watch sexy videos at nza-vids!

Chân Trời Góc Bể

score
Đánh giá: 4.5/5, 3980 bình chọn
àu.

Lại nhớ đến câu nói của cô gái đó: “Thật lòng yêu một người không thể ích kỷ như vậy… Cô nên nghĩ đến cảm nhận của anh ấy.”

Cô ta nhất định đã nghĩ đến cảm nhận của Trần Lăng, đã giấu anh điều gì nên anh mới đau khổ như vậy.

Đến trạm điện thoại công cộng, tôi gọi cho Trần Lăng lần cuối cùng, tôi cố nói thật lạnh lùng: “Trần Lăng, chúng ta chia tay…”

Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng nói vô cùng khẩn thiết: “Băng Vũ, em ở đâu?”

“Em sắp rời thành phố này, Trần Lăng, cảm ơn anh đã cho em bao kỷ niệm…”

“Dù chia tay, em cũng phải quay lại nói rõ với anh, ít ra cũng nên cho anh biết tại sao…”

Tôi cười cay đắng, anh không biết tại sao ư? Đến bây giờ anh vẫn nghĩ tôi không biết gì sao? Hóa ra cô ta không nói với anh.

Không biết cũng tốt, cứ để anh hận tôi, oán tôi, còn hơn để anh hoài nhớ, ân hận.

Tình yêu đã không thể cứu vãn, điều duy nhất tôi có thể làm cho anh là để anh thanh thản ra đi.

“Chẳng có lý do gì hết, chỉ là em cảm thấy chúng ta không hợp nhau.” Tôi bình tĩnh nói, giống như những lời chia tay bình thường nhất của những cặp tình nhân.

Nghe hơi thở nặng nề của anh trong điện thoại, tôi nghĩ anh sẽ tức giận, sẽ chửi rủa, nhưng anh không nói gì.

Anh hạ giọng van nài: “Băng Vũ, quay lại đi, chúng ta nói chuyện… Em muốn anh làm gì, cứ nói, anh sẽ làm tất cả vì em…”

Tôi rất muốn quay về, xin anh đừng đến với cô ta, hãy đi cùng tôi.

Tôi tin anh sẽ đồng ý, xưa nay việc gì anh cũng chiều tôi, nhưng ép anh ở lại như vậy thì sao, anh không vui, mãi mãi không vui…

Nụ cười có thể giả tạo, nước mắt không thể che giấu.

“Anh không thể cho em cuộc sống như em muốn.”

Tôi gác máy, ngồi sụp xuống cạnh trạm điện thoại, òa khóc.

“Trần Lăng, anh hãy trở về… trở về bên cô ấy, yêu cô ấy hết lòng.”

Đó là kết cục tốt nhất đối với ba chúng ta.

Tôi vô thức bước lên một chuyến tàu, mặc nó đưa đi bất cứ nơi nào.

Nơi nào cũng không quan trọng, mất anh, tôi đã mất cả thế giới…

Đã quá nửa đêm, tôi cầm tấm thiệp màu đỏ, tự hỏi: Mình có nên đi, nếu gặp Trần Lăng mình sẽ phải làm gì? Nếu anh đưa cả vợ đi cùng, mình sẽ ra sao?

Tốt nghiệp sơ trung đã mười năm, chuyện cuẩ tôi và Trần Lăng mới đó đã mười năm rồi ư?

Ký ức đó sau mười năm sao vẫn y nguyên…

Bên ngoài trời bắt đầu rạng, tôi vẫn chưa quyết định có nên đi gặp Trần Lăng, mở túi xách, định bỏ tấm thiệp mời đỏ như máu vào đó, chợt phát hiện trong túi có hai lọ thuốc.

Lấy ra xem mới biết, một lọ là thuốc tránh thai, đủ thấy chứng thần kinh của Lâm Quân Dật không qua trầm trọng, còn lọ kia là loại thuốc bôi ngoài da có tác dụng làm tan vết bầm và giảm đau.

Cầm lọ thuốc bôi, lòng tôi chợt nhói một nỗi đau không tên, bất giác nhớ lại những lúc anh ta không phát điên, những khi anh ta chăm chú làm việc, vẻ u uất khi nhắc đén người bạn gái và động tác mê hồn lúc ngửa cổ uống rượu thay tôi…

Tôi nghĩ, nhất định anh ta từng là một người đàn ông ưu tú và tinh tế, một người tình chung thủy, dịu dàng, nhất định đã từng yêu quá sâu nên mới bị vết thương lòng quá lớn.

