watch sexy videos at nza-vids!

Hải Vương

score
Đánh giá: 4.5/5, 2404 bình chọn
ổ tay nàng, cũng không để ý tới sự giãy giụa của nàng, hắn một mạch kéo nàng trở về phòng ngủ, tìm ra một cái hòm thuốc, thận trọng vì nàng mà thoa thuốc mỡ mát rượi lên vết thương đã bị nhiễm trùng.

Thuốc mỡ bôi ở miệng vết thương khiến Đoạn Cửu Ngân đau đến nỗi mồ hôi lạnh chảy ròng nhưng nàng không hề kêu một tiếng đau.

Phượng Kỳ nhìn chăm chăm vào miệng vết thương đã thối rữa lâu ngày, vốn chỉ là một vết cắt nhỏ nhưng lúc hắn đem thuốc bôi lên vết thương lại làm nàng phát run cắn môi chịu đau, trong lòng không khỏi tức giận.

“Nếu như đau quá thì kêu lên đi, nơi này không có ai cười nàng đâu.”

Đoạn Cửu Ngân không chịu yếu thế:” Chỉ có Thiên kim đại đại tiểu thư bị thương mới làm như vậy, ta nói rồi, ta cũng không phải được quen nuông chiều, cũng tuyệt đối không phải là Thiên kim đại tiểu thư.

Dưới ánh sáng của ngọn nến, tròng mắt Phượng Kỳ đột nhiên lóe sáng, khẽ nhưỡn đôi lông mày:” Không phải nàng nhất định muốn gây sự với ta đấy chứ?”

“Phượng Kỳ, ngươi đừng quên ta đã từng đi lính, bị thương là điều không tránh khỏi, loại vết thương nhỏ này có là gì đâu.”

Hắn đột nhiên tốt bụng khiến nàng không cách nào tiếp nhận được, nàng vẫn có thói quen dùng võ ra oai, giả bộ tự cứu mình.

Quả thực, vết thương này khiến nàng đau đến mức muốn bất tỉnh nhưng nàng nhắc nhở mình không được làm ra bộ mặt yếu ớt trước mặt hắn.

Lẽ nào, Phượng Kỳ lại không nhìn ra nàng đang gắng gượng.

Đây là một nữ nhân quật cường đến cứng đầu, chỉ là một tù binh của hắn mà lại can đảm dám khiêu khích quyền uy của hắn, nhưng tại sao lại khiến hắn đau lòng thương xót như vậy?

Đáng chết! Thấy nàng liều chết nhẫn nại nhưng vẫn cố làm ra dáng vẻ bình thường ( kiên cường) làm hắn thực sự đau lòng vì nàng.

Thậm chí còn muốn ôm nàng vào trong lòng hảo hảo thương tình, thay nàng tháo bỏ lớp vỏ ngụy trang giả bộ kiên cường.

Gặp quỷ ( kì quái)! rốt cuộc hắn bị làm sao vậy?

Hai người đều có tâm sự riêng, chẳng hiểu vì sao Phượng Kỳ bất ngờ cười lớn, bên môi lại nở nụ cười của du côn.

“Thật sự không đau sao? Nhìn nàng xem, mặt thì tiều tụy, thân hình thì gầy đi hẳn cả một vòng, mấy ngày nay ở trên thuyền của ta trải qua nhiều việc cực khổ lắm đúng không?” Hắn dùng ngón trỏ nâng cằm nàng lên:” Đoàn cô nương, thật ra thì cũng chẳng cần nàng cúi đầu trước ta, khuất phục , chỉ cần thay đổi thái độ của mình với ta là được, từ trước đến giờ Phượng Kỳ ta luôn hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc.”

Hắn rất tự tin, chỉ cần hắn hơi sử dụng mị lực của mình, chắc chắn nàng sẽ phải cung kính quỳ xuống hành lễ trước hắn.

