Tôi đưa tay bịt mắt, mọi thứ trước mặt như ảo mộng.
Lâm Quân Dật thực sự có thể lấy tôi sao? Anh ta đã có vị hôn thê yêu nhau bao nhiêu năm như vậy, có ông nội là nhân vật huyền thoại, khoảng cách của chúng tôi sao có thể chỉ một lời cầu hôn xúc động là có thể vượt qua?
Nhưng hoàng hôn đẹp thế, cõi mơ đẹp thế, tôi không đành làm nó tiêu tan.
Chương 18: Giữa hai dòng nước
Ăn tối xong, chúng tôi về phòng, Âu Dương Y Phàm cũng tới, hai người dường như có ý tránh tôi, đi vào phòng khách nói chuyện.
Một lát sau, tiếng cãi cọ từ trong đó vọng ra, nghe rõ giọng Âu Dương Y Phàm: “Anh điên rồi! Lâm Quân Dật, rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?”
Tôi đi đến cửa phòng, thoáng nghe thấy tiếng Lâm Quân Dật: “Chính vì tôi là một người đàn ông nên tôi muốn tự quyết định cuộc sống của mình…”
“Vì một người đàn bà đã có chồng, anh vứt bỏ tất cả, vứt bỏ người vợ chưa cưới… thậm chí cả người thân, bạn bè cũng không cần nữa sao?”
“Y Phàm, có những thứ mất đi có thể lấy lại được, có những thứ nếu bỏ lỡ sẽ không thể cứu vãn.”
“Anh không cảm thấy mình quá ích kỷ ư? Anh đã bao giờ nghĩ cho Nhĩ Tích chưa? Cô ấy đợi anh lâu như thế, hy sinh cho anh nhiều như thế, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của cô ấy không?”
“Nếu không nghĩ đến cảm nhân của Nhĩ Tích, tôi đã cưới cô ấy lâu rồi! Tôi không cưới chính là hy vọng Nhĩ Tích có thể gặp một người đàn ông biết trân trọng cô ấy hơn.”
Tôi nghe thấy một tiếng động nặng nề, hình như Âu Dương Y Phàm đã đấm Lâm Quân Dật.
“Nếu cô ấy bắt gặp thì sẽ thế nào? Trong lòng Nhĩ Tích chỉ có anh!”
“Y Phàm!”
“Anh nghe đây, nếu anh không lấy Nhĩ Tích, ông nội sẽ đoạn tuyệt với anh, tôi cũng sẽ không có người bạn vong ân bội nghĩa như anh!”
Âu Dương Y Phàm giận dữ xô cửa bước ra, anh ta quả thật rất giận, ánh mắt nhìn tôi như muốn xé tôi thành từng mảnh. làm cho một người có giáo dục như anh ta mất tự chủ, có lẽ Lâm Quân Dật quả thật đã quá sai.
Rất lâu sau khi Âu Dương đi khỏ, Lâm Quân Dật mới bước ra, tôi rót một ly nước lọc, mang vào phòng cho anh ta.
Thấy tôi vào, Lâm Quân Dật vội ngoảnh đi, cố che giấu nửa bên mặt sưng đỏ.
Mây đen kịt vần vũ, bầu trời mỗi lúc một sà thấp, làn sương mỏng lượn lờ trên mặt biển.
Đêm ngột ngạt, thê lương.
“Uống chút nước đi!” Tôi bước vào, chìa ly nước trước mặt anh ta.
“Tôi quả thật đã xem thường cô.” Anh ta hất ly nước trong tay tôi. “Cô làm thế nào mà thuyết phục được Y Phàm đòi lại đoạn video?”
Tôi quỳ trên nền nhà, nhặt những mảnh thủy tinh vỡ, Lâm Quân Dật chộp cổ tay kéo tôi lên: “Cô không muốn ở bên tôi một phút nào? có đúng cô đã nói như vậy?!”
“Đúng!” Tôi nhìn bàn tay anh ta siết cổ tay mình, cố hết sức nói thật bình tĩnh: “Anh bỏ tay ra, dây dưa mãi cũng chẳng ích gì. Anh ta còn chưa làm anh tỉnh ngộ sao? Là đàn ông nên biết nắm, biết buông!”
