Lúc này ông ta đang đứng gần một cây hoa quỳnh. Thân người bé nhỏ, đứng dưới tán cây với vô số cánh hoa trắng nhỏ trông lại càng co ro, cúm rúm.
Ta kéo thấp mũ, định tiếng lại gần giả bộ ăn mày rồi nhân lúc ông ta không chú ý lần xem trên người ông ta có mang theo chìa khóa không.
Hoa quỳnh trắng nở rộ đầy cành, tinh khôi, thuần khiết, như ngọc như ngà. Ta cúi đầu lặng lẽ hòa vào đám đông, mọi người thấy ta ăn mặc rách rưới tức thì tránh sang một bên. Trong khi vị huyện úy Phạm Nguyên Bảo đứng trước đám đông lại đang tập trung vào thưởng hoa, hoàn toàn không để ý có một tên tiểu tặc bên cạnh, âm mưu bất chính.
“Từng say mèn dưới đình Vô Song
Tự nhủ không phụ xuân Quảng Lăng.”
Một giọng nói xuyên qua đám đông truyền tới, ta khựng người như thể bị ma xui quỷ khiến.
“Quả nhiên là kỳ hoa nhân gian, thật không ngờ hoa quỳnh Dương Châu thiên hạ vô song lại có thể tươi đẹp như vậy khi được đưa tới thành Hoa Âm.” Lời nói ấm áp tựa gió xuân thổi qua mặt hồ yên tĩnh. Chất giọng trong trèo như ngọc vang lên khiến mọi âm thanh hỗn tạp xung quanh đột nhiên tĩnh lặng.
Trong biển hoa quỳnh bay bay trong gió như tuyết trắng, một người đàn ông thư thái, phong lưu tay nhẹ phe phẩy quạt xuất hiện. Người này mặc một bộ y phục gấm tím thêu hoa đắt tiền, bên ngoài khắc thêm tấm áo lụa mỏng bay nhẹ trong gió, trông đẹp như tranh vẽ. Anh tú mà hào sảng, nụ cười mang chút tà khí của chàng thực sự tuyệt sắc vô song. Chiếc quạt trên tay chàng khẽ rung, cánh hoa theo gió tán đi, hương thơm ngan ngát như cánh bướm chập chờn.
Nam Cung Diệu.
Ngoại trừ chàng ra thì còn ai có thể biến thứ khí chết vương giả cao quý trên người mình trở nên bất cần mà thản nhiên đến vậy chứ? Trái tim ta đột nhiên rung lên từng hồi mạng mẽ, đập nhanh đến mức chẳng thể khống chế nổi. Sự vui sướng bùng phát đến độ muốn trào ra khỏi cơ thể, như thể ta được gặp lại chàng sau vạn năm xa cách. Tất cả mọi nhớ nhung trong lòng ta lúc này đột ngột biến thành một suối nguồn dạt dào, cuồn cuộn như sóng lớn.
Tại sao chứ, tại sao ta lại mất kiểm soát đến mức này? Phải mất một lúc ta mới phát hiện bản thân mong được gặp chàng nhiều đến độ nào. Khoảnh khắc đó, ta nhận ra người mà ta vô cùng yêu thương không phải là Tuyết Thần, mà chính là chàng.
“Diệu…” Vừa định gọi lớn tên chàng, bước chân ta bất chợt khựng lại. Sao bên cạnh chàng lúc này lại có một người đàn ông, thậm chí hắn ta còn đang thì thầm bên tai chàng điều gì đó. Ta biết người đàn ông này. Đêm trước trong căn nhà rách nát, hắn cũng có mặt, hắn chính là người của Cái bang, kẻ đã tấn công ta và Diệp.
Hôm đó, hắn mặc bộ y phục rách nát, sao hôm nay đã thay đổi một diện mạo hoàn toàn khác. Trước mặt ta Diệu đang đứng đó, một thân gấm vóc, mái tóc buộc cao lộ rõ vẻ quý tộc cao sang. Còn kẻ đó đứng bên cạnh Diệu vẻ khúm núm, không biết đang nói cái gì, Diệu chỉ khẽ gật đầu, vẻ đặc biệt hài lòng. Ta nghiêng người, nép mình ra phía sau gốc hoa quỳnh. Giữa những đóa hoa tinh khiết, ta say mê ngắm nụ cười tuyệt thế của Diệu, trên thế gian này ta biết rất khó tìm được một nụ cười như thế. Diệu rất thường xuyên mỉm cười, kể từ ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, nhưng ở chàng lúc nà
nào cũng toát lên vẻ ngạo nghễ, bất cần, hào sảng
và thư thái.
Không hiểu sao ta cứ cảm thấy chàng lúc này thật quá xa lạ. Dường như những ngày tháng bên nhau, dốc bầu tâm sự tại phố Tây, rồi cả nỗi đau ẩn chứa trong tâm hồn chàng, tất cả đều không còn là thực tại. Ta đã lớn ngần này, cũng từng lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, bị ăn hiếp, bị bán rẻ, nhưng chưa bao giờ có cảm giác đau lòng như giây phút này.
Bể dâu chìm nổi, thời gian qua đi, kiếp hồng nhan đã lỡ.
Ta không oán hận dã tâm của một Hoàng tử, ta chỉ oán hận đêm ấy, khi chàng kể câu chuyện của chính mình, không ngờ lại có thể xuất ra vẻ mặt chân thành đến vậy. Ta không oán hận việc chàng muốn giết ta, ta chỉ oán hận tại sao chàng lại lợi dụng ta để khiến Diệp tổn thương. Những tháng này bên nhau chẳng qua chỉ là một màn kịch, như đóa hoa nở rộ nhưng chóng tàn. Ta mím chặt mội, để mặc cơn giá lạnh chạy dọc cơ thể, dù nỗi nhớ thương có lớn đến đâu cũng chẳng khiến ta làm liều được nữa.
***
“Ta chỉ là quen với cảm giác có hai người rồi, không muốn phải quay về cuộc sống đơn độc nhưng trước kia nữa.”
***
Lời Diệp văng vẳng bên tai cùng hình ảnh nụ cười yếu đuối của hắn cứ hiện rõ trong tâm trí ta. Còn người đàn ông trước mặt đã càng lúc càng trở nên mơ hồ. Một người vì ta mà thân mang trọng bệnh, đang đợi ta về cứu mạng, sao ta có thể ở đây phí thời gian thương nhớ một người giả dối, độc ác. Ta nghiến chặt răng, quay người rời khỏi. Nhưng khi quay lại, đã không thấy bóng dáng Phạm Nguyên Bảo đâu nữa. Ta đành phải đợi cơ hội khác để động thủ thôi.
Lúc ta quay lại nhìn về phía Diệu, ánh mắt chàng đã rời đi chỗ khác, hoặc có thể do ta cải trang quá giỏi, hay trong mắt chàng hoàn toàn không có hình bóng ta. Ta quay người bước đi, trong lòng không khỏi buồn thương, cây hoa vẫn đẹp, chỉ tiếc hương bay xa, vật còn mà người đã mất. Mùa xuân mưa nhiều, lúc nãy ánh mặt trời còn xán lạn, trong chớp mắt đã lất phất mưa bụi đầy trời. Đàn ông đều là kẻ vô tình, thử hỏi thế gian được mấy người thật lòng đây?
Ta nắm chặt đôi bàn tay đã lạnh giá như băng, không có ai giúp ta sưởi ấm đôi tay, lại càng không có ai hỏi thăm một kẻ ăn mày thê thảm đang đi lững...

