“Diêu tiểu thư, cô là người thông minh, hẳn sẽ không để bi kịch kia tái diễn đúng không ?”
“Không .” Bi kịch đó không phải do dòng đời xô đẩy mà do tình cảm của họ không đủ bền, họ không đủ lòng tin ở nhau, nói cách khác, tình yêu của họ không đủ sâu.
“Nếu cô đến với Lâm Quân Dật vì tiền, tôi hy vọng cô sớm rời xa anh ta, tiền tôi sẽ cho cô…”
“Chả trách cô gái nào đến với anh cũng đều vì tiền.” Tôi lạnh lùng nhìn anh ta. “Ngoài tiền, anh chẳng có gì đáng để phụ nữ ngưỡng mộ.”
Anh ta cười nhạt: “Nếu Quân Dật không một xu dính túi, cô có tình nguyện đến với anh ta không ?”
Nghĩ đến những gì Lâm Quân Dật đã làm, tôi lắc lắc đầu, bình tĩnh trả lời trong cái nhìn khinh miệt của Âu Dương: “Chu dù bây giờ Lâm Quân Dật có tiền tỷ tôi cũng không đến với anh ta, nhưng trong tay anh ta có đoạn video khó coi của tôi, tôi không thể không nghe theo anh ta… Âu Dương tiên sinh, nếu anh thật sự muốn tôi rời bỏ Lâm Quân Dật , đừng phí lời khuyên tôi, hãy giúp tôi hủy video đó.”
“Video? Ý cô là Lâm Quân Dật đang uy hiếp cô?” Âu Dương Y Phàm kinh ngạc nhìn tôi từ đầu xuống chân. “Không thể nào, Lâm Quân Dật không phải hạng người như vậy.”
“Không tin anh có thể đi hỏi anh ta. Anh ta là hạng người nào, tôi không biết, chỉ biết anh ta có tiền, có thế, muốn làm gì cũng được, pháp luật chẳng là gì.”
“Vậy nên cô hận anh ta, cố tình giày vò anh ta?”
Tôi cười: “Nếu anh cho là vậy, tôi cũng chẳng biết nói thế nào.”
Âu Dương Y Phàm trầm tư một lát, khẽ hỏi: “Nói vậy là, nếu tôi giúp cô lấy video đó, cô sẽ rời xa Quân Dật?”
“Phải. Tôi sẽ lập tức rời xa anh ta, tôi không muốn ở bên anh ta dù chỉ một phút.”
“Được. Tôi có thể giúp cô.”
“Cám ơn!”
Cúi nhìn những viên đá đang tan, tôi bỗng thấy khó hiểu, Lâm Quân Dật là bạn thân của Âu Dương, sao anh ta lại giúp tôi?
Trừ phi… có người bảo anh ta làm vậy? Nghĩ tới giọng nói thâm trầm của ông nội Lâm Quân Dật, tôi bất giác rùng mình.
Ông ta quả nhiên đáng sợ, biết không thể khống chế Lâm Quân Dật nên cho người đến thuyết phục tôi.
Sau khi Âu Dương Y Phàm đi khỏi, tôi lặng lẽ đến bên cửa sổ, dựa vào khung kính rộng sát đất nhìn ra ngoài.
Bức rèm trắng khép hờ, những bông hồng kiềm diễm trên tường ban công rung rinh trong gió…
Nước biển chở ánh sáng chói lọi từ từ xô đến rồi lại chầm chậm lui ra, mang theo tiếng sóng dội vào lòng…
Có người giúp tôi thoát khỏi bàn tay tai quái của Lâm Quân Dật, lẽ ra tôi phải vui mừng, nhưng tôi thật sự không cười nổi, vừa nhắm mắt, từng ánh nhìn, nụ cười của Lâm Quân Dật lại hiện lên trong đầu.
Không biết từ lúc nào, Lâm Quân Dật đã xuất hiện trước ngưỡng cửa, lạnh lùng nhìn hai ly nước trên bàn, đá đã tan hết, nước trên thành ly chảy thành một vũng nhỏ trên bàn.
“Ai đã đến đây?” Khẩu khí anh ta giống ông chồng về nhà bắt gian dâm, thật nực cười.
“Âu Dương Y Phàm.”
