọng của anh thôi.”
“Ô, vậy sớm mai anh đến.”
“Ứ… Em muốn gặp anh ngay bây giờ!” Tôi vốn chỉ định làm nũng một chút, không ngờ anh nói ngay: “Vậy đợi anh, hai mươi phút nữa anh sẽ đến.”
Hai mươi phút sau, tôi mở cửa sổ đã thấy anh đứng đợi dưới tầng.
Anh mặc áo khoác trắng, quần bò xanh, đứng dựa vào tường phòng học đối diện nhìn tôi cười.
Trong đêm tối, anh vẫn có sức quyến rũ mê hồn, không , còn quyến rũ hơn trước.
Khuôn mặt rõ nét hơn, đôi mắt sâu hơn khiến tôi chìm sâu trong mộng ảo.
Đó là một đêm đầu xuân, gió hơi lạnh nhưng không làm nguội chất men rạo rực trong mỗi chúng tôi.
Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, chúng tôi nhìn nhau rất lâu, dùng ánh mắt trao nhau niềm hân hoan căng tràn lồng ngực.
Tôi không bao giờ quên câu nói của anh: “Anh đến… vì em nói, en nhớ anh.”
Hôm sinh nhật Trần Lăng , tôi đi khắp thành phố, chân mỏi đến rã rời mà vẫn không chọn được món quà phù hơpl cho anh, bởi vì tiền tôi dành dụm chẳng được bao nhiêu, khó khăn lắm mới duy trì đến khi tốt nghiệp, vì thế tôi quyết định tặng anh món quà không cần tiền nhưng rất quý giá.
Đến tối, chúng tôi thắp nến, cùng ước, cầu cho chúng tôi yêu nhau trọn đời. Dưới ánh nến hồng, chúng tôi nhấm nháp cốc rượu nho giá rẻ, cùng cắt bánh sinh nhật.
Sắp đến mười một giờ, Trần Lăng nhìn đồng hồ, nói dứt khoát: “Hôm nay không về trường, được không ?”
Tôi đỏ mặt, bẻ ngón tay.
“Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới sàn”, anh vội giải thích.
“Không cần…”
Lời vừa nói ra, khi thấy tiếng tim mình đập mạnh, tôi hơi hối hận vì sự bồng bột của mình.
Nhưng anh lại hiểu nhầm ý tôi, đứng lên nói vẻ hơi thất vọng: “Vậy đi thôi, anh đưa em về.”
Tôi mím môi, nắm tay anh nói: “Ý của em là trời lạnh, ngủ dưới sàn dễ bị cảm lạnh.”
Tôi đợi anh trả lời, thần kinh căng thẳng, người cứng đờ, mỗi giây trôi qua, người càng co rúm, còn anh vẫn đờ đẫn không có phản ứng gì, cũng không biết anh có hiểu ý tôi không .
“Trần Lăng …” Tôi vừa định nói rõ ý của mình thì đột nhiên anh kéo mạnh tôi vào lòng, hôn lên môi tôi, lần này anh không giữ được phong độ quân tử nữa, tay men theo chiếc váy ngắn dệt kim màu trắng của tôi lần lên trên, lại từ vai dịch xuống, dừng lại ở bộ ngực căng mềm mại. Tôi cảm thấy ngón tay anh khẽ vuốt ve, như muốn tiếp tục lại như không dám. Một lát sau, thấy tôi không có dấu hiệu phản kháng nào, anh cuồng nhiệt hơn… Người tôi dán chặt vào người anh, chỉ thấy tiếng thở ngắt quãng của anh, tiếng tim anh đập thình thịch…
Một đêm quay cuồng, gió rên rỉ, cánh tay chắc khỏe của anh bế bổng tôi, đặt lên giường…
“Anh sẽ cươid em chứ?” Tôi hỏi nhỏ khi anh cởi áo tôi.
Anh nhìn vào mắt tôi nói: “Anh nhất định sẽ lấy em!”
