“Chúng tôi… chuyện của chúng tôi, chị không biết đâu”, tôi nói.
“Tôi không biết hai người vì sao thành ra như vậy, một gia đình tốt đẹp như thế, việc gì ngày nào cũng cần một người làm công như tôi đến quét dọn? Người ta không biết tu bao nhiêu kiếp mới thành vợ chồng, sao hai người không biết quý trọng một chút?”
Cuối cùng, tôi cũng biết nguyên do sự “nhiệt tình” của chị ta, nhìn bộ dạng “tôi biết hết rồi” của chị, tôi cũng không tiện giải thích, chẳng lẽ lại nói thẳng: Tôi là tình nhân của Lâm Quân Dật, chuyên mua vui cho anh ta.
“Cô Lâm, cô có biết cậu Lâm thật sự rất quan tâm đến cô, cậu ấy nói cô thích đẹp, quần áo dù không mặc nhưng ngày nào cũng phải thu xếp gọn gàng, cậu ấy còn nói cô thích sạch sẽ, dưới gầm bàn không được có một chút bụi, trên giường không được có một vết bẩn, tủ lạnh phải thường xuyên có hoa quả tươi, ngay lọ hoa hồng trên bệ cửa sổ cũng phải ngày thay một lần…”
Tôi không nói gì, lặng lẽ dựa vào đầu giường, thật khó không động lòng trước sự si tình của anh ta.
“Mấy tháng cô không về, cậu ấy cũng không đưa bất kỳ cô gái nào về nhà.” Chị ta che miệng cười, nói tiếp: “Tháng trước khi nhìn thấy chiếc váy đen này, tôi đã giật mình, tưởng cậu Lâm có người tình, cuối cùng cậu ấy nói: “Bộ váy này đừng giặt, tôi thích mùi đó”, rồi đem treo trong phòng đọc, nhìn bộ dạng của cậu ấy, tôi biết cô đã về.”
“Anh ta nói như vậy thật à?” Tôi không dám tin, nhưng nghĩ lại, người như anh ta, làm bao nhiêu chuyện điên rồ cũng là thường.
“Sao không thật. Thực sự khi cô không ở đây, cậu ấy cũng ít về, hôm nào về, sáng hôm sau tôi đến quét dọn, ban công lần nào cũng đầy mẩu thuốc lá…”
Tôi khẽ thở dài, nỗi hận trong lòng bỗng tiêu tan, người đàn ông tự dày vò bản thân như vậy, sự điên rồ của anh ta cũng có thể hiểu được.
Nghe chị ta dông dài một hồi, tôi bắt đầu thấy đói, cái dạ dày đáng thương không ngừng lên án trái tim kiêm cường.
Ôi dào, trái tim đã đầy thương tích, hà tất phải làm khó cái dạ dày đáng thương. Tôi nói: “Tôi cũng mệt rồi, phiền chị lấy cho tôi bát cháo được không ?”
“Cô đừng khách sao như vậy, cậu Lâm thường gọi tôi là chị Lan, cô cứ gọi như thế cũng được.”
“Vâng, chị Lan.” Tôi mỉm cười nói, tôi bắt đầu thấy thích chị, con người chị có gì đó giống như người mẹ, ân cần, nhiệt tình làm người khác ấm lòng.
Khi chị Lan đi lấy cháo, Liễu Dương gọi điện, nói: “Mẹ mình nhớ Tư Tư, ngày mai là thứ bảy, mẹ muốn chúng mình về nhà chơi.”
Tôi muốn đi nhưng Lâm Quân Dật đã đưa tôi đến đây, nhất định không dễ buông tha: “Cậu dẫn Tư Tư về đi, mấy hôm nay nó cũng đang đòi “bà ngoại”.”
“Vậy được.” Trước khi cúp máy, cô bạn còn nói: “Băng Vũ… hãy tự chăm sóc mình.”
Tôi hiểu ý bạn, tôi cũng muốn tự chăm sóc mình, nhưng số tôi long đong như vậy, không biết đến ngày nào mới khổ tận cam lai.
