“Vậy để ta quay về mua thuốc giải độc.”
“Vô dụng thôi, loại độc này chỉ có Huyết Túc của Độc Cô Nhất Môn mới có thể khắc chế.”
“Huyết Túc đúng không? Bây giờ ta sẽ vào thành mua thuốc cho ngươi. Ngươi cứ an tâm ngồi đây chờ.”
“Đứng lại! Cho dù nàng quay về thành Hoa Âm, cũng không thể lấy được Huyết Túc. Bọn họ đã chuẩn bị trước, chỉ cần nàng đi mua thuốc sẽ trúng phải mai phục. Ngoại trừ quân doanh…”
“Quân doanh! Đúng rồi. Quân doanh nhất định có thuốc.” Lời nói của Diệp tức thì khiến ta bừng tỉnh.
“Không được phép đi. Hoa Âm tuy chỉ là một thành nhỏ, dân số có chưa tới ngàn người, thế nhưng do đây là nơi cất giữ lương thực của Đại Kỳ, nên binh sĩ canh giữ trùng trùng điệp điệp. Huyết Túc xưa nay đều do Phạm Nguyên Bảo, Huyện úy trường Quản quân trông giữ, nàng thân là một đại tiểu thư, chẳng biết chút võ nghệ, đi như thế này khác nào tự tìm đến cái chết…” Giọng Diệp càng lúc càng yếu, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay ta, như thể dồn hết sức lực còn lại trong người để giữ ta vậy.
“Vậy chúng ta mau tới thương Châu thôi, Diệp! Ngươi xem, nơi đó là cái gì?”
Diệp thấy ta không còn cố chấp đôi quay về Hoa Âm nữa, liền lơ là cảnh giác, quay đầu nhìn về hướng tay ta chỉ phía xa. Còn ta nhân lúc hắn không chú ý nghiến răng đánh mạnh vào sau gáy hắn. Diệp quay đầu nhìn lại, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, lo lắng, pha lẫn xót thương…sau cùng, hắn cũng nhắm mắt lại.
“Ta cũng quen sống hai người rồi, thật không muốn quay về cuộc sống đơn độc một mình nữ. Nam Cung Diệp, ta sẽ không để ngươi chết vì ta đâu.” Ta kéo Diệp vào một góc khuất, lấy hết ngân lượng trên người ra đặt lên người hắn. Ngọc Phiến Nhi, lần này không thể nào thất bại được!
***
Ánh trăng rọi từ trên mái nhà xuống, cả mặt đất như được phủ một lớp sáng bạc rạng rỡ, ngoại thành Hoa Âm tĩnh mịch lạ thường.
Ta tuy không biết công phu ‘nhảy’ tường, nhưng kỹ thuật leo tường vượt rào đi giữa đêm khuya thì không đến nỗi tệ, thậm chí cũng biết thế nào được gọi là dương đông kích tây, điệu hổ li sơn. Ngồi đợi bên ngoài thành cả đêm trời, cuối cùng một cỗ xe ngựa chịu xuất hiện, chờ tên phu xe không để ý ta liền chui xuống dưới gầm xe, nhân lúc đêm khuya lẩn vào trong thành.
Vào thành, ta tức thì cải trang thành một ăn mày. Cách cải trang này có rất nhiều điểm lợi, đi trên phố cũng dễ dàng tìm nơi ẩn náu, hơn nữa còn có thể nghe ngóng tin tức. Tuy hôm qua kẻ địch muốn giết chúng ta là mấy người thuộc Cái bang, thế nhưng ăn mày đông đúc, mọi người lại ăn mặc rách rưới như nhau, hắn tuyệt đối không ngờ ta lại cả gan cải trang thành ăn mày một lần nữa.
Ta cố tình bước đi khập khễnh, để mọi người tưởng rằng ta là một tên què. Đợi đến khi ta lết tới khu chợ, trời cũng đã sáng hẳn.
“Này, tên ăn mày thối tha, ngươi ăn xin cũng đừng đứng trước cửa tiệm của ta chứ?”
