“Ông.” Anh ta nói nhỏ rồi đứng lên, đi ra phía cửa.
Bên kia là một giọng già nua, uy nghiêm: “Nghe nói gần đây cháu rất gần gũi với cô thư ký?”
Chỉ nghe giọng nói, tôi đã rùng mình, ông nội anh ta nhất định là một người rất đáng sợ.
Lâm Quân Dật có tính cách như bây giờ, chắc chắn quá nửa là di truyền từ ông.
Anh ta đẩy cửa bước ra, tôi không nghe rõ câu sau, chỉ thấy giọng Lâm Quân Dật rất khó chịu: “Cháu tự biết chừng mực.”
Tôi tháo kim truyền ra khỏi tay, nhẹ nhàng đẩy cửa, đi ra, đúng lúc nghe thấy tiếng hét trong điện thoại: “Anh tự biết chừng mực? Nếu thực sự biết chừng mức, lập tức về kết hôn với Nhĩ Tích.”
“Hôn sự giữa cháu và Nhĩ Tích, cháu sẽ bàn với cô ấy.” Giọng Lâm Quân Dật rất ngang tàng, nghe không giống nói chuyện với bề trên.
Đừng tưởng tôi không biết anh nghĩ gì. Nhĩ Tích đã nhẫn nhìn đợi anh bao nhiêu năm, anh còn muốn con bé đợi đến bao giờ?”
“Ông, cháu thừa nhận cô ấy rất tốt, nhưng cháu…”
“Tôi cho anh biết, tôi đã lập di chúc. Nếu anh không lấy con bé, đừng hòng được hưởng một xu.” Giọng ông uy nghiêm như thánh chỉ của hoàng đế. “Anh lập tức chấm dứt quan hệ mập mờ với cô thư ký kia.”
Giọng của Lâm Quân Dật càng cứng rắn: “Đó là chuyện của cháu, cháu sẽ tự giải quyết.”
“Ý anh là sao? Hay lại muốn giống bố anh, chỉ vì một đứa con gái thấp hèn mà hủy hoại một cuộc đời?”
“Thấp hèn?” Giọng Lâm Quân Dật đột nhiên lạnh lùng. “Vậy cháu là gì đối với ông? Là con rối để ông giật dây?”
“Mày?!” Trong điện thoại vọng ra một tràng ho. “Năm đó không có ta cưu mang, liệu mày có được như ngày hôm nay?”
Tiếng cười của Lâm Quân Dật lạnh đến tận xương, đầy cay đắng.
“Vì sao ông nuôi cháu? Nếu cháu không phải giọt máu duy nhất của Lâm gia, có lẽ cháu chết ngoài đường, ông cũng không bận lòng! Nếu không phải sản nghiệp của ông cần người quản ký, ông có nuôi đứa con riêng thấp hèn này không ? Trong lòng ông, cháu còn không bằng Nhĩ Tích chẳng có chút máu mủ nào với ông.”
Căn phòng chợt yên tĩnh lạ thường, nghe rõ từng tiếng thở nặng nhọc.
Tôi cảm thấy cách nói của họ rất giống nhau, đều thuộc loại trực ngôn không e dè nể nang, hai cá tính mạnh như vậy, hòa thuận được với nhau e chỉ là kỳ tích.
Một lúc sau, mới thấy giọng già nua run run của ông cụ: “Anh dám nói thế với tôi… Cho dù anh nghĩ thế nào, tôi quyết không để anh đi theo vết xe đổ của bố anh, ngày mai anh lập tức về Mỹ cho tôi.”
“Cháu không về.”
“Đừng nghĩ anh đủ lông đủ cánh rồi, tôi sẽ không trị được anh.”
“Tôi biết năm đó ông có thể ép chết bố mẹ tôi, bây giờ cũng có thể ép chết tôi… nhưng… nói cho ông biết, chừng nào tôi còn sống, tôi sẽ vẫn ở bên cô ấy.”
“Mày…” Lại một tràng ho kịch liệt, dai dẳng đến sắp đứt hơi.