May tôi còn có Liễu Dương, Liễu Dương như tia nắng trong cuộc đời tôi, cho dù đất trời tăm tối thế nào, chỉ cần có cô ấy là tôi còn hi vọng.
Nghe tiếng người bước vào, tôi vội lau nước mắt, khi đưa tay ra đón bát cháo thơm phức, tôi mới phát hiện người đưa cháo là Lâm Quân Dật.
Tôi lập tức bỏ tay xuống, lùi về phía đầu giường.
“Đã thấy đỡ hơn chưa?” Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, giơ tay lau nước mắt cho tôi.
“Ừm!”
Tôi cúi đầu, không hiểu sao không muốn nhìn mặt anh ta.
Tiếng anh ta nhẹ nhàng: “Chị Lan, chị cứ về đi, mai không phải đến.”
Tiếng chị Lan lanh lảnh đáp lại: “Tôi biết rồi.”
Nghe tiếng chị đóng cửa đi về, nỗi sợ hãi bắt đầu lan trong lòng tôi.
Căn phòng ngủ rộng thênh thang chợt trở nên vô cùng yên ắng, có thể nghe rõ nhịp thở ngắt quãng của chúng tôi.
Anh ta bê chiếc bát thủy tinh rất đẹp, cháo bốc hơi nghi ngút, khẽ thổi.
“Để tôi…”
“Để tôi.” Anh múc một thìa cháo, mỉm cười nhìn chiếc thìa thủy tinh trong suốt, chấm đầu lưỡi nếm thử: “Lâu rồi không nấu, mùi hình như hơi lạ.”
Anh ta còn biết nấu cháo? Nếu có cuộc thi “người đàn ông đảm đang nhất”, tôi nghĩ chắc anh ta sẽ đoạt giải nhì. Tất nhiên giải nhất thuộc về Trần Lăng.
Sau khi bón cho tôi vài miếng, Lâm Quân Dật nhẹ nhàng nói: “Hôm nay liệu có thể không về nhà?”
Cách nói chuyện nhỏ nhẹ, ân cần đó rất giống Trần Lăng , có sức cám dỗ không thể nào cưỡng nổi.
Tôi ngước nhìn, vẻ đợi chờ đau đáu ẩn sâu trong đôi mắt đó làm con tim tôi chợt rung lên, chỉ là không biết người anh ta mong đợi kia là tôi hay cô gái trong ký ức của anh ta.
“Tôi có quyền lựa chọn không ?”
Sao giọng tôi lại như thế, nghe kiểu gì cũng giống như một cô gái đang làm bộ làm tịch vậy? Nhất định là do tôi ốm đến lú lẫn đầu óc.
“Em nghĩ như vậy, tôi rất vui…”
Khi anh ta nói câu ấy, nụ cười đặc biệt gian tà.
Hơn nữa, tôi phát hiện nụ cười của anh ta mỗi lúc một gần… Sao anh ta có thể như vậy, bắt nạt một bệnh nhân tay vẫn đang chuyền nước.
Nếu hôm nay anh ta đối xử với tôi như hôm trước, có lẽ tôi sẽ chết mất.
Tôi lùi lại, cảm thấy đã không còn đường thoát nữa, đành nhắm mắt cam chịu…
Môi anh ta khẽ lướt trên môi tôi, cảm giác mềm và ấm. Đây không phải lần đầu tiên anh ta hôn tôi, nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy môi anh ta mềm như vậy, ấm như vậy…
Cảm thấy tay anh ta luồn vào trong chăn, vuốt ve từ trên xuống eo, cơ thể tôi căng dần… Đúng lúc tôi muốn đẩy anh ta ra thì di động đổ chuông.
Lâm Quân Dật luyến tiếc rời môi tôi, rút tay khỏi chăn, cầm điện thoại, vừa nhìn màn hình, sắc mặt đột nhiên trầm trọng, nghĩ một lát rồi nh...