Chỉ có như vậy, ở trong mắt hắn nàng so với những người khác sẽ không còn bất đồng, cũng chỉ có như vậy, hắn sẽ không còn đối với nàng dư thừa đau lòng cùng quan tâm.

Thế gian, nữ nhân tồn tại cũng chỉ là đồ chơi của nam nhân mà thôi.

“Ồ !” nàng nhíu mày, không kiêng dè cùng hắn bốn mắt nhìn nhau:” Ngươi nói khuất phục chẳng lẽ là muốn ta biến thành những vũ nữ ở bên cạnh hầu hạ ngươi?”

Đề nghị của nàng khiến Phượng Kỳ hơi hưng phấn:” Ừm…………nữ tướng trở thành vũ nữ, quả thật sẽ rất phong tình khác biệt.”

Đoạn Cửu Ngân nở nụ cười trào phúng:” Đáng tiếc, ngươi đời này kiếp này sẽ không được cái diễm phúc này.”

“Cần gì căng thẳng? Ánh mắt nàng nói cho ta biết, nàng rất tò mò chờ xem ta đối với nàng ân sủng ra sao.”

“Vậy ta chỉ có thể nói, khả năng phán đoán của ngươi cần phải tăng cường hơn nữa.” Nàng không muốn cùng hắn lãng phí thời gian, nhiều ngày nay, những công việc nặng nhọc vượt sức chịu đựng của nàng đã rút sạch sức lực của nàng, nàng không muốn cùng người nam nhân nguy hiểm này ở chung một phòng.

Thấy mí mắt nàng ngày càng trĩu xuống, Phượng Kỳ biết nàng mệt mỏi nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua, làm khơi dậy bản tính chinh phục trong hắn.

Hắn giả bộ vô tội, dịu dàng cười nói:” Nếu nàng nói phán đoán của ta cần phải tăng cường hơn nữa không phải là muốn chúng ta tối nay liền tán gẫu suốt đêm hay sao, để ta và nàng có thể hiểu rõ lẫn nhau.”

Lời này vừa nói ra, hắn thành công nhìn thấy trên gương mặt nàng chợt lóe lên ánh mắt kinh ngạc, trông thật sự rất đáng yêu.

“Thế nào? Nàng không dám?”

“Có cái gì không dám? Cả hai ta sẽ so tài với nhau.” Cố chấp ngăn lại cơn buồn ngủ ở mí mắt, nàng nhìn một chút tay mình, chẳng biết từ lúc nào đã được hắn băng bó kĩ càng, bên trên còn dùng băng gạc quấn quanh mấy vòng.

“Được, chúng ta tối nay sẽ nói chuyện trắng đêm;” hắn thổi tắt những ngọn nến xung quanh, chỉ để lại một cây chiếu sáng phòng ngủ.

Thứ ánh sáng mập mờ này tạo nên một cảm giác ấm áp khiến đầu của Đoạn Cửu Ngân choáng váng, mơ màng, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.

“Bộ dạng tối nay của nàng trông thật thảm hại.” Hắn đem môi kề sát tai nàng, nhẹ nhàng thổi khí, hơi thở ấm áp này giống như là cố ý muốn mê hoặc ý chí của nàng:” Vừa dơ vừa hôi, hình ảnh này bị truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị người khác chê cười sao?”

“Vừa dơ vừa hôi thì thế nào? Ta không giết người cũng không có phóng hỏa, ngay thẳng đoan chính thì việc gì phải sợ…………”

Khi nàng nghe thấy giọng nói êm tai của hắn, nàng cảm thấy mí mắt đang cố căng ra đang dần dần……., trên người hắn từ từ bay tới một mùi hương dễ chịu mang hương vị xạ hương.

“Nàng mệt mỏi.”

“Khônng có !……….ta có thể……………..cưỡi Hành Vân…………..chạy ba ngày ba đêm……………”

Câu cuối dần dần biến mất hẳn, Đoạn Cửu Ngân cảm thấy bản thân vô cùng mệt mỏi, mí mắt rốt cuộc không chịu nổi nữa khép lại, thân thể ngả sang một bên, cả người nàng vô lực ngã vào trong ngực hắn.

Phượng Kỳ ôm lấy thân thể của nàng, rõ ràng chỉ là một cô tiểu nương mà lại ngang ngạnh ương bướng, bất ngờ có một loại cảm giác khiến lòng hắn rung động.

Bên môi hắn nở nụ cười vui vẻ, mừng rỡ khi nàng chủ động ” ngã vào lòng yêu thương nhung nhớ (ôm ấp yêu thương) “

Theo cá tính của hắn, con mồi một khi đã rơi vào tay thì sẽ không tự nhiên dễ dàng thả ra.

Có thể nhìn thấy Đoạn Cửu Ngân trong ngực hắn đã ngủ say, đôi lông mi thon dài dưới ánh nến khẽ rung rung, hé ra nụ cười nhàn nhạt bóng màu mật ong, đúng là người nàng có hương vị khác biệt.

Đoạn Cửu Ngân, rốt cuộc nàng là người như thế nào, tại sao cứ khăng kiên trì tự ái cùng kiêu ngạo? Ở trước mắt Phượng Kỳ ta, nàng còn có bao nhiêu năng lực muốn đánh cuộc cùng ta?

Lẳng lặng quan sát nàng trong chốc lát, Phượng Kỳ nhẹ nhàng đáp chăn cho nàng, dập tắt ngọn nến cuối cùng ở đầu giường, trong phòng rơi vào một khoảng tối đen trong nháy.

Chương 3

Sau khi sự việc xảy ra, Phượng Kỳ mới biết việc Đoạn Cửu Ngân bị sai đi rửa bồn cầu hoàn toàn là do Lý Đại Phú sắp đặt.

Hôm đó, Lý Đại Phú bắt gặp nàng chọc giận chủ tử, liền tự mình làm chủ cố ý gây khó dễ cho nàng, chẳng những tăng công việc lên gấp bội để hành hạ nàng, còn không cho nàng ăn no mặc ấm, thậm chí biết rõ tay của nàng bị thương cũng không sai người lấy thuốc chữa trị cho nàng.

Kết quả, vết thương trên tay nàng bị thối rữa nhiễm trùng dẫn đến sốt cao, nàng ngã bệnh suốt hai ngày hai đêm.

Phượng Kỳ thấy thế không kiềm chế được tức giận, ngay lập tức gọi Lý Đại Phú đến chất vấn. Hắn không thể ngờ, mình một lòng muốn lấy lòng chủ tử lại đổi lấy kết quả thê thảm, cuối cùng còn bị biến làm nô bộc.

Sau đó, Phượng Kỳ sai người dốc lòng hầu hạ chăm sóc Đoạn Cửu Ngân, trải qua hai ngày rốt cuộc nàng cũng tỉnh lại, làm cho mọi người được buông tiếng thở dài.

Hai ngày này, Phượng Kỳ vô cùng nóng nảy, nếu không cẩn thận liền nổ giận lôi đình.

Đoạn Cửu Ngân cũng không nhớ rõ thân thể mình sẽ bị suy yếu như vậy, chỉ có mấy ngày làm việc nặng mà đã ngã bệnh. Sau đó, từ trong miệng Bảo nhi – người chăm sóc nàng, nàng mới biết được rằng, nếu Phượng Kỳ không sai người chăm sóc nàng, thì có lẽ bây giờ, nàng vẫn còn ngủ mê chưa tỉnh.

Nghe xong chuyện này, nàng cảm thấy hoài nghi, dù sao nàng và hắn luôn Thủy hỏa bất dung ( nước lửa khó dung hợp làm một ^^), lần này nàng bị bệnh, nếu hắn không ở đây chế giễu thì chắc cũng cười trộm nàng, sao tự nhên lại sai người chăm sóc nàng như vậy?