Đêm đó, anh tham lam như một đứa trẻ, không bỏ qua một tấc da thịt tôi, nhẹ nhàng như nâng thủy tinh dễ vỡ, mỗi lần chạm vào đều là gượng nhẹ…
Trong cái đêm đầu tiên đó, tôi khó khăn giãy giụa trong đau đớn suốt đêm, anh cũng khó khăn vụng về lúng túng suốt đêm, cuối cùng chúng tôi mới mệt lả và mãn nguyện ôm nhau ngủ.
Hôm sau, trời vừa sáng, tôi đã dậy định lên lớp, nhưng anh đã xiết tôi vào lòng, bướng bỉnh đè lên người tôi: “Đừng đi…”
“Em phải lên lớp.”
“Không được đi.” Nói xong, anh hôn tôi, môi anh mơn trớn da thịt tôi cho đến lúc ham muốn lại bùng lên.
Ba ngày liền sau đó, chúng tôi không rời khỏi căn phòng bé nhỏ, nói chính xác, không rời khỏi chiếc giường của chúng tôi. Khi đói, anh sẽ nấu cháo bón cho tôi, buồn ngủ thì gối lên bờ vai rắn chắc, ấm áp của anh mà thiếp đi.
Tỉnh dậy, tôi không biết làm gì, viết lên lưng anh mấy chữ: “Trần Lăng, em yêu anh!”
Anh bị đánh thức, mơ màng nhìn tôi.
Tôi cười hỏi: “Đoán xem em viết gì?”
“Anh chịu.” Anh cười cười, tay đặt lên ngực tôi, cũng viết mấy chữ: “Băng Vũ, anh cũng yêu em!”
“Anh xấu lắm.” Tôi cười nói.
Bàn tay anh lại lén lùa vảo trong áo tôi, vuốt ve ngực tôi khiến toàn thân tôi mềm nhũn.
“Trai không hư, gái không yêu.” Anh đè lên người tôi, ngây ngất hôn môi…
Lần đầu tiên làm tình, chúng tôi chìm ngỉm trong hoan lạc không thể thoát ra.
Say sưa trong mật ngọt, tôi thực sự tin rằng không ai có thể chia cắt chúng tôi, bởi vì tôi không xa anh một giây một phút, anh là sinh mệnh của tôi.
Sau đó, chúng tôi ngày nào cũng cuốn lấy nhau, ngày nào cũng đắm đuối triền miên.
Giờ thì tôi đã hiểu thế nào là gắn bó keo sơn, lúc ăn cơm cũng dính vào nhau…
“Băng Vũ, em muốn sống một cuộc sống như thế nào, nếu anh chỉ có thể mang lại cuộc sống bình thường cho em, liệu em có bằng lòng cùng anh?”
Tôi hạnh phúc mãm nguyện gật đầu: “Miễn là được ở bên anh, khi kiếm đủ tiền, chúng ta sẽ mua nhà trả góp… Em rất thích cảm giác ở trong ngôi nhà còn thơm mùi sơn… Hằng ngày, em sẽ đi làm về trước anh, nấu cơm đợi anh, dù anh về muộn thế nào em cũng đợi, chúng mình cùng ăn, rồi ôm nhau ngủ…”
Đôi mắt anh thật tuyệt, nhất là mỗi khi nó lóe sáng, giống như nước hồ trong veo lóng lánh ánh mặt trời.
“Được!” Anh ôm tôi, áp má lên tóc tôi. “Từ khi còn rất nhỏ, anh đã mơ có một gia đình, mỗi ngày dù vất vả đến đâu, cứ nghĩ đến có một nơi thuộc về mình, có người chờ đợi anh, anh không còn mong muốn gì hơn. Băng Vũ, nhất định anh sẽ cố gắng làm việc, nhất định để em hạnh phúc… Hãy nhớ, dù anh về muộn thế nào, em cũng nhất định phải đợi anh…”
Lúc đó, cho dù toàn thế giới bảo tôi, những hứa hẹn thề bồi đều không đáng tin, lời hứa của đàn ông đều là giả dối, tôi chắc chắn kh...

