Mấy nữ tử chơi nhạc ngồi hai bên đài, chỉnh dây chuẩn bị. Chỉ thấy Hồng Tụ với trường tụ phiêu phiêu lãnh diễm từ tiếng hoan hô của mọi người nhẹ nhàng nhảy lên đài, thu vạt áo thi lễ tứ phía, cao giọng thốt:
“Đa tạ chư vị đến Thiêm Hương Lâu, Hồng Tụ hôm nay sẽ vì mọi người hiến tặng một điệu múa trống cổ!”
Trong tiếng hò reo ầm ầm, nhạc lặng lẽ trổi lên, Hồng Tụ trên đài bắt đầu triển khai trường tụ, khiêu vũ nhẹ nhàng quanh chiếc trống lớn. Tuy mới bắt đầu chỉ là cử động eo lưng, hoạt động chân tay, nhưng cũng đủ khiến người mê mẩn. Tiếng ồn ào đinh tai dưới đài ngừng hẳn, mọi người trong nháy mắt bị điệu vũ của Hồng Tụ hấp dẫn, mục quang đều theo đuổi dáng dấp Hồng Tụ, người người thất thần chăm chú.
Tiếng nhạc dần dần nhanh hơn, vũ điệu của Hồng Tụ cũng ngày càng gấp, trường tụ bay lượn cơ hồ vây lấy toàn thân nàng. Tiếng nhạc trôi nhanh như nước chảy đột nhiên nổ vang, tựa nước sông cuồn cuộn nhập biển lớn, đánh động tầng tầng sóng cuộn. Cùng lúc, thân ảnh Hồng Tụ bỗng dưng lăng không vút lên, sau một cái lộn người đã đáp xuống mặt trống trên cao, động tác dừng lại, phảng phất tựa Diêu Trì tiên cơ cưỡi gió bay bổng.
“Hay!” – Mọi người buông lời khen ngợi ầm ầm như là bị dồn nén đã lâu chợt bạo phát. Tiếng nhạc bỗng chậm rãi, tựa hồ dòng nước sau khi đổ vào biển lớn, cuối cùng đã nhập cùng đại dương vô hạn. Hồng Tụ nương theo tiếng nhạc bắt đầu vũ lộng trên mặt trống, lúc như tiên nữ tán hoa, lúc tựa thái điệp phiên phiên, trên mặt trống tầm thường toát ra thần thái phiêu dật, uyển chuyển như chim yến về tổ, mạnh mẽ như ưng vỗ cánh trong không trung. Khoảnh khắc nhạc dừng, động tác đình lại, dáng vẻ nàng ngưng kết thành bức tượng đẹp đến cùng cực, làm Bùi Văn Long cũng quên mất mục đích chuyến đi.
Cho đến lúc tiếng hoan hô bạo phát lần nữa, Bùi Văn Long mới tức thời thức tỉnh. Hướng Ác đang chờ đám người trở về chỗ, mấy tùy tùng gã thốt lời khen vang dội. Lúc này chúng khách nhân bỏ tiền tặng thưởng, mang ngân lượng và bái thiếp giao cho lão tú bà, hòng nhận được lời mời của Hồng Tụ cô nương. Hướng Ác cũng tỏ ý bảo một tên tùy tùng mang ngân phiếu và bái thiếp giao cho tú bà. Bà ta nhận lấy rồi xem qua, lập tức hưng phấn lớn tiếng:
“Vị Hướng chưởng quỹ đây thưởng Hồng Tụ cô nương năm trăm lượng bạc! Là năm trăm lượng!”
Chúng nhân tặc lưỡi, một cô nương Tần Hoài giá một đêm cũng không quá ba đến năm lượng bạc, chỉ một điệu vũ đã thưởng năm trăm lượng, tự nhiên là việc làm khoa trương cực kì hiếm thấy. Mấy lượng bạc mọi người bỏ ra thưởng cũng không phải là không coi được, bất quá cho dù như thế, tú bà thu tiền đã có chút nương tay.