Anh ta buông tay, không nói thêm một lời.
Đàn ông bạc tình, đàn bà bạc mệnh, đó là chân lý ngàn năm không đổi.
Tự cổ chí kim, bao nhiêu đàn bà được sủng ái hết mực, nhưng thực sự có thể khiến đàn ông từ bỏ tất cả, liệu được mấy người?
Trước quyền thế, đàn ông luôn hy sinh hồng nhan tri kỷ, nhưng mấy ai chê cười họ vong ân.
Bởi lẽ họ là đàn ông!
Thứ sáu, chúng tôi từ Hải Nam quay về. Tất cả lại trở lại quỹ đạo ban đầu, anh ta là ông chủ, tôi là thư ký, ngoài công việc, chúng tôi không nói thừa nửa lời với nhau. Tôi cẩn thận chỉnh sửa tài liệu phòng kinh doanh chuyển đến, trong đó không chỉ liệt kê thành tích của công ty, dự đoán tình hình tiêu thụ các căn hộ đã được đánh giá, còn thống kê tình hình giao dịch bất động sản trên toàn thành phố trong tháng. Khu chung cư của công ty có vị trí đẹp, giá cả khá hấp dẫn nên bán rất tốt. Nhưng gần đây có một thông tin bất lợi, chính phủ dự định xây cầu vượt ở gần đó nên nhiều chủ hộ muốn trả lại nhà.
Tôi xếp gọn tài liệu đã sửa xong, đang định đưa cho Lâm Quân Dật thì chợt một giọng nữ trong, êm nhẹ vang lên: “Xin hỏi, Lâm Quân Dật có ở đây không?” Vẻ cao quý toát ra từ giọng nói đó giống như con người cô ta, đẹp và sang trọng. Khuôn mặt trái xoan rất đặc trưng của mỹ nhân, đôi mắt tình long lanh, nụ cười đoan Trang. Chiếc váy liền màu tro, cổ chữ V làm tôn khí chất thanh tao như hoa lan, mái tóc thẳng buông lơi xuống bờ vai gầy càng làm tăng vẻ dịu dàng, nữ tính.
Đây là cô gái đẹp nhất tôi từng gặp, dịu dàng mà không yếu đuối, kiêu sa mà không ngạo mạn. Không trang điểm đậm, cũng không mang nhiều đồ trang sức, trên chiếc cổ mảnh dẻ, trắng muốt là sợi dây truyền kim cương được thiết kế độc đáo, đôi khuyên tai tinh xảo, rực rỡ mà không hào nhoáng, thể hiện một cách hoàn mỹ ý nghĩa sâu xa của hai từ “đẳng cấp”. Cô gái này tuyệt đối có thể sánh với loài lan quý, đắt nhất được trồng trong phòng kính.
Trong lúc tôi say sưa ngưỡng mộ, cô ta cũng kín đáo quan sát tôi.
“Xin hỏi cô có hẹn trước không?” Tôi cung kính nói.
“Không, nhờ cô nói giúp với anh ấy tôi là Lâm Nhĩ Tích.”
Lâm Nhĩ Tích? Cảm giác ngưỡng mộ lúc đầu chuyển thành nỗi sợ hãi, điều khiến tôi sợ hãi là trong ánh mắt quan sát của cô ta không hề có chút tình cảm…
Nếu không phải quá biết che giấu thì cô ta quá lý trí, cả hai khả năng này đều nói nên một điều, cô ta mới xứng với Lâm Quân Dật, cô ta mới xứng là Lâm phu nhân danh chính ngôn thuận.
Tôi quay nhìn cửa kính, Lâm Quân Dật đã đẩy cửa bước ra, trên mặt là nụ cười hư ảo: “sao không báo trước để anh chuẩn bị lễ nghênh đón long trọng?”
“không muốn làm mất thời gian của anh.”
Anh ta hơi né sang bên để Lâm Nhĩ Tích đi vào phòng: “Đừng giễu anh như thế, anh bận rộn cả tháng với cái công ty bé tí này chưa bằng em mua m...