Gừ gừ… ta lạnh chết mất thôi! Vừa ngồi bệt xuống đất, một người phụ nữ bỗng xuất hiện ngay sau lưng, bà ta mang theo một chiếc chậu, kẹp bên eo, vẻ mặt đắc ý rồi bất ngờ bà ta đổ cả chậu nước vừa thối vừa chua không biết là thứ gì lên người ta khiến ta đứng đó sững sờ thê thảm.
Có nhầm lẫn gì không? Bản cô nương khó khăn lắm mới cải trang thành ăn mày có khuôn mặt đầy bùn đất, người phụ nữ chết tiệt này sao dám.
“Đại nương…” Ta đành nhịn, bản cô nương sẽ không so đo tính toán với người thiếu lịch sự như bà.
“Ta trông thế này mà ngươi dám gọi ta là đại nương sao?” Bà ta thét lên re ré, tức thì lớp phấn dày cộp như tường thành trên mặt bà ta lả tả rơi xuống.
“Đại tỷ, xin hãy làm phúc, bố thí cho ít tiền, tiểu nhân sẽ đi chỗ khác ngay.”
“Ngươi còn dám xin tiền? Ta không có.” Bà ta bực tức quát, xem ra chỉ còn thiếu nước lấy giày nện ta một trận.
“Vậy xin đại tỷ bố thí cho chút đồ ăn.” Bụng ta lúc này đói meo, thế nên ánh mắt nhìn bà ta cực kỳ đau khổ.
“Không có, cút!”
“Vậy phiền cho ta một ngụm nước được không? Cả đêm rồi ta chưa uống chút nước nào.”
“Không có, ta chẳng có gì hết.” Bà ta bực bội ngắt lời, dáng vẻ hung tợn như muốn ăn sống nuốt tươi ta vậy.
“Nếu bà không có bất cứ cái gì thì còn đứng ngây người ra đó làm gì, mau thay bộ đồ rách rưới rồi đi ăn xin cùng ta đi thôi? Hừm!” Ta trợn mắt, vứt lại một câu, sau đó quay người bỏ đi đầy chí khí, để mặc người phụ nữ mặt tái xanh vì tức giận phía sau lưng.
“Tên ăn mày chết giẫm kia đứng lại cho lão nương, không ngờ ngươi dám bảo ta đi ăn xin…ngươi lấy lão nương ra làm trò đùa đấy hả…ngươi đứng lại.”
Ta bật cười đắc ý, chẳng thèm để tâm đến những tiếng gào thét mắng chửi phía sau. Định đấu với ta sao? Bà sao không biết đường đi nghe ngóng xem ta đây xưa nay lăn lộn kiếm sống ở phố Tây đã từng bị ai ăn hiếp?
***
Tiết trời tháng ba, mặt trời ấm áp, hoa nở rực rỡ, khung cảnh quả là vô cùng tươi đẹp, tràn trề sức sống. Khắp nơi cực kỳ náo nhiệt, muôn màu muôn sắc, cảnh tượng đông vui, tươi tắn. Thành Hoa Âm đang tổ chức hội miếu để chung vui cùng sắc xuân. Từ phía xa đoàn người ‘tụ bát tiên’ đã tung hoa đầy trời chẳng khác nào cảnh tuyết rơi giữa mùa xuân ấm áp.
Nghe đám ăn mày bàn tán, huyện úy thành Hoa Âm Phạm Nguyên Bảo hôm nay sẽ xuất hiện tại đay. Nghe thế, ta nhanh chóng lẩn vào đám người đông đúc. Chỉ cần ăn cắp được chìa khóa phòng thuốc trên người ông ta, là ta có thể lấy được Huyết Túc.
“Tươi đẹp tựa hoa nhài
Cười xuất trần tựa hồng hoa
Chỉ thủy tiên mới có nét ưu nhàn
Còn mai đỏ suốt đời cao ngạo.”
“Phạm huyện úy đúng là văn thơ lai láng, mấy câu trên thật đúng là vô cùng xuất chúng.”
Văn thơ lai láng? Tại sao ta lại cảm thấy mấy câu ...

