Chương 3: Lưu Bạch Tiểu Đề Thi
Dương Thoát vung tay lên một cái, ném nguyên cả cái khóa đá tới Đường Phương, y đang sử dụng ám kình.
Cái khóa đá giữa không trung sẽ mở tung ra.
Dương Thoát biết ít nhất cũng sẽ có mười bảy thứ một trăm hai mươi bốn loại độc vật đồng thời chụp lấy vào đầu Đường Phương.
Dương Thoát xuất thủ lần này chính là độc thủ.
Bởi vì gã vừa mới bị thua dưới tay Đường Phương lúc nãy.
… Cỡ hạng người đàn ông như gã, vô cùng không thích thú đàn bà còn lợi hại hơn cả gã ta.
Lôi Biến thì lại sử độc chiêu.
Cây trường tiên một trượng hai của gã, trong suốt, phát gió ra tới bảy trượng sáu, ngón cái của gã chỉ cần bấm vào cán roi một cái, độc khí sẽ tùy theo gió quyện ra ngoài, cho dù không bị cây roi trong suốt của gã đánh trúng, cũng sẽ bị lăn ra ngất xỉu vì khí độc vô hình.
Đường Phương đang đứng trên đài.
Đèn đuốc sáng trưng.
Cô nhìn nhìn Dương Thoát và Lôi Biến cùng xuất thủ, và cũng nhìn nhìn Dương Thoát và Lôi Biến vừa xuất thủ đã ra ngay chiêu sát thủ, gương mặt cô lộ
lộ vẻ như đang chăm chú nhìn mà lại như không màng nhìn đến.
Ánh mặt cô sáng rực một vẻ con nít, mà lại rõ ràng đen trắng phân minh như nước da của cô và y phục của cô, đúng vậy, Từ Vũ cảm thấy, cô đứng nơi đó, mỹ lệ như một con chuồn chuồn.
Cái dáng cô đứng đó, là đang đợi chờ, nhưng chẳng phải là đang nhẫn nại.
Cô không động đậy.
Thậm chí cũng không phải là yên tĩnh.
… Cô không biết những thứ ám khí đó lợi hại lắm sao!
Không lẽ cô không biết hai gã đối thủ đó đang xuất thủ trong cơn cuồng nộ sao!
Từ Vũ đang vì cô kinh hoàng, đang vì cô khẩn cấp, cơ hồ muốn la hoảng lên giùm cho cô: tránh mau!
Nguy hiểm!
Chính ngay lúc đó, Đường Phương nhoẻn miệng cười.
Nụ cười đó, làm cho cả toàn trường sáng rực cả mắt lên, cũng như một làn hơi thổi tan hết đi ly rượu mạnh, đủ làm cho hết bao nhiêu đó hào kiệt thành ra kẻ điên cuồng, bao nhiêu đó kẻ điên thành ra hào kiệt.
Nụ cười đó.
Đường Phương đang mỉm cười đó, đưa bàn tay ra, như một đóa hoa đang từ từ nở.
Bàn tay cô, vừa mịn, vừa mềm, vừa nhỏ, vừa linh xảo.
Mũi tên bay vút từ trong bàn tay cô ra!
Làm cho mọi người cùng bàng hoàng kinh hãi, mũi tên đó!
Tên phóng ra sau nhưng lại đến trước, trúng ngay vào giữa ngực Dương Thoát, Dương Thoát hét lên một tiếng lớn, như bị cây khóa đá nặng một trăm chín mươi ba cân đánh vào mặt, rồi bay tà tà xuống lôi đài như một miếng dẻ rách!
Một cây tên nhỏ xíu bao nhiêu đó, lại có oai lực lớn dường đó!
Sau đó Đường Phương xoay qua Lôi Hoán, nói giọng khinh bỉ: “Ngươi còn chưa chịu tự mình lăn xuống sao…”. Lôi Biến cắn chặt răng, ngón tay cái bấm xuống vào cán roi.
Bàn tay của Đường Phương vung lên.
Lôi Biến rú lên một tiếng lớn.
Vội vã nhún người, bay lên cao, xoay mấy vòng rồi rớt xuống, rồi lại nhón người búng lên như con cá, ngược về phía sau tránh né, đợi đến lúc phát hiện ra mình đã rớt xuống đài, gã cũng đồng thời phát hiện ra ngón cái của mình đã bị một cây tên cắm trúng vào đó.
Một mũi tên thật nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ, nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ, làm người ta kinh hãi đến tuyệt.
“Đấy là món Lưu Bạch Tiểu Đề Thi của ta đó, thế nào?”
Đường Phương nhoẻn miệng cười, như một con mèo hư đốn, “Ta đã đem theo ám khí trong người rồi,...

