watch sexy videos at nza-vids!

Hải Vương

score
Đánh giá: 4.5/5, 2400 bình chọn
câu nào, khẽ chau mày:” Kỳ thiếu! tâm trạng huynh không được vui ? Có phải nữ nhân hầu hạ không tốt khiến cho huynh không vui?”

Phượng Kỳ liếc hắn một cái, bưng lên ly rượu trên bàn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

“Chẳng qua là mệt mỏi.” Dứt lời, hắn hai mắt nhìn ngó xung quanh giống như đang tìm ai đó:” Đã lâu rồi sao không thấy người phục vụ đâu nhỉ, Lý Đại Phú làm việc thế nào vậy? Nha hoàn nữ chả thấy đâu cả?”

Đang la lớn, thì thấy một người hầu dáng người nhỏ gầy vội vàng từ bên ngoài chạy vào:” Dạ, có nô tỳ, xin hỏi Kỳ thiếu có gì phân phó?” Hắn bỗng dưng ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào tiểu nha đầu đang sợ hãi trước mặt, đây chẳng phải thị nữ Bảo nhi hầu hạ hắn sao, chân mày khẽ nhíu lại:” Tại sao lại là ngươi?”

Mấy ngày nay, hắn đều ở trong thư phòng cùng thuộc hạ thương lượng công việc, luôn là rất khuya mới trở về phòng nghỉ ngơi.

Kể từ hôm hắn nổi trận nóng nảy sau đó thì không còn nhìn thấy bóng dáng Đoạn Cửu Ngân đâu nữa.

Chẳng lẽ nàng bị hắn làm cho hoảng sợ nên trốn tránh không gặp hắn?

Việt Phong thấy thế bỗng cười một tiếng:” Kỳ thiếu đang tìm Đoàn cô nương?”

Hắn cùng Phượng Kỳ quen biết nhiều năm, mặc dù thân phận là chủ tớ nhưng chẳng khác gì huynh đệ. Mấy ngày nay, Phượng Kỳ ngoài mặt thì điềm tĩnh nhưng thỉnh thoảng lại mất hồn mất vía, không phải là vì người kia chứ?

Nhưng hôm nay người này……………Việt phong cũng muốn nhìn một chút xem vị chủ tử cao cao tại thượng này sẽ có thái độ thế nào khi đối mặt với vấn đề tình cảm?

Bị người khác nói trúng tâm sự, cảm giác trúng tim đen, Phượng Kỳ mắt trắng bệch liếc nhìn đối phương một cái. Hắn thật sự không muốn thừa nhận nữ nhân ghê tởm này lại làm đảo loạn trái tim hắn của hắn.

Việt Phong thấy thế lộ ra nụ cười lấy lòng:” Thời gian không còn sớm, ta cũng nên quay về nghỉ ngơi rồi. Kỳ thiếu, uống rượu nhiều rất hại sức khỏe, hôm nay chỉ nên uống đến đây thôi>”

Hắn dắt Bảo nhi đang ngây ngốc rời khỏi đại sảnh tráng lệ.

Biết bản thân uống quá nhiều, Phượng Kỳ đi tới boong thuyền, từng đợt gió thổi tới nhất thời làm hắn tỉnh táo một chút.

Bầu trời đêm khuya điểm xuyết những ngôi sao sáng, bên tai nghe tiếng sóng biển đánh (vỗ) vào con thuyền, cuối thu nhiệt độ về đêm xuống thấp, hơn nữa hắn đang đứng trên biển cái lạnh càng thêm thấu xương.

Trái tim có chút rối loạn, mơ hồ không rõ là do cái gì gây ra? Nhắm mắt lại đều xuất hiện một cặp mắt quật cường cùng với dáng người mảnh mai cứ xâm chiếm trong đầu hắn.

Dù là thân tù nhân, dù khi nàng khuất tất quỳ trước mặt hắn, gương mặt nàng vẫn như cũ không hề chịu thua, con người của nàng giống như nữ hoàng kiêu ngạo.

Phượng Kỳ lắc đầu một cái, không hiểu vì sao mình lại nghĩ đến Đoạn cửu Ngân.

