watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3180 bình chọn
cứ gọi là … Lý hiền đệ là được rồi.

“Thế thì vui quá …” Dương Tôn Bảo nói:

“Ta ở trên đời này không có gia đình người thân gì. Nay có Lý hiền đệ thật là may mắn … Chúng ta phải làm một cái lễ gì đi chứ …” Dương Tôn Bảo nhìn xung quanh chẳng có một cái gì khả dĩ có thể làm nhang được.

Dương Tôn Bảo nắm tay Lý hiền đệ quỳ xuống đất rồi lầm rầm khấn.

- Hôm nay tôi và Lý hiền đệ xin trời đất chứng giám cho hai chúng tôi kết tình huynh đệ sống chết có nhau. Nếu sai lời thì xin bị trời đất quỷ thần trừng phạt …

Dương Tôn Bảo nhìn sang bên cạnh thấy cặp mắt Lý hiền đệ long lanh. Gã cũng cảm động cầm tay Lý hiền đệ nói:

- Vì hoàn cảnh, anh em ta chưa thổ lộ tâm tình được với nhau. Nhưng ta đoán rằng Lý hiền đệ cũng thiếu thốn tình cảm như ta. Sau này … Chúng ta sẽ có nhiều dịp để hàn huyên tâm tình …

- Bây giờ … Tiểu sư huynh định đi đâu?

- Ta định về thăm sư phụ rồi đi tìm Lan cô nương.

“Lan cô nương nào?” Mắt gã thiếu niên có vẻ giận dỗi:

“Sư huynh vừa nói không có người thân thích sao bây giờ lại đi tìm Lan cô nương.” “À, tiểu đệ chưa rõ. Lan cô nương là con gái sư phụ của tiểu huynh. Hôm đó bị người của Giáo chủ Lý Quế Anh bắt cóc, rồi sau đó lại bị ai đó cướp đi … Ta không nói dối hiền đệ đâu. Thế còn hiền đệ, bây giờ hiền đệ tính đi đâu? Sau này muốn gặp nhau thì làm thế nào?” Dương Tôn Bảo hỏi.

Mắt gã thiếu niên như ngấn nước mắt, gã khẽ nói:

- Tiểu đệ cũng chẳng biết nữa. Nếu tiểu sư huynh thật lòng nhớ đến tiểu đệ thì … cứ tìm rồi sẽ thấy tiểu đệ …

- Đúng rồi … nhất định ta sẽ gặp lại hiền đệ. Còn ta thì công việc còn nhiều lắm, không muốn làm hiền đệ phải bận tâm và nguy hiểm. Bước giang hồ phiêu bạt chưa biết sẽ về đâu nên không thể hẹn trước, nhưng chắc chắn, ta sẽ gặp lại.

Dương Tôn Bảo nói đến đây bất giác nắm tay Lý hiền đệ thật chặt, gã nói tiếp.

- Võ công của hiền đệ cao hơn ta, vì vậy ta tin tưởng hiền đệ sẽ giữ được mình, ta khỏi phải lo ngại nhiều. Ta … ta …

Gã định nói tiếp song nghẹn lời lại không nói nên lời.

- Lý hiền đệ, dù sao đã đến lúc chúng ta chia tay thôi. Tiểu huynh đau lòng lắm như người xưa từng nói:

Nhân phong dục ký ngữ, Địa viễn thanh bất triệt.

Sinh dương phục tương phùng, Tử dương tòng thử biệt.

Nghĩa là:

Muốn mượn gió gửi lời đi.

Xa xôi tiếng không tới được.

Còn sống còn gặp gỡ nhau Nếu chết, từ nay là vĩnh biệt.

Dương Tôn Bảo vốn từ nhỏ được phụ thân bắt học hành chu đáo nên gã rất giỏi về văn thơ. Gã nói câu này đầy cảm khái, âm thanh theo gió vẳng đi xa nghe thật thống thiết.

Gã thiếu niên thấy Dương Tôn Bảo nói như vậy gã, run run giọng:

- Sao … sao tiểu huynh lại nói những câu bi thương như thế. Nhất định tiểu đệ sẽ gặp lại sư huynh mà, sư huynh đã hứa …

- Nhất định là như thế … Ta … tặng hiền đệ câu này nhé, đó cũng là nguyện ước của ta.

Dương Tôn Bảo xé vạt áo rồi cắn ngón tay lấy máu viết hàng chữ.

Hà thời, giải trần võng, Thử địa lai yểm quan.

Nghĩa là:

Bao giờ giũ sạch lụy trần, Lại đây đóng cửa vui phần núi non.

Dương Tôn Bảo đưa vạt áo cho Lý hiền đệ, gã nói:

- Thôi, bây giờ ta phải đi rồi.

Rồi không đợi trả lời, Dương Tôn Bảo phóng mình về phía trước …

Dương Tôn Bảo trổ thuật khinh công đi được chừng ba ngày. Gã thấy trước mặt đồi núi trập trùng phong cảnh hữu tình. Gã đoán rằng đã sắp đến Đào Hoa Sơn. Bỗng nhiên từ đằng xa gã thấy một bóng đen với khinh công vô cùng tuyệt diệu đang nhảy qua từng mỏm đá để lên núi.

Dương Tôn Bảo chột dạ, gã nghĩ bụng:

“Đây là địa phận Đào Hoa Sơn, có thể kẻ địch đã dò ra tung tích của sư phụ nên cử người

lên thám thính.” Dương Tôn Bảo rón rén bám theo sau. Gã đại hán phía trước cũng là một cao thủ thượng thặng nên Dương Tôn Bảo phải hết sức khó nhọc mới bám theo được gã.

Khi lên đến lưng chừng núi, bỗng đại hán quay đầu lại. Gã đột ngột vung thanh đại đao sau lưng ra quát lớn:

- Đã là anh hùng hảo hán thì đường hoàng mà ra, việc gì phải lén bám theo sau lưng ta như thế?

Dương Tôn Bảo ngạc nhiên vô cùng khi nhìn thấy đại hán. Gã kêu to mừng rỡ:

- Kìa, tưởng ai, hóa ra là Thường đại ca. Đại ca làm gì ở đây vậy?

Đại hán, phải, chính đại hán đó là Thường Ngộ Xuân. Thường Ngộ Xuân hơi sững sờ khi nhìn thấy một gã thư sinh công tử gọi đúng tên mình. Thường Ngộ Xuân ngơ ngác một lúc rồi hỏi:

- Tiểu sinh quen biết với ta, ta nghe giọng nói công tử quen quen nhưng không nhớ …

Dương Tôn Bảo lúc ấy mới nhớ ra là mình đang cải trang, gã mỉm cười:

- Đại huynh không nhận ra tiểu đệ là phải. Tiểu đệ chính là gã tiểu tử mà đại huynh gặp ở tửu điếm năm trước đây mà.

“Hóa ra lại là gã.” Thường Ngộ Xuân nghĩ bụng:

“Trông gã khác hắn đi và võ công cũng tăng tiến nhiều. Cuộc đời thật lạ lùng, không ngờ lại gặp gã ở chốn này. Không lẽ gã là …” Nghĩ đến đó, Thường Ngộ Xuân bật lên tràng cười rồi nói:

- Té ra là tiểu đệ, tiểu đệ cải trang khéo quá ta không nhận ra. Thế thì tiểu đệ là Dương Tôn Bảo, phải không?

Dương Tôn Bảo giật mình. Hình như trước kia gã đâu có nói danh tính cho Thường Ngộ Xuân mà sao Thường Ngộ Xuân lại biết tên gã.

Dương Tôn Bảo gật đầu.

- Đúng vậy, sao … đại huynh lại biết …

- Hiền đệ ngạc nhiên lắm phải không? Ta đã biết tất cả vì đã gặp Lan Nhi.

Nghe hai tiếng “Lan Nhi”, Dương Tôn Bảo trong lòng vô cùng hồi hộp. Gã hỏi gấp:

- Đại huynh đã gặp Lan Nhi, hiện nay cô ấy ở đâu vậy, làm sao đại huynh lại gặp?

Thường Ngộ Xuân không trả lờ...

« Trước1...4041424344...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk