“Tôi khuyên cô từ bỏ ý định lấy Lâm Quân Dật , anh ta sẽ không lấy cô đâu.”
“Ồ.” Tôi tưởng anh ta sẽ nói điều gì mới mẻ kia. “Anh yên tâm, tôi chưa từng có ý định đó.”
“Dù bây giờ Quân Dật yêu cô bao nhiêu, anh ta cũng nhất định sẽ cưới Nhĩ Tích.” Âu Dương ngồi trên đi văng nói thẳng vào vấn đề: “Bởi vì Nhĩ Tích là con gái người bạn cũ của Lâm lão gia, mồ côi từ nhỏ, được nhà họ Lâm nuôi dưỡng, Lâm lão gia còn thương cô ấy hơn Quân Dật… Nếu không lấy Nhĩ Tích, anh ta sẽ mất quyền thừa kế.”
Thì ra họ là anh em không có huyết thống, thật là một đôi thanh mai trúc mã khiến người ta ngưỡng mộ.
Tôi nâng ly nước lạnh, uống một ngụm: “Tôi biết.”
“Cô đã biết… mà vẫn cam tâm hản bội chồng, làm nhân tình của anh ta?”
“Tôi không muốn thế. Nhưng không còn cách nào khác.”
Âu Dương nhìn tôi, tôi nhìn ly nước trên tay, khó nhọc mỉm cười.
Những viên đá nhỏ từ từ tan ra, nổi lên mặt nước.
“Diêu tiểu thư, Quân Dật có kể về bố mẹ anh ta với cô không ?”
Tôi không hiểu vì sao bỗng dưng anh ta nhắc đến chuyện này, nhưng nghĩ tới câu nói của Lâm Quân Dật : “Ông ép chết bố mẹ tôi”, không khỏi tò mò hỏi: “Bọn họ chẳng phải bị người ta bức tử sao?”
Âu Dương chỉ lắc đầu: “Quân Dật vẫn luôn cho là vậy, thực ra có một số chuyện không thể làm rõ, quan điểm của mỗi người khác nhau, đúng sai là do góc nhìn khác nhau.”
“Tôi có thể biết là chuyện gì không ?”
Anh ta đã kể cho tôi câu chuyện đó.
Thực ra, câu chuyện của bố mẹ Lâm Quân Dật không hiếm trong xã hội thượng lưu. Mẹ anh ta lúc mười tám tuổi làm vũ nữ, do xinh đẹp nên được không ít nhân vật lừng danh trong giới thượng lưu bao. Sau này, gặp bố Lâm Quân Dật, bị hấp dẫn bởi vẻ hào hoa của ông, bà đã yêu ông say đắm, trở thành nhân tình của ông.
Đối với những gia đình giàu có, chuyện đó vốn không phải vấn đề to tát, Lâm Lạc Hòe cũng không mấy bận tâm. Không ngờ, họ có con, bố Lâm Quân Dật muốn cưới bà, cho bà một danh phận, ngoài mặt Lâm Lạc Hòe không phản đối rõ ràng, chỉ nói để khi đứa trẻ ra đời, đưa đi xét nghiệm rồi mới quyết định. Ông ta bí mật điều tra quá khứ của bà, thông báo cho bố Lâm Quân Dật, ra sức khuyên can: “Một người đàn bà như vậy có gì đáng để anh yêu? Anh si mê cô ta, tôi có thể hiểu, nhưng để cô ta đường hoàng bước vào nhà họ Lâm, thiên hạ sẽ cười chê thế nào… Nếu đứa trẻ đúng là con anh, tôi có thể chấp nhận, anh bí mật quan hệ với cô ta ở bên ngoài, tôi cũng không phản đối… Nếu thực lòng yêu anh, cô ta sẽ không câu nẹ danh phận…”
Mặt khác, ông ta cũng nhờ người khuyên nhủ mẹ Lâm Quân Dật , nói thẳng với bà: “Nhà họ Lâm có thể nhận đứa trẻ nhưng tốt nhất cô nên biết điều, nếu cô thức thời, sau này có thể nhờ con, cả đời không phải lo cơm áo. Nếu vẫn cố tình vào nhà họ Lâm, cô và đứa trẻ sẽ không thể sống yên.”
Vậy là, mẹ Lâm Quân Dật lựa chọn nhẫn nhịn, bà không cần danh phận, để được ở bên người yêu, bà tình nguyện làm người tình im lặng.
Tiếc thay, dù bà liên tục nhượng bộ, nhẫn nhịn nhưng vẫn không thể duy trì được quan hệ đó.
Không biết vì lý do gì, một tháng trước khi sinh, bà tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bố Lâm Quân Dật . Ngày sinh con, đúng thời khắc bà cần bàn tay chìa ra của một người đàn ông nhất thì lại nhận được tấm thiệp hồng, bố đứa trẻ làm lễ cưới với cô gái khác…
Bà suy sụp tinh thần, lòng chết dần trong đau khổ. Tối đó, bà ôm Lâm Quân Dật bỏ đi, mang theo tình yêu tuyệt vọng, từ đó bặt vô âm tín. Vì vậy, bà đã không biết, bố Lâm Quân Dật chấp nhận hôn lễ đólà vì bị ép buộc, không còn cách nào khác, muốn làm một người con hiếu thuận, một người bố tốt, xứng đáng với tình yêu của bà, ông buộc phải nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ, lấy một người môm đăng hộ đối.
Ông đã tưởng bà yêu ông thực sự, sẽ không câu nệ danh phận, nhưng ông đã nhầm, một người con gái thấp hèn yêu một người đàn ông ưu tú sẽ luôn cảm thấy không an toàn, tình yêu và những lời thề đều không đáng tin, danh phận là thứ duy nhất bà có thể dựa vào. Nhưng ông không thể cho bà.
Sau này, bố Lâm Quân Dật không ngừng tìm kiếm hai người, do luôn sống trong day dứt, dằn vặt ông mắc bệnh ung thư dạ dày, trước hôm phẫu thuật một ngày, Lâm Lạc Hòe đã giúp ông tìm được đứa con thất lạc bao năm…
Lần đầu gặp nhau ở trong bệnh viện, ông trăm phần hổ thẹn nhìn cốt nhục của mình: “Đừng gọi ta là bố, ta là một kẻ vô tích sự, khiến con phải chịu nhiều khổ cực, ta không đáng để con gọi là bố… Con chịu đến, để ta có thể nhìn thấy con trước lúc chết là ta mãn nguyện lắm rồi…”
Khi ông được đưa vào phòng phẫu thuật, Lâm Quân Dật tự nhiên đuổi theo nắm tay ông, quỳ xuống bên cạnh ông: “Bố. Bố nhất định phải sống.”
Do tinh thần thoải mái, ca phẫu thuật rất thành công, dạ dày bị cắt bỏ hai phần ba, sau khi điều trị bằng hóa trị, cơ thể dần dần hồi phục. Lâm Quân Dật cũng tha thứ cho bố, không oán trách nỗi lầm của ông trong quá khứ, đồng ý ở lại Lâm gia.
Đáng tiếc sự đời đổi thay, sống chết khó lường.
Mấy năm sau, bệnh cũ của bố Lâm Quân Dật tái phát, từ ung thư dạ dày chuyển thành ung thư xương, chỉ còn sống được ba tháng… Khi ấy, Lâm Quân Dật do mâu thuẫn với Lâm Lạc Hòa nên bỏ nhà ra đi, đến khi nghe tin bố bị bệnh mới vội vã trở về, chỉ kịp nhìn mặt bố lần cuối.
Trước lúc lâm chung, bố đã nắm tay anh đưa cho Lâm Lạc Hòe, dặn dó: “Hãy chăm sóc ông thật tốt, bất kể thế nào, dòng máu trong người con cũng là huyết mach của ông ấy…”
Nghe xong câu chuyện, tôi không biết phải nói gì, cảm thấy thương cho bi kịch của bố mẹ Lâm Quân Dật , càng khâm phục Lâm Lạc Hòe thủ đoạn cao minh, lợi hại, chẳng trách có được tất cả như ng...

