Càng đi càng thấy nhiều ngõ nghách ngang dọc, thỉnh thoảng lại thấy những đống xương người chết từ lâu đã mục nát chỉ còn trơ lại vài khúc xương chân tay và các sọ người trắng hếu. Bỗng con thấy phía xa xa có ánh sáng, con lần mò tới nơi thì nhìn thấy một bà lão tóc đã bạc trắng đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần hai chân bị xiềng bằng một sợi dây xích to bằng cổ tay. Lão bà không hề mở mắt nhưng bỗng nói bằng thanh âm sắc lạnh:
Đã xuống đây sao không quỳ lạy ta. Ta biết ngươi là một kẻ không thông hiểu võ công, nếu không ngươi đã chết như những kẻ dại dột ngoài kia rồi. Vãn bối vô cùng kinh sợ trước công phu vô cùng khủng khiếp của bà lão. Thì ra, không chỉ có mình vãn bối có biết bao nhiêu kẻ lần mò xuống đây đã bị chết thê thảm bởi chưởng lực của bà lão. Vãn bối cúi mình thi lễ với bà lão rồi hỏi:
Chẳng hay tiền bối là ai, sao bị xiềng xích thế này, vãn bối là Dương Tôn Bảo, phụ thân là Dương Tôn Long chủ nhân trang trại này. Lão bà bật lên tràng cười ha hả rồi nói:
Thật đáng thương cho ngươi, hãy còn ít tuổi mà bị giam hãm ở nơi đây thì kể như hết đời rồi đó.
“Tại sao!” Vãn bối hết sức kinh ngạc và nói:
“Gia gia sai vãn bối xuống đây rồi không hiểu vì lý do sự cố gì, nắp hầm bị đóng chặt lại không sao lên trên được nữa. Lão tiền bối có thể nói cho vãn bối hiểu được không?” – Ngươi … ngươi bị “lừa” rồi …
“Ai lừa vậy.” Vãn bối sợ hãi kêu lên.
- Ngươi không hiểu được đâu, đó là câu chuyện rất dài của võ lâm mà ngươi chỉ là một nạn nhân đáng thương thôi. Ta rất tiếc không thể nói với ngươi được vì đã có một lời nguyền.
Nhưng rồi ngươi sẽ biết tất cả, khi ngươi tìm được cách lên khỏi nơi đây.
- Nhưng thưa tiền bối, võ công tiền bối cao thâm dường ấy thì kẻ nào có thể giam giữ tiền bối được như thế này.
- Ngươi lấy làm lạ lắm phải không, kẻ đó là đại đồ đệ của ta và cũng chính y là kẻ hãm hại phụ thân của ngươi.
- Vô lý, vì chính vừa rồi gia gia của vãn bối còn sai vãn bối xuống đây mà. Lão bà bà đã ở đây lâu rồi thì làm sao mà biết được.
- Kiến văn của ngươi còn nông cạn lắm, ta hỏi ngươi:
ngươi có thấy gia gia ngươi gần đây có điều gì khác lạ không?
“Có.” Vãn bối suy nghĩ một lát rồi nói:
“Trước kia, gia gia rất yêu thương vãn bối, nhưng từ sau chuyến đi Giang Nam về tính tình người thay đổi khác hẳn. Ngay cả với mẫu thân vãn bối người cũng không cho tiếp xúc, hình như người đang định luyện một môn công phu gì đó.” – Ngươi định nói đến Liên Hoa bí lục phải không? Ngươi không rõ từ bao đời trước, biết bao kẻ, kể cả ta rất thèm khát pho võ công này, nhưng những kẻ bỏ mạng vì nó cũng không phải là ít. Chính gia đình của ngươi là chủ nhân đích thực của pho bí kíp này. Nhưng đã bị mang họa vì nó. Tổ phụ của ngươi cũng bị chết vì luyện bí kíp này. Do bí kíp đó đã bị người giang hồ giành giật nhau, hết người này, đến người khác. Chưa một ai luyện thành công mà không bỏ mạng.
- Thế thì tại sao họ lại cứ cố tình luyện tập nó, khi biết rằng trước sau gì cũng phải chết.
- Bởi vì kẻ nào cũng hy vọng rằng chính mình sẽ là người khám phá ra bí ẩn của nó, hơn nữa để trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân, là một khao khát không gì cưỡng nổi. Sư phụ của gia gia ngươi cuối cùng đã lấy lại được nó sau một trận tỷ võ kinh hồn trên đỉnh Ngọc Hoa Cương. Một trăm lẻ tám cao thủ đã mất mạng trong trận chiến ấy … Cuốn bí lục đã rơi vào tay sư phụ gia gia ngươi, song bị mất một trang …
- Bị mất một trang thì có gì quan trọng? Vãn bối hỏi.
- Người ta nói rằng trang cuối cùng ấy lại lại là phần quan trọng nhất. Tuy nó không giảng giải võ công, nhưng lại dạy các phương pháp hóa giải các phản ứng trong lúc luyện Hồi Tâm Chưởng. Không có phương pháp ấy, kẻ nào luyện Hồi Tâm Chưởng trước sau cũng bị rã nát gân cốt trở thành tàn phế và chết một cách thê thảm, hơn nữa tính tình ngày càng trở nên hung ác, chúng chỉ còn một cách để làm chậm quá trình phát tác đó là giết người để lấy máu uống.
- Thật tàn ác quá sức tưởng tượng. Vãn bối kêu lên.
- Biết làm sao được khi đã trót ôm mộng bá vương. Nhưng còn một điều hại nữa, khi không hóa giải được các chất độc sinh ra trong quá trình tập luyện kỳ kinh khó đi ngược, kẻ đã luyện tập loại công phu này không bao giờ đạt được năm phần hỏa hầu, mà càng cố gắng thì càng mang họa vào thân.
- Thế sao người ta không đốt quách đi cho rồi?
- Bởi vì Hồi Tâm Chưởng là một pho võ công tinh diệu vô cùng. Người ta đồn rằng nó được sáng chế ra bởi một đại ma đầu song không phải như vậy, đó là của cao tăng phái Thiếu Lâm ẩn cư trong rừng sau sáu mươi năm phát hiện ra. Nhà sư này phải luyện công phu này trong một bọng cây cao giữa rừng để tránh muông thú quấy nhiễu, chịu để hàng ngàn con kiến lửa đốt khắp châu thân … Phải l...