Thần trí ngơ ngẩn, tôi bôi thuốc lên những vết thương thì trời đã sáng.

Uống viên thuốc, chuẩn bị xong bữa sáng cho Tư Tư và Liễu Dương, tôi bỗng thấy đầu nặng trĩu, chân tay rã rời. Tôi gắng gượng đưa Tư Tư đến trường mẫu giáo rồi đến công ty.

Chẳng còn cách nào khác, hôm qua lúc đưa tôi về nhà, câu cuối cùng anh ta nói với tôi: “Ngày mai nhớ đi làm đúng giờ.”

Tôi vừa đến công ty, những ánh mắt sắc lẹm đổ dồn về phía tôi.

Tôi cúi đầu nhìn trang phục của mình, không thấy có gì bất ổn, đi đến chỗ rẽ hành lang, tôi cố tình ngoặt vào, tựa vào tường.

Hai cô gái ở quầy lễ tân tưởng tôi đã đi khuất, khẽ bàn tán: “Chẳng phải thư ký Triệu đã nói cô ta dụ dỗ ông chủ, bị ông chủ sa thải rồi cơ mà? Sao hôm nay lại đến?”

“Thư ký Triệu xưa nay hay nói bừa, đừng tin…”

Vào phòng làm việc, chân tay tôi dường như không thể nhúc nhích, đứng trước bàn làm việc của Triệu Thi Ngữ, tôi cố nén cơn chóng mặt hỏi: “Tôi quyến rũ Lâm Quân Dật sao? Chính mắt cô nhìn thấy? Hay anh ta nói với cô?”

“Cô nói gì, tôi không hiểu?” Triệu Thi Ngữ tỏ vẻ phớt lờ.

Tôi chỉ vào mặt cô ta nói: “Đừng nghĩ ai cũng như cô.”

Qua cửa kính, tôi thoáng thấy bóng Lâm Quân Dật đi vào, rồi mọi thứ trước mắt tôi bỗng nhòe dần, càng lúc càng chao đảo…

Hai chân tôi đột nhiên mềm nhũn, ai đó đã đỡ tôi.

không biết tôi đã bồng bềnh trôi nổi trong bao lâu, cảm giác như từ trên trời rơi xuống, còn chưa mở mắt, một cơn đau âm ỉ từ bàn tay truyền đến, định rụt lại thì chợt một bàn tay âm ấm đã nắm lấy ngón tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve xoa dịu.

“Cô Lâm.”

Tôi mở mắt, trước mặt là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi đang nhìn tôi mỉm cười, nụ cười xởi lởi hơi giống mẹ nuôi tôi. Tôi nhìn quanh, toàn một màu trắng, đoán ngay mình đang ở đâu, chỉ không biết người phụ nữ kia là ai.

Định xoa bóp cái đầu sắp vỡ tung của mình, tôi chợt phát hiện trên tay đang cắm ống truyền.

“Cô lâm tỉnh rồi? Cậu Lâm nói cậu có việc phải làm, đã trở về công ty, dặn cô khi nào tỉnh thì gọi điện cho cậu ấy.”

Chị ta cười thân thiện nhưng cách xưng hô rất khó nghe.

“Cô Lâm? Ai nói tôi là cô Lâm?”

Chị ta không phản bác nhưng vẻ mặt như đang nói với tôi: Vợ chồng trẻ cãi nhau, chuyện thường.

“Cậu Lâm đã nấu cháo cho cô, tôi lấy cho cô ăn nhé…”

Tôi lạnh lùng: “Không , đem đổ hết đi.”

“Hả?” Chị ta sững ra một lát, rồi mỉm cười với tôi vẻ thông cảm rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường: “Cô Lâm, nói thật, tôi đã sống quá nửa đời người, chưa từng gặp người đàn ông n...

« Trước1...3738394041...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Băng Tiểu Thư
» Giấc Mộng Xuân
» Chân Trời Góc Bể
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
Tags:
bạn đang xem

Chân Trời Góc Bể

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Chân Trời Góc Bể v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk