watch sexy videos at nza-vids!

Đông Phương Nhất Chiến

score
Đánh giá: 4.5/5, 1878 bình chọn
m của nó cũng còn có sao đâu!”

“Nó bỏ đi rồi…”.

Dương Thoát cũng cười ám muội lên, “thiệt nhớ nó quá,”

Ngay cả Trương Tiểu Ngư là kẻ bị thua trận cũng nói: “Đường Phương thiệt là không biết lượng sức. Trận tỷ thí này rõ ràng đã đưa ra ai là kẻ thắng rồi, ai cũng đều phục. Nó thì đáng gì? Tranh được gì? Cũng không biết lượng sức: mày xem tao nè, khổ công lại đây để thua Lôi huynh và Dương đại ca, thua đến tâm phục khẩu phục, mặt mày quang vinh hỷ!”

Cho dù Giang Thần Thích Mai Kỳ cũng nói, “Tôi đã tuân theo lời hai cụ khuyên cô ấy rồi, cô ấy vần còn không chịu thấy được là lui, hiện tại còn khóc ngay ra công chúng, tôi đấy hả, thiệt đồng tình cô ta lắm; còn cô ta ấy hả, cũng nhỏ nhen quá! Mặt mày cũng được lắm, bản lĩnh cũng có được một vài, úi dào, lại cứ tưởng xông xáo giữa tam giang ngũ hồ vậy, bây giờ, còn không biến ra khóc bỏ chạy đi đấy sao!”

Lôi Bạo Quang thì lắc đầu thở ra nói: “Tiểu điệt nữ thiệt tâm cao khí ngạo, không biết tốt xấu, cái giang hồ này phải có mấy tay đàn anh phù trì cho thì mi mới nổi lên cho, cái vũ lâm này mọi người ủng hộ mi thì mi mới lên mặt mày, chuyện đó còn chưa biết, nếu mà không nể mặt lão thái thái Đường môn, hừ, hừm!”

Đường Bất Toàn vuốt râu nhấp rượu, nhẫn nha nói: “Xông xáo trong giang hồ, ai mà không lấm phải bụi bặm, ai mà không lăn qua lộn lại! Có chút xíu chuyện đó mà khóc ra thành như vậy, thiệt chưa từng trải qua chuyện gì đáng nói, không ra gì tý nào! Tôi đã nói trước mặt lão thái thái chuyện này: đừng để cho mấy đứa con gái loắt choắt chưa hết mùi sữa ra khỏi nhà, để khỏi làm nhục nhã tông môn nhỉ… Lão thái thái thì cứ thiên vị!”

Ly chén cụng nhau, mọi người đứng dưới lôi đài mời rượu hoan hỉ, một mặt vì kẻ thắng chúc mừng, một mặt dùng chuyện Đường Phương khóc lóc ra vẻ con nít ra làm đề tài trợ hứng.

Chính ngay lúc đó, một trận gió lướt qua như chim yến xé không trung, đáp xuống thành một màu đen tuyền trên lôi đài.

Chỉ nghe có giọng nói trong trẻo sắc sảo, bén nhọn thánh thót nói: “Đây là chuyện của ta và Lôi Hoán, Dương Thoát, người khác không liên can gì hãy đứng dưới đài”.

Bọn họ ngẩng đầu lên nhìn.

Trên đài một khoảng đen như mực hiện ra một gương mặt trắng trẻo lồ lộ, ngay cả trong lúc giận dữ cũng xem ra mỹ lệ vô cùng.

Người đang đứng trên đài, áo chẽn màu đen bên trong, bên ngoài áo choàng màu đen mé trong đỏ thẫm, chính là Đường Phương.

Đường Phương đã trở lại.

Đường Bất Toàn đứng phắt dậy, đưa điệu bộ trưởng thượng kẻ cả ra nói :

“Con này muốn gì? Xuống đi mau!”

“Kêu Dương Thoát và Lôi Hoán đánh tôi xuống”, Giọng nói của Đường Phương chắc nịch như sắt đá, “Nếu không, coi như bọn chúng đã bị tôi đánh rớt xuống đài rồi!”

Lôi Bạo Quang ném ly rượu xuống nói: “Đường Phương, nếu cháu mà chẳng phải là điệt nữ của ta, ta lo lắng giùm cho cháu, cháu còn đứng đó mà phá phách ồn ào! Cháu còn coi ta với Đường lão là trưởng bối nữa không?”

“Nếu mà công đạo, các ông là trưởng bối của tôi”, giọng nói của Đường Phương sắc bén lạnh lẽo như nước đá: “Chỉ tiếc là các ông chẳng xứng đáng!”

Đường Bất Toàn và Lôi Bạo Quang biến hẳn sắc mặt.

Dương Thoát và Lôi Hoán trước giờ đoán nét mặt của bậc trưởng bối rất tài tình.

Vì vậy, bọn họ lần này chẳng cần phải khách khí.

Bọn họ phi thân lên đài.

Bọn họ biết rằng lần này mà bắt được Đường Phương, tùy bọn họ xử trí cô ra sao thì cứ việc, mọi người chẳng có còn ai dám dị nghị điều gì.

Bọn họ vừa nhảy lên đài, gương mặt trắng trẻo lồ lộ kia bỗng dưng chẳng còn thấy đâu.

Sau đó, bọn họ bèn có một thứ cảm giác.

Một thứ cảm giác bị ám khí đang phóng tới người mình.

Có điều bọn họ chẳng hề thấy có ám khí gì cả.

… Tuy bọn họ còn trẻ, nhưng ai cũng có kinh nghiệm đối địch lâu năm, thêm vào đó mỗi người từ nhỏ bốn tuổi đã bắt đầu vọc ám khí.

Bọn họ chỉ dựa vào cái cảm giác đó mà cảm thấy được có ám khí đang tấn công lại!

Có cảm giác là ám khí đang phóng vào mình mà lại không biết ám khí ở đâu… đấy là một chuyện vô cùng kinh khủng.

Dưới đài đèn đuốc sáng trưng.

Trên đài rất âm ám.

Trước lúc tỷ thí, lôi đài người ta dựng lên đó là chỗ tập trung.

Không có nó là chẳng có chỗ để người ta chú ý.

Sau khi tỷ thí, cả một lôi đài đồ sộ đã bị người ta quên bẵng đi chỗ đó, chẳng còn ai chú ý đến nó, cũng chẳng còn ai buồn quan tâm đến nó, chẳng còn ai thèm đưa mắt liếc qua nó một cái.

Vì vậy mà trên đài một màn đen tối như mực.

… Đúng vậy, đen tối như mực!

Đen chính là ám khí.

Ám khi Đường Phương phóng ra, chính là: “đen sì”!

Chính trong khoảnh khắc nhỏ bé đó, Dương Thoát cảm thấy mình đã nhìn qua ít nhất là một ngàn bảy trăm hai mươi ba thứ ám khí, Lôi Biến cảm thấy mình đã bị ám khí đánh tan nát biến đi cả hình dạng!

Bọn họ biết rõ ràng có ám khí đó, ám khí đang phóng lại người mình, nhưng tránh không được, né không xong!

Đấy là thứ ám khí gì vậy?!

Dương Thoát rống lên: “Lửa, lửa…”.

Lôi Biến gào lớn: “Đèn, chúng tôi cần đèn!”

Dưới đài có tiếng người trầm giọng mắng lên: “Mau mau ném đuốc lên đài!”

Người nói đó chính là Đường Bất Toàn.

Ít nhất là có ba chục cây đuốc được ném lên lôi đài.

Trên lôi đài lập tức sáng rõ như ban ngày.

Dương Thoát và Lôi Biến bấy giờ mới phát hiện ra mình còn chưa chết.

Búi tóc của Dương Thoát đang có một cây búa cắm phập vào.

Một cây búa nhỏ xíu.

Chỉ cần chém xuống dưới một tấc nữa, lưỡi búa đã cắm vào đầu lâu của Dương Thoát, đi hỏi thăm bộ não của gã từ lúc nào.

Nhưng Lưu Biến thì chưa bị thương.

Chẳng một vết nhỏ.

Gã rất khoái trá… khoái trá là mình trong bóng tối còn tránh thoát được bao nhiêu đó ám khí của Đường Phương, gã đang tính sờ sờ cái mụt ruồi đen nói vài tiếng để gỡ gạc, bèn phát hiện ra mụt ruồi chẳng còn thấy đâu.

Sau đó, gã lại phát hiện có cái búa nhỏ cái đuôi còn đang rung động, cắm trên cột trụ gỗ… còn cái mụt ruồi của gã thì bị lưỡi búa tước ra cắm sâu vào trong cột!

Mọi người đều ồ lên một tiếng lớn.

Bấy giờ, thái độ của mọi người đối với Đường Phương, in như là có khác hẳn với lúc nãy thấy Đường Phương khóc.

Lôi Bạo Quang biến hẳn sắc mặt: “Đường Phương, mi muốn làm gì vậy?!”

Đường Bất Toàn ra vẻ phật ý nói: “Tiểu Phương, cháu lại muốn náo chuyện lên, đừng nói ta nói toàn chuyện lý lẽ không chịu nói giùm người thân”.

Người đàn bà đứng trên đài, dùng một tư thế thật mỹ diệu thả nhẹ miếng vải mỏng choàng mặt xuống,… Lúc nãy cô lấy tấm choàng mặt che đi gương mặt trắng trẻo kia, cùng với bóng tối hợp thành một khối… cô cũng dùng một giọng

thật an nhàn nói: “Tôi về lại đây, là chỉ muốn tranh cho được có hai chữ”.

“Công bình”.

Cô nói.

“Đúng vậy, chỉ dựa vào cái chiêu Tả Ý Đại Bạt Mặc và Hắc Phủ Thâu Tâm vừa rồi đó của Đường cô nương”, có tiếng nói vọng lên ở dưới đài, “Đường Phương không phải đệ nhất là không công bình”.

Đường Phương nhoẻn miệng cười.

Hai cái má lúm đồng tiền sâu thăm thẳm như một giấc mộng.

Cô đưa mắt nhìn xuống đài.

Chỉ thấy người mở miệng ra đó chính là Hành Vân Lưu Thủy Từ Vũ, người đã thua về tay cô lúc trước… cái gã con trai to lớn xương xẩu cặp mắt to to.

Y còn đang lên giọng đường đường chính chính nói: “Đường Phương đệ nhất mới là công bình!”

“Công bình?!”

Dương Thoát rống lên giận dữ: “Ả lợi dụng bóng tối tập kích bọn ta!”

“Bây giờ có đèn đuốc sáng trưng”, Lôi Hoán nghiến răng ken két nói: “có bản lãnh thì lại thử thêm lần nữa xem!”

Nói dứt lời là động thủ ngay.

Không phải là Đường Phương động thủ.

Mà là Lôi Biến và Dương Thoát đồng thời sử ngay ra tuyệt môn ám khí của bọn họ… lần này là sát thủ!...

« Trước1...34567...35Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Hận Thù Quyết Tử
Tags:
bạn đang xem

Đông Phương Nhất Chiến

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Đông Phương Nhất Chiến v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk