watch sexy videos at nza-vids!

Đông Phương Nhất Chiến

score
Đánh giá: 4.5/5, 1885 bình chọn
c.

Bởi vì trong tay cô không có thứ ám khí gì để chống lại.

Cái bọc ám khí của cô đã lọt đi đâu mất ám khí!

Ám khí của cô vốn nằm trong bọc, tại sao lại lọt đi đâu mất nhỉ?

Chính cô cũng không biết.

Rõ ràng là cô đã bỏ châm và đao vào hết trong bọc, tại sao lại…?!

Cô chẳng còn kịp suy nghĩ gì nhiều.

Dương Thoát và Lôi Biến đang phát động toàn lực hướng về cô tấn công tới tấp!

Dương Thoát và Lôi Biến đã chắc mẫm là phải được, chắc hẳn là phải thắng!

Bọn họ lấy hai đánh một, Đường Phương chỉ là một cô con gái yếu đuối, huống gì trong tay cô chẳng còn có vũ khí gì để chống cự… Bọn họ chẳng còn lý do gì mà không thắng được!

Bất quá, bọn họ cũng không thắng được ngay lúc đó.

Bởi vì bọn họ quên đi mất một tuyệt nghệ của Đường Phương: khinh công!

Môn Yến Tử Phi Vân Tung của Đường Phương lại có thể đang lúc bị Dương Thoát và Lôi Biến hợp công như vậy, vẫn có thể duy trì không bị thua kém tý nào.

Ít nhất, không bị hai gã đàn ông gian trá đó bức cho rớt xuống đài.

Mãi đến lúc Dương Thoát thấy đánh hoài không thắng, bèn đi làm một chuyện.

Y thở ra một tiếng lớn.

Cây khóa đá bị tan nát ra.

Cây khóa đá vừa bị vỡ nát ra, bên trong nhảy ra ít nhất là bốn trăm sáu chục con bọ cạp, châu chấu, dơi, trùn, rắn độc, chuột nhắt một đám, hết cả thảy biến thành “ám khí sống” ào tới cắn xé Đường Phương.

Đường Phương sợ quá chừng.

Cô không sợ chết.

Cô sợ dơ bẩn, cô sợ trùn, sợ những thứ làm người ta thật gớm ghiếc!

Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, cô còn dựa được vào bản lĩnh khinh công của mình, bay lòng vòng trên không trung, cố sức duy trì, xem ra cũng chưa bị bức rơi xuống đài.

Đường Phương trên đài, như một con chim én bay qua bay lại, thành ra như có bảy Đường Phương đang bay lượn.

Mãi đến lúc Lôi Hoán không thể nào còn nhịn nổi, lại còn sợ đêm dài nhiều mộng mị, do đó rốt cuộc gã bèn xuất thủ… độc thủ.

Độc thủ của gã chẳng cần phải động thủ.

Gã chỉ cần động cái mặt.

Gương mặt của gã bỗng co nhúm lại, cái mụt ruồi một bên má, bay phụt ra nhanh như chớp!

Lần này, Đường Phương có đề phòng cũng đề phòng chẳng xong.

Cô trúng phải cái mụt ruồi, thân hình từ từ mềm nhũn ra, bao nhiêu con trùn rắn độc bèn bò hết cả lên người cô.

Phen này, cô sợ quá hét cả lên.

“Ngừng tay…”. Đường Bất Toàn rốt cuộc đứng dậy, đằng hắng lấy giọng, nói: “Thu hết mấy thứ độc vật lại ngay”.

Dương Thoát không dám trái lời.

Đường Phương nói giọng bi phẫn: “Tại sao Dương Thoát lại có thể dùng mấy thứ độc vật đó trong lúc tỷ thí? Lôi Hoán còn ám toán cháu nữa…”. Đường Bất Toàn cười ra vẻ hiền từ nói: “Mấy thứ độc vật của Dương công tử, thật không hề cắn con có phải không? Như vậy cũng không kể là phạm quy”.