Đi qua boong tàu, hắn đang chuẩn bị bước vào khoang thuyền nghỉ ngơi thì bên tai bỗng nghe thấy từng tiếng xoạt xoạt truyền lại.

Hắn không chú ý chỉ là đảo mắt qua, lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đập vào mắt.

Ở một góc nhỏ trên thuyền lớn, Đoạn Cửu Ngân cắm cúi, mái tóc dài rối bù đang ngồi cọ rửa bồn cầu, bên cạnh không ít bồn cầu đã được rửa sạch.

Ban đêm gió biển lạnh thổi vào, khuôn mặt nàng đỏ lên, thân thể mảnh mai không khỏi co rúm lại, nhưng rất nhanh, nàng lại tiếp tục động tác cọ rửa.

Liếc thấy vết sưng tấy chướng mắt trên tay nàng thì ngực của hắn không khỏi đau xót.

Còn nhớ rõ ngày đó hắn ném vỡ ly trà, ra lệnh nàng thu dọn mảnh vỡ thì bị cắt vào tay, chảy ra máu đỏ thẫm, hôm nay vết thương chẳng những không có kịp thời xử lý mà ngược lại, bị ngâm trong nước lạnh băng càng thêm nghiêm trọng.

Thời gian này, tất cả mọi người không phải đều đã nghỉ ngơi hết rồi hay sao? Tại sao nàng vẫn còn ở nơi nay chài bồn cầu?

Phượng Kỳ cảm thấy không hiểu, bước chân vội vã đi đến gần nàng, cho đến khi hắn nhìn thấy rõ hình dáng vết thương, đột nhiên kinh hãi.

“Đáng chết! nàng ngốc hay sao? Tay bị thương mà còn dám ngâm trong nước lạnh như băng này?”

Gầm lên một tiếng giận dữ, chẳng những dọa chính hắn mà đồng thời cũng dọa cả Đoạn Cửu Ngân đang tập trung làm công việc.

Không đợi nàng kịp phản ứng, hắn đã mạnh mẽ kéo tay nàng khiến nàng đang ngồi xổm trên mặt đất phải đứng dậy,bàn chải cầm trong tay cũng bị quăng ra xa.

Khi Phượng Kỳ chính mắt nhìn thấy vết thương bị cắt rất nghiêm trọng, trải qua nhiều ngày bị hủy hoại giày xéo đã trở nên sưng đỏ chảy mủ, thậm chí còn bị thối rữa, điều này khiến hắn nảy sinh cảm giác đau lòng, một cảm giác xa lạ lần đầu tiên trong đời hắn được nếm trải.

“Đã trễ thế này, sao nàng còn ở chỗ này? Còn nữa…………..ai bảo nàng chài rửa những thứ này?” Hắn không nhớ mình từng đưa ra mệnh lệnh này, ai nhẫn tâm hành hạ nàng thế này.

Đoạn Cửu Ngân rụt lại tay phải rất nhanh, trong mắt mang theo tia đề phòng:” Ta đã làm rất tận lực, ngươi còn muốn như thế nào?”

Từ lần trước nàng không cẩn thận đắc tội hắn, người phụ trách công việc Lý Đại Phú liền coi nàng trở thành cái đinh trong mắt, chẳng những bắt nàng làm thật nhiều việc, ức hiếp nàng, hơn nữa còn bắt nàng cọ rửa toàn bộ bồn cầu của tất cả mọi người trên thuyền.

Chưa bao giờ, nàng phải trải qua công việc nặng nhọc này, nhưng khi nghĩ đến câu nói thiên kim đại tiểu thư quen thói cưng chiều được nâng niu từ bé của hắn là nàng lại cắn răng hoàn thành công việc.

Đối mặt với con nhím xù là nàng lên án, Phượng Kỳ không hiểu tại sao nàng lại trả lời như vậy, càng không thích kiểu nói lạnh nhạt của nàng nhưng nhìn thấy vết thương chói mắt trên tay nàng, hắn lại thấy tim mình đau đớn.

Cầm lấy c...

« Trước1...678910...38Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Hải Vương

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Hải Vương v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk