Chương 2: Tả Ý Đại Bạt Mặc
Đường Phương đối đãi với người, trước giờ vốn có một nguyên tắc: người ta đối đãi tốt với cô, cô đối đãi càng tốt với người ta; người ta xấu xa với cô, cô mới đối đãi xấu xa với người ta.
Cô vốn cho rằng, cô đối đãi tốt với người ta, người ta sẽ đối đãi tốt với mình, không biết rằng, trong giang hồ cũng có một nguyên tắc không thành chương pháp: người ta đối với mình tốt, mình bèn lấn lướt; người ta đối với mình hung dữ, mình bèn sợ người ta.
Còn nói đến Dương Thoát và Lôi Hoán đấy ư, cũng thật là không biết xấu mặt, hai người cứ vậy mà nhảy lên lôi đài một lượt.
Kỳ thực, chuyện đó, trước đó một đêm, Lôi Hoán đã cùng Dương Thoát bàn luận kỹ càng: “Đường Phương con nhỏ đó tuy chẳng hiểu chuyện gì, lại nóng nảy quá chừng, nhưng bản lãnh nhất định là không vừa, mi còn chưa thấy hôm nay nó đánh nhau một trận với Hành Vân Lưu Thủy Từ Vũ…”. Lôi Biến gãi gãi cái mụt ruồi bóng loáng một bên cổ, nói: “Từ Vũ một mặt múa may một mặt phóng ám khí, cái kiểu múa may của hắn làm cho ai nấy đều hoa mắt cả lên, chẳng kịp thấy gì khác, ám khí của hắn tự nhiên là thanh đông kích tây bách phát bách trúng, có điều, gặp phải Đường Phương, lập tức đã bị con nhỏ dùng Tả Ý Đại Bạt Mặc và Lưu Bạch Tiểu Đề Thi đánh cho rớt xuống đài, xem ra, bọn mình không nên khinh thường nó, phải đề phòng cái chuyện cả năm đi bắt se sẻ, đợi đến hôm nay để cho se sẻ mổ mù mắt! Tuy nói là để cho bọn mình được thắng giải, nhưng cũng đừng có chìm thuyền vào trong rãnh nước, bại vào tay con nhãi ranh!”
“Đề phòng! Tao mà không đề phòng! Từ trận đầu tiên, tao đã thấy Bách Phát Bách Trúng Trương Tiểu Ngư bị thương luôn hai thứ Bạt Mặt Thần Phủ và Lưu Bạch thần tiễn của Đường Phương, tao mà còn không đề phòng nữa!”
Dương Thoát cũng nói giọng nặng nề: “May mà con nhỏ đó bản lãnh thì cao, nhưng kinh nghiệm trong giang hồ còn thua mình xa lắc, làm cho nó tức giận lên, dùng trí thắng nó cũng không khó!”
Nói một hồi rồi bỗng hứng chí lên, vỗ xuống mặt bàn một cái, thọt ra một câu: “Con mẹ nó, con nhỏ ranh đó đẹp ngứa ngáy muốn chết người!”
“Tao mày còn sợ ngứa ngáy gì? Một mình nó xông xáo trong giang hồ, còn chạy đâu cho thoát khỏi!”
Lôi Biến cười quái dị nói: “Với nữa là, Quang thúc và Đường lão, ai cũng không hiềm ra mặt giúp bọn mình!”
“Cũng phải coi chừng đó!”
Dương Thoát tự nhiên lại đâm ra cẩn thận, “Nói gì thì nói, cũng không thể đắc tội cái lão bà bà ở Đường môn xứ Thục kia, nếu không, có năm ba chục Đường Phương thì nghĩa lý gì, chỉ có điều vạn nhất mà chọc Đường lão thái thái nổi giận lên, bọn mình cũng chịu không nổi xoay mòng mòng đó!”
“Xoay mòng mòng?”
Lôi Hoán đưa hai bàn tay lên ngực, lòng bàn tay hướng lên trời, vừa cười thô bỉ vừa nói: “Bọn mình có thể mượn đao giết người, giết người không thấy máu cơ mà! Xoay? Tao xem thử sáng mai con nhỏ đó xoay có nổi không!”
Hai người một mặt vừa cười nói thô tục, một mặt đi tìm một bọn tử đảng Trương Tiểu Ngư, tìm kế làm bộ bắt trộm xông vào phòng tắm, bây giờ Đường Phương nhất thời tức giận quá, lỡ lời nói hung hăng, hai người bèn mượn cớ cùng xông hết cả lên đài ứng chiến.
“Được!”
Đường Phương cảm thấy cả một bọn đang cười cợt la ó hợp mưu với nhau, cô tức muốn nhạt cả môi, muốn lạnh cả mặt, cô không sợ, có tỷ thí thì xem ai cao minh hơn, được, muốn nhào lại, thì cứ nhào hết lại!
“Lại đi!”
Dương Thoát sử binh khí là chiếc khóa bằng đá.
… Ám khí chuyên về nhẹ, nhanh, nhỏ, linh xảo, làm sao đi sử một cái khóa bằng đá trầm trọng to lớn làm ám khí được?
Có điều Dương Thoát làm được.
Gã trời sinh thần lực, cầm đồ nặng như đồ nhẹ.
Cây khóa đá gã vung trên tay lên, xem nhẹ như không có gì cả.
Có điều Đường Phương lại bị bức cho không có chỗ mà né, không có chỗ mà dung thân.
Ngay cả những người đứng gần trước đài trong vòng ba trượng cũng bị kình phong từ cây khóa đá bức cho thở không muốn ra hơi.
Trên đài bây giờ chỉ còn có luồng kình phong phát ra từ cây khóa đá…
phảng phất cả một khoảng lôi đài rộng lớn thế, chỉ có một cây khóa đá đang qua lại bay múa!
Làm cho Đường Phương cảm thấy khó mà đối phó được, lại chẳng phải là cây khóa đá.
Mà là cái gã Chí Tại Thiên Lý Lôi Biến đang từ trong luồng kình phong khích thích khắp trời, dùng một cây roi mềm như tơ làm ám khí đánh tới!
Cây roi của Lôi Biến, biến hóa vạn nẻo!
Đáng sợ và khó ứng phó nhất, đã chẳng phải là cây khóa đá của Dương Thoát, cũng chẳng phải cây roi của Lôi Biến, mà chính là cây khóa đá của Dương Thoát phối hợp với cây roi trong suốt của Lôi Biến!
Đường Phương vốn vẫn đối phó được bao nhiêu đó.
Bởi vì cô có Lưu Bạch thần tiễn và Bạt Mặc thần phủ.
Chỉ cần địch thủ để lộ ra một chỗ sơ hở, cô có thể phóng ra Lưu Bạch thần tiễn!
… Cho dù ngay cả đối thủ có cao cường đi nữa, cô cũng có thể dùng Bạt Mặc thần phủ để chống cự lại!
Có điều, lúc này Đường Phương lại hoàn toàn chẳng thể nào chống cự đượ...