Bảo nhi được đà nói không ngừng, còn nói khi có thời gian rảnh rỗi hắn đều tới phòng nhìn nàng, vì nàng bị bệnh là một chuyện, Lý Đại Phú vì ức hiếp nàng mà Phượng kì hung hăng giáo huấn hắn một trận.

Hơn nữa còn hạ lệnh, sau khi nàng bình phục thì quay lại bên hắn làm người hầu, phục vụ hắn, những công việc nặng kia không cho phép nàng động nửa đầu ngón tay.

A! Điều này chứng tỏ địa vị tôi tớ của nàng được thăng cấp rồi sao?

Từ ngày gặp Phượng Kỳ, cuộc đời nàng có rất nhiều thay đổi lớn.

“Kỳ thiếu của chúng ta thực ra là người rất tốt, chẳng những vóc người anh tuấn, tính khí rất tốt, hơn nữa đối với người làm chúng ta lại càng tốt, không hề phân biệt đối xử…..”

Bảo nhi nói, từ khi nàng mới mười bảy tuổi đã phục vụ Phượng Kỳ, tính đến nay đã được ba năm.

Nàng kể, từ nhỏ nàng cùng phụ thân đã sống nương tựa vào nhau, sau khi phụ thân qua đời, nàng dựa vào việc hát rong kiếm sống qua ngày, không ngờ gặp phải cường hào ác bá muốn ức hiếp khi dễ nàng.

Thật may, nàng gặp được chủ tử ra tay tương trợ, chẳng những cứu nàng thoát khỏi hiểm nguy, còn chứa chấp nàng, đối với nàng mà nói hắn chính là ân nhân cứu mạng, nàng cung phụng sùng bái hắn chẳng khác gì thần thánh.

Nghe Bảo nhi mở miệng là nhắc đến Kỳ thiếu, tâm trạng của Đoạn Cửu Ngân bỗng rối bời, trong đầu hiện lên nụ cười câu hồn ma mị của nam nhân kia.

Trí nhớ nàng đêm đó có chút mơ hồ, chỉ nhớ hắn cười tà, nói muốn cùng mình nói chuyện trắng đêm, nhưng sau nàng lại mệt đến nỗi ngủ mê man, sau khi tỉnh lại, vừa muốn gặp hắn, vừa sợ nhìn thấy hắn, nội tâm thật sự rất mâu thuẫn.

Nàng cầm giẻ ướt lau lau bàn, nghe Bảo nhi mở miệng toàn nói hắn tốt này nọ, khẽ nhíu mày phản bác:” Ta lại thấy tính hắn chả tốt tí nào.”

Đối với chuyện hắn giễu cợt gây khó khăn cho nàng, nàng đã khắc sâu ấn tượng.

“Đó là cô nương chưa hiểu rõ về Kỳ thiếu, nên mới nói như vậy…..” Bảo nhi đột nhiên hét lớn ” Chết rồi!”

Đoạn Cửu Ngân nghe tiếng thì quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn Bảo nhi trắng bệch như tờ giấy, nhìn xuống thấy trong tay nàng là hai mảnh thư họa ( tranh chữ ) không cẩn thận đã bị xé, Bảo nhi vốn định đặt thư họa ( tranh chữ ) lên bàn lại không cẩn thận xé thành hai mảnh.

“Thư họa này là do chính tay Phượng Kỳ viết, lại bị ta xé……………….”

Đoạn Cửu Ngân ném khăn lau lên bàn đi tới, liếc mắt nhìn thư họa bị xé, phía trên còn viết bốn chữ to ” Long Bàn Phượng chứ “, lực tay cứng cáp, có thể thấy được chủ nhân của nét chữ này có chí hướng, mục tiêu nhìn xa.

* Long Bàn Phượng chứ: tên giữ nguyên hán việt, seach google không ra cho nên đây...

« Trước1...7891011...38Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Hải Vương

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Hải Vương v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk