watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3130 bình chọn

Chương 2: Đôi Bạn Chia Tay

Thùng! Thùng! Thùng! Những tiếng trống vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai trên chùa Thiếu Lâm. Bên ngoài hai cánh cổng chùa vẫn đóng im ỉm dường như tiếng động không đủ làm các nhà sư thức giấc. Lại một hồi trống nữa, rồi tiếng đập cửa thình thình. Chừng như không chịu nổi những âm thanh vang dội đó, cánh cửa chùa từ từ hé mở, một nhà sư ló đầu ra. Bên ngoài là một lão già cao lêu nghêu, chân tay gân guốc, đặc biệt là huyệt Thái Dương nhô cao chứng tỏ nội công lão vô cùng thâm hậu. Lão chỉ còn có một mắt, mắt còn lại thật to và sáng quắc trông dữ tợn. Nhà sư bước ra khỏi cổng chùa, hai tay chắp trước ngực, miệng khẽ nói:

- A di đà phật! Thí chủ từ đâu đến đây mà làm ầm ĩ lên như vậy?

- Chùa chiền gì mà lạ vậy! Cửa Phật lúc nào cũng phải mở rộng đón khách thập phương chứ?

- Thí chủ đừng nóng giận thế, hôm nay, trong chùa có việc … nên …

- Nếu thế thì ta tạm bỏ qua cho, ngươi vào bảo với Không Minh đại sư ra đây, có người cần gặp.

“Không được.” Nhà sư trầm giọng nói:

“Không Minh đại sư hôm nay không tiếp khách …” Lão già tức giận quát vang:

- Tại sao lại không tiếp, mấy cái lão trọc này rườm rà quá, ngươi không gọi mấy lão ra đây thì chớ trách ta vô tình đấy nhé.

“Thí chủ hãy bình tĩnh đã nào!” Nhà sư vẫn giữ giọng nhỏ nhẹ:

“Đây là chùa Thiếu Lâm, là nơi tôn nghiêm, thí chủ nên biết điều một chút.” – Ha! Ha! Ta lại phải nghe một lão trọc dạy dỗ hay sao? Ngươi hãy coi đây.

Lão già nói rồi vung tay phóng một chưởng vào hòn đá trước cổng chùa dùng làm chỗ ngồi. “Bình” một tiếng, hòn đá bể làm đôi. Lão ra oai xong, bảo nhà sư:

- Ta nói một lần nữa, nếu ngươi không vào báo, ta sẽ phá tan ngôi chùa này cho coi.

Nhà sư sợ hãi thụt đầu vào, lát sau bảy, tám nhà sư bước ra, đi đầu

là một người nhỏ thó, cổ đeo một chuỗi tràng hạt lớn.

- Bần tăng là Không Minh đây, xin được hỏi, bần tăng có vinh hạnh được tiếp chuyện ai vậy!

- Hà hà! Đến ta mà các người không biết thì quả là thiếu sót. Ta là Độc Nhãn Hồng Thừa Nghiệp, Giáo chủ Hồng Môn Bang!

- Bần tăng xin kính chào Hồng Giáo chủ. Chẳng hay Giáo chủ có việc gì cần kíp lại đến thăm chùa vào sớm mai như vậy, chẳng biết là tin lành hay tin dữ đây?

- Lành hay dữ thì các người phải biết chứ! Nhân nào quả ấy, mà lão phu đến để hỏi tội các ngươi đây.

Không Minh đại sư dướn cặp lông mày bạc lên tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên.

- Hỏi tội bản chùa? Tội gì vậy?

“Đúng là một bậc cao tăng đức độ.” Hồng Thừa Nghiệp nói giọng mỉa mai:

“Đã giết người mà miệng vẫn còn từ bi.” “Nhà ngươi không được vô lễ thế.” Một nhà sư mặc áo vàng đứng cạnh Không Minh đại sư nổi nóng:

“Không Minh đại sư là bậc đại đức …” “Đại đức hay đại ác?” Hồng Giáo chủ vặn lại:

“Ta nói để các người rõ tại sao các người lại vô cớ giết cả chục mạng người của bổn bang …” – Thí chủ lầm rồi, từ xưa đến nay, bổn tự chưa hề có ai xuống núi làm điều ác bao giờ …

- Chính mắt ta trông thấy còn lầm làm sao được. Các người không đưa những kẻ đó ra đây thì có … chuyện đấy.

Không Minh đại sư ngẫm nghĩ một lát rồi bảo Không Trí:

- Ngươi vào gọi tất cả ra đây.

Không Trí lộ vẻ tức giận ra mặt. Làm như vậy thì còn gì là thể diện chùa Thiếu Lâm nữa, ngôi sao Bắc Đẩu của võ học trong thiên hạ. Nghĩ như vậy, song lão vẫn chấp hành mệnh lệnh của phương trượng. Một lát sau, mấy chục nhà sư từ trong chùa chạy ra. Không Minh điềm tĩnh bảo Hồng Thừa Nghiệp.

- Xin mời thí chủ xem có ai trong số này là thủ phạm không?

Hồng Thừa Nghiệp đảo quanh một vòng nhìn từng người rồi lắc đầu:

- Không có ai cả, các vị còn giấu người nào không?

- Chúng ta không phải khai báo cho ai. Thế này đã là quá quắt lắm rồi!

“Hãy khoan.” Không Minh đại sư ngăn lại rồi ôn tồn nói:

“Quả thật, bản tự chỉ chừng này người. Chúng ta là những vị tu hành không biết nói dối. Tất còn … còn một vị nữa …” – Sao Phương trượng không bảo gã ra đây?

Hồng Thừa Nghiệp nói giọng xấc xược.

- Vị đó … vị đó không ra được vì đang phải giữ Tàng Kinh Các, mà từ trước đến nay vị đó chưa hề bao giờ bước ra khỏi chùa.

“Ta không tin.” Hồng Thừa Nghiệp nói:

“Nếu chính đáng tại sao đại sư không cho ta gặp.” Lúc này, trông nét mặt mấy nhà sư đã lộ v

vẻ tức giận vô cùng. Chỉ cần Không Minh đại sư cho phép là một cuộc ác đấu sẽ xảy ra ngay lập tức. Không Minh đại sư nói:

- Thí chủ đã làm quá sức nhẫn nại của bần tăng rồi đấy, nếu …

- Đại sư muốn động thủ với ta chăng? Nghe nói Kim Cương Chỉ của bổn tự lợi hại lắm, lão phu cũng chưa được thưởng thức bao giờ.

Không Trí toan bước ra thì Không Minh đại sư đã ngăn lại:

- Thôi được, sát phạt là điều cấm kỵ nhất của bổn tự. Ngươi hãy vào gọi Giác Hải ra đây cho thí chủ được vui lòng.

Không Trí hậm hực lui vào. Một hòa thượng bước ra cúi đầu chào phương trượng rồi nói:

- Phương trượng có điều chi chăng, bần tăng đang …

Hồng Thừa Nghiệp lại đến trước mặt Giác Hải, lão ngó nghiêng một lúc lâu rồi lại lắc đầu:

- Người này … người này cũng không phải nốt. Xin hỏi đại sư một lần ...

« Trước1...910111213...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk