Lá cờ chữ ” Kỳ ” phô trương phấp phới trên mặt biển mênh mông bát ngát.
Mấy ngày nay, Phượng Kỳ chỉ ở trong thư phòng cùng thuộc hạ thảo luận công việc. Tuy ngoài mặt hắn là một hải tặc nhưng phàm là người lăn lộn trên biển vận chuyển hàng hóa thì không ai là không biết đến danh tiếng của hắn, ngoài mặt thì trộm cướp nhưng trên các bến tàu, hắn đều tổ chức kinh doanh buôn bán rất nhiều.
Đến ngày hôm nay, sản nghiệp dưới sự quản lý của Phượng Kỳ nhiều vô số, chính hắn cũng không thể đếm được mình có bao nhiêu tài sản.
Vất vả xử lí xong mấy việc khó giải quyết, Việt Phong – trợ thủ đắc lực của hắn liền sai người chuẩn bị tiệc rượu thức ăn ngon giống như thường ngày, cùng với mấy thuộc hạ thân cận nâng cốc nói cười, dĩ nhiên không thể thiếu mỹ nữ làm bạn bên cạnh.
Hàng năm ra biển,Phượng Kỳ không bao giờ bạc đãi chính mình, trên chiếc thuyền xa hoa luôn mang theo mười mấy vũ nữ xinh đẹp cấp cho các huynh đệ vui đùa.
Hôm nay, Việt Phong thấy có điều gì đó hơi lạ.
Bởi vì hắn thấy sắc mặt Phượng Kỳ luôn trầm mặc, cho dù bên cạnh có hai mĩ nữ dụ dỗ, vẫn không lộ ra nửa nụ cười.
Cho đến lúc tan rượu, mọi người rời đi, Phượng Kỳ mới lười biếng tựa vào ghế, gò má hơi đỏ hồng càng thêm anh tuấn mị người.
“Kỳ thiếu, tối nay để ta cùng Liên nhi bồi ngài có được không?” Hai mĩ nữ tướng mạo xinh đẹp, thân thể mềm mại đáng yêu kề vào ngực hắn ra sức cọ xát.
Trên thuyền này có mười mấy mĩ nữ, mỗi người đều coi Phượng Kỳ trở thành tình nhân trong mộng, chỉ ước mình có thể hầu hạ hắn, dù chỉ trong chốc lát được hắn yêu mến cũng đã đủ thỏa mãn.
Thế nhưng hắn lại phất phất tay, lạnh lùng ra lệnh:” Lui ra “
“Nhưng mà Kỳ thiếu……….”
Đôi mắt chim ưng lãnh lẽo khẽ hơi liếc, hai vũ nữ sợ tới mức không dám nhiều lời, vội vàng đứng dậy rời đi.
Từ đầu đến cuối, Việt Phong không nói ...