“Cậu ta đến làm gì?”
“Không có gì, chỉ nói chuyện linh tinh.”
“Nói chuyện?” Lâm Quân Dật lại cười giễu cợt. “Chẳng lẽ cậu ta muốn ra giá cao hơn?”
Tôi nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ, che đi những con sóng lấp lánh bên ngoài.
“Tronh mắt anh, tôi là con điếm đang treo giá hay sao?”
Anh ta không trả lời, bước tới vòng tay qua eo tôi, kéo khóa váy sau lưng tôi, chiếc váy ngắn tuột xuống sàn…
“Tôi không phải gái điếm.”
điếm.”
“Tôi rất mong em là vậy.” Anh ta ghé vào tai tôi nói nhỏ. “Tôi thực sự hy vọng tiền có thể mua được cả đời em, để lúc nào tôi cũng có em, cho đến khi tôi không còn yêu em nữa, ném em đi không thương tiếc…”
Tôi nhắm mắt, biết rõ anh đang cố tình chọc tức tôi, những vẫn không nén được nỗi cay đắng trào nên trong lòng: “Anh nhất định phải hủy hoại mọi thứ của tôi, giày xéo sự tự trọng của tôi mới thỏa mãn ham muốn chinh phục của anh sao? Ai phụ anh? Ai nợ anh, hãy đi tìm bọn họ. Anh làm thế này với người đàn bà yếu đuối trói gà không chặt như tôi có đáng không?”
Mười ngón tay anh bóp chặt vai tôi, anh nghiến răng kèn kẹt: “Em nói lại lần nữa xem.”
Bộ dạng anh ta thật đáng sợ, nếu tôi nói lại lần nữa, chắc chắn anh ta sẽ bóp chết tôi không do dự.
Tôi thật sự không sợ bị anh ta bóp chết, nhưng tôi không thể tiếp tục nhìn thấy anh ta đau khổ.
“Đủ rồi. Nếu giày vò tôi làm anh dễ chịu, xin cứ tiếp tục. Đằng nào tôi cũng bị đàn ông làm cho thương tích đầy mình, thêm vài nhát dao của anh cũng không sao.”
Anh ta hít thở sâu, ôm tôi vào lòng, dịu dàng ve vuốt lưng tôi: “Hãy cho tôi thời gian nửa năm. Tôi đồng ý với em, nửa năm sau tôi sẽ về Mỹ kết hôn, sau này sẽ không quấy rầy cuộc sống của em nữa.”
Tôi khóc, ôm chặt vai anh ta nức nở.
Nửa năm? Nửa năm quá dài, cũng quá ngắn…
Một âm thanh nặng nề cùng với tiếng gọi lanh lảnh: “Mẹ, mẹ.” như nước trút xuống đầu tôi.
“Mẹ.” Con Kitty trong tay Tư Tư rơi xuống sàn.
Tôi vội vàng vơ lấy cái vày trên sàn mặc vào, chạy đến, quỳ bên cạnh Tư Tư : “Sao Tư Tư đã dậy rồi?”
“Con tỉnh dậy tìm không thấy mẹ… Sao mẹ lại khóc?” Ngón tay nhỏ bé của Tư Tư run run chỉ vào Lâm Quân Dật : “chú bắt nạt mẹ phải không ?”
“Không đâu.” Tôi vỗ nhẹ lưng con bé còn đang run lẩy bẩy, ôm lấy nó: “Chú đang nói chuyện với mẹ.”
Tôi vừa nói dối gì vậy, có lẽ đứa trẻ ba tuổi cũng không tin.
Vẻ sợ hãi trong mắt Tư Tư đã dịu đi chút ít, nó nơm nớp nhìn Lâm Quân Dật.
“Tại sao mẹ khóc?” Tư Tư đưa ngón tay bé nhỏ, nóng hổi lau nước mắt cho tôi. “Mẹ nhớ bố phải không ?”
Tôi bế nó đi vào phòng ngủ, ôm nó vào lòng.
Ôm chặt con, khó khăn đến đâu tôi cũng gắng chịu đựng.
Suốt đêm, những con sóng biển bào mòn ghềnh đá dường như cũng bào mòn lòng kiên trì của tôi, mỗi bướ...