Hồng Tụ tựa hồ đối với tiền thưởng của mọi người không hề để ý, có ý muốn cáo lui, chợt nghe dưới đài có người hô to:
“Hồng Tụ cô nương, tại hạ mấy hôm nay đã vì nàng tiêu tốn mấy ngàn lượng, cô nương xem ta hâm mộ như thế, hôm nay nhất định phải bồi ta một chung.”
Hồng Tụ theo tiếng người nhìn ra, nhận tháy người lớn tiếng hô hóan đó là hào khách vừa rồi đã thưởng năm trăm lượng bạc, bất quá nàng vẫn mặt không biểu cảm, thản nhiên thốt:
“Hồng Tụ chưa bao giờ hầu rượu, mong khách quan thứ tội.”
“Không hầu rượu, hầu giấc ngủ cũng được.” – hào khách nọ lớn tiếng cợt giễu – “Hồng Tụ cô nương mời nêu giá, chỉ cần nàng nói được, tại hạ quyết không hàm hồ!”
Hồng Tụ giận đến mặt đỏ bừng, đang muốn chuyển thân bỏ đi, lại bị mấy hán tử ngăn cản trên đài, hào khách cũng bay lên đài, nhìn Hồng Tụ chấp tay nói:
“Tại hạ đối với nàng một mực si tình, mong Hồng Tụ cô nương mời rượu ta một lần nào!”
Bùi Văn Long đang lo có nhiều người, nếu muốn bắt Hướng Ác ở đây, nhất định sẽ dẫn đến hỗn loạn cực lớn, khó phòng được gã thừa cơ đào thoát. Nay thấy Hướng Ác đùa cợt Hồng Tụ, hắn tâm cơ linh động, đột nhiên gọi lớn:
“Dừng tay!”
Lời chưa dứt, hắn đã nhảy xuống lầu, vững vàng đáp trên đài, vừa khéo kéo Hồng Tụ ra phía sau.
“Tên tạp chủng ở đâu ra thế, còn không mau cút cho lão tử!” – Hướng Ác thấy một người trẻ tuổi cản đường, vung tay muốn đẩy xuống đài, ai ngờ trảo vừa chạm ngực đối phương đã bị hắn dễ dàng lùi lại né tránh. Hướng Ác rùng mình, biết gặp phải kẻ luyện võ, không khỏi đưa mắt đánh giá đối phương, lạnh lùng hỏi:
“Các hạ là ai?”
Bùi Văn Long cười nhạt:
“Tại hạ là ai không quan trọng, chỉ là Hồng Tụ cô nương không hầu rượu, khách quan không nên miễn cưỡng.”
Lúc này Hồng Tụ đã nhận ra Bùi Văn Long, trong mắt hiện lên một tia cảm kích. Nhưng nàng không nói gì, chỉ làm theo y Bùi Văn Long, lặng lẽ lùi lại.
Hướng Ác thấy Hồng Tụ rời đài, muốn đuổi theo nhưng bị Bùi Văn Long ngăn cản. Gã hung hãn trừng mắt với đối phương, nghiến răng thốt:
“Hảo tiểu tử, ngươi là cố ý tìm phiền toái? Vậy đừng trách Hướng gia không khách khí.”
Nói rồi, gã vỗ chưởng vào ngực Bùi Văn Long.
Đây chính là ý định của Bùi Văn Long. Vừa rồi hắn còn lo nhiều người lẫn lộn, một khi động thủ bắt người, sẽ làm Hướng Ác thừa loạn bỏ chạy. Hiện tại hai người ở trên đài động thủ, như là đố kị, vì Hồng Tụ mà tranh phong, Hướng Ác sẽ không dễ dàng chạy, so với phí tâm tư bắt hắn dễ dàng hơn nhiều.
Hai người đánh nhau làm khách xem dưới đài luôn khen hay, như vậy Hướng Ác càng không thể lùi bước, chỉ tội tú bà Thiêm Hương Lâu ở dưới đài không ngừng năn nỉ, hai người đương ác đấu nào để ý đến? Vừa bắt đầu Hướng Ác tưởng đối phương bất quá là...