Cặp lông mày của Lâm Quân Dật càng cau lại, ngón tay thon dài day mạnh trên trán, xem ra anh ta cũng không mấy dễ chịu.
Tiếng ho trong điện thoại mỗi lúc một dữ, lục phủ ngũ tạng như sắp buột ra ngoài, Lâm Quân Dật cuối cùng không chịu được, đành nhượng bộ.
“Ông.” Giọng anh ta nhỏ đi nhiều. “Cháu biết ông rất thương Nhĩ Tích, không chịu để cô ấy chịu tủi thân, cháu sẽ cố sắp xếp thời gian quay về một chuyến, cháu sẽ nói chuyện này với ông.”
“Ờ.” Giọng ông cụ đã hòa hoãn trở lại. “Đàn ông bên ngoài phong lưu một chút cũng không phải chuyện lớn, cháu không quên được con bé kia, ông cũng hiểu, nhưng cháu nên nghĩ cho Nhĩ Tích một chút, con bé yêu cháu như vậy, đừng làm tổn thương nó mãi như thế.”
“Cháu biết rồi. Sau này sẽ không như vậy nữa.” Lâm Quân Dật nhìn tôi, gượng cười, tắt máy.
Tôi vốn tưởng, tôi hận anh ta đến tận xương tủy, nhưng hôm nay khi biết thân thế đặc biệt và cảnh ngộ tiến thoái lưỡng nan của anh ta, tôi không có cảm giác hả hê chút nào, ngược lại cảm thấy rất buồn.
Lâm Quân Dật tựa vào thành đi văng châm thuốc, tao nhã nhả khói, không có chút biểu của sự đau khổ, tự ti, vẫn cao ngạo như lần đầu tiên tôi gặp.
Qua làn khói thuốc lờ mờ, tôi chợt hiểu ra nỗi cô đơn và bất lực của anh ta. Người anh ta yêu, không yêu anh ta, người anh ta sẽ lấy, anh ta lại không yêu, người thân duy nhất lại ép chết bố mẹ anh ta… người đó cuối cùng lại là ông nội anh ta.
Trong tình thế thủy hỏa bất tương dung, lấn cấn bởi mối thân tình một giọt máu đào hơn ao nước lã cho nên mới rơi vào nghịch cảnh tiến thoái lưỡng nan.
“Lâm tiên sinh…”
Anh ta không nhìn tôi, miệng hơi nhếch: “Nhất định phải gọi xa cách như thế sao?”
Tôi vẫn cho rằng mình là người lý trí, có thể vạch rõ ranh rới giữa tình cảm và sự xúc động nhất thời, nhưng hôm nay nghe Lâm Quân Dật nói: “Chừng nào tôi còn sống, tôi vẫn sẽ ở bên cô ấy”, con tim tôi đã rung lên, không phải xúc động mà là rung động…
Nếu không phải trong tim chúng tôi đều đã có người khác, tôi nghĩ, tôi sẽ yêu anh ta.
Không muốn quấy rầy Lâm Quân Dật , tôi lặng lẽ ngồi xuống cạnh anh ta.
Tôi tin mỗi con người đều có những điều không muốn nói ra, xưa nay tôi không thích tò mò chuyện riêng tư của người khác, ngay cả khi ở bên Trần Lăng, tôi cũng chưa từng gặng hỏi, ép anh nói những điều anh không muốn.
Chương 15: Tình đắm say
Lâm Quân Dật hút hết điếu thuốc cuối cùng, đám mây đen u uẩn trên mặt vẫn không có dấu hiệu tan đi.
“Có phải em cho rằng, một người đàn ông như tôi, ngay cả tính mệnh của mình cũng do người khác quyết định, thì không nên quấy rầy cuộc sống của người khác?”
Xem ra anh ta thực sự đã bị người ông độc đoán kia làm cho tỉnh ngộ, tôi nghiêm túc gật đầu mấy cái, nói: “Lâm tiên sinh, nếu là anh, tôi sẽ lập tức trở về Mỹ kết hôn với vị hon thê của mình, trân trọng những gì hiện có, không nên… dùng nỗi đau k...