Lôi Bạo Quang nhẫn nha nói: “Ám khí vốn là làm cho người ta đề phòng không sao hết, ám khí của Lôi Hoán không hề sai trái gì cả, ngược lại còn xuất sắc nữa là khác”.

Đường Bất Toàn nghiêm mặt, tay áo màu đỏ phất phơ oai vệ, nói từng tiếng một: “Tiểu Phương, cháu đã thua rồi, phải chịu nhận thua đi”.

Lôi Bạo Quang nghiêm trang nói: “Kỳ tỷ thí ám khí tại Nhất Phụng Đình lần này, Dương Thoát và Lôi Biến đều đứng đầu, không hơn kém nhau, còn như tiểu điệt nữ, được bày hàng thứ ba, cũng xem như là đáng quý lắm đó”.

Nói xong cười lên ha hả, hai người bước tới trước chúc mừng Dương Thoát và Lôi Biến.

Trong khoảnh khắc đó, Đường Phương đã hiểu hết ra mọi chuyện.

Cô hiểu tại sao ám khí trong bọc của mình tự dưng vô duyên vô cố biến đi đâu mất.

Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy tức giận quá chừng, oan uổng quá chừng, cơn tức xông lên thình lình, rốt cuộc làm cho cô bật khóc ra.

Nước mắt cô trào ra hai má, cảm thấy ngứa ngứa, bấy giờ cô mới biết mình đã khóc.

Mọi người đều nhìn dồn vào cô như nhìn một thứ gì lạ lùng từ trên mặt trăng rớt xuống, có người trên mặt còn không giấu được nụ cười ác ý, có người thì vẻ mặt lộ đầy vẻ đồng tình để tỏ ra mình là người có hậu ý, có người chẳng cười cũng chẳng đồng tình, ánh mắt chỉ lộ đầy hai chữ “đáng kiếp”, còn đa số những người còn lại thì cười ầm cả lên.

… Thấy người khác khóc, người có đau khổ lắm cũng thấy tình cảnh mình thật tình vẫn còn khá hơn người đang khóc nhiều lắm!

Thấy người khác khóc phảng phất như một chuyện gì đáng được ăn mừng vậy.

… Làm như loài người sống là chỉ có thể cười không thể khóc vậy!

Trong giang hồ, hình như khóc so với bại trận còn muốn khó nuốt hơn gì cả, so với thất bại còn bị người ta khinh khi hơn gì cả!

Đường Phương biết rằng mình đã khóc.

Cô hận nước mắt của mình sao chẳng được việc gì cả!

Mình không khóc!

Mình không thể khóc!

Mình không được khóc cho họ xem!

Sao cứ mà nóng nảy.

Nước mắt như sợ không được trình mặt ra thế gian vậy, cứ trào ra như mưa, nhịn cũng nhịn không nổi lại.

Đường Phương bỏ đi.

Chuyện cô khóc trở thành ra một hài kịch.

Không phải cô bị thua phải bỏ đi, mà là vì nước mắt không được việc của mình phải bỏ đi.

Mọi người ở lại đó chưa đi, chúc mừng Dương Thoát và Lôi Hoán được thắng lợi hôm nay.

Dương Thoát cười nói: “Phải là cái mụt ruồi Phi Chí của mi quá hay! Nếu không, con nhỏ đó còn cứ lì ở trên đài không chịu xuống nhỉ!”

Lôi Hoán sờ sờ cái mụt ruồi mới trên má, trù trừ thỏa mãn nói: “Cái mụt ruồi của ta, đổi một ngàn giọt lệ của nó… con gái thật là tai họa!”

“Tai hại thế nào!” Dương Thoát lại ăn nói nham nhở, “thân hình nó mê ly thế, bọn mình uống một tý nước tắ...

« Trước123456...35Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Phi Ưng Chưởng
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Hận Thù Quyết Tử
12»
Tags:
bạn đang xem

Đông Phương Nhất Chiến

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Đông Phương Nhất Chiến v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk