watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3205 bình chọn
ơi tĩnh dưỡng.

Lan Nhi nhắm mắt ngủ tiếp. Ta tắt đèn rồi bồng Lan Nhi xuống đất, lấy chăn làm nệm để cô ta khỏi bị nhiễm lạnh, còn ta thì lên giường nằm chờ động tĩnh.

Đến nửa đêm, quả nhiên có tiếng chân người rón rén bên ngoài. Rồi cửa sổ mở ra khe khẽ, một bóng người nhảy vào rất nhẹ nhàng. Bóng đen tiến về phía giường của Lan Nhi, sau khi quan sát người nằm dưới đất trùm chăn kín mít. Gã mở màn ra, bất ngờ ôm bọc chăn trong có ta nằm trong lên. Ta cứ để mặc gã ôm ra đến ngoài. Gã mang ra vừa đi vừa khẽ kêu trong miệng:

- Mẹ kiếp, đàn bà con gái gì mà nặng gớm.

Ta nghe tiếng lão già hỏi:

- Ổn chứ, thằng kia vẫn còn mê man dưới đất phải không?

“Làm sao mà gượng dậy được khi đã uống phải …” Gã bỗng ngừng lại. “Chút nữa đợi cho thuốc mê ngấm, lão vào trói gô hắn lại là xong.” Gã chưa kịp nói hết câu, từ trong chăn ta thò tay ra dùng Cầm Nã thủ pháp chụp vào Mạch Môn ở cổ tay của gã. Gã rú lên té gã xuống đất liền, ta nhảy ra thì lúc ấy lão già cũng vung quyền đánh tới. Gã dùng song chưởng đánh vào ngực ta cực kỳ mau lẹ, ta vội vung chưởng lên đè tay gã xuống rồi chém mạnh bàn tay vào cổ họng gã theo thế Khổng Tước Khai Bình (chim công xòe đuôi). Lão cũng không phải tay vừa, lão bước chân phải lên vung quyền đám thẳng vào bụng ta theo thế Bảo Áp Xuyên Liên (vịt bơi qua đầm sen) rất là dũng mãnh. Ta biết gã sử dụng chiêu này của Thiếu Lâm, quyền pháp vận dụng rất nhiều khí lực, đối chưởng với lão là rất bất lợi vào lúc này, vì ta đi đường người đang còn mệt nhọc, lại vừa phải truyền chân khí cho Lan cô nương nên rất tổn hao khí lực.

Chỉ trong vòng mười chiêu, ta đã thu thập được hắn. Ta gằn giọng hỏi:

- Tại sao ngươi lại cố tình hại ta, hãy nói mau, ngươi thuộc bang hội nào?

Ta nghĩ rằng lão già sẽ sợ hãi cung khai, không ngờ lão nói giọng khinh thường:

- Muốn giết thì cứ giết, hà tất phải hỏi lôi thôi. Võ lâm sắp thay đổi tất cả, ta nói cho ngươi biết trước điều đó, ngươi giết ta rồi trước sau cũng không thoát khỏi đâu?

Biết rằng không thể khai thác được gì ở lão, ta toan điểm huyệt thì lão đã tự chấn đứt kinh mạch chết rồi.

Ta vội vã quay trở lại phòng thì may quá Lan cô nương vẫn còn ở đó. Ta dắt con ngựa của lão đặt Lan cô nương lên rồi ra roi phi nước đại.

Hai ngày sau ta tới được ngọn núi nơi vị ẩn tu đang ở. Hỏi thăm rồi đi loanh quanh mãi mới biết được đạo hiệu là Trúc Sơn tiên sinh. Ta đặt Lan cô nương xuống rồi thỉnh cầu Trúc Sơn tiên sinh xem xét thương thế của Lan Nhi.

Trúc Sơn tiên sinh quan sát sắc diện của Lan cô nương hồi lâu, nét mặt lộ vẻ nghiêm trọng, sau đó đặt ba ngón tay lên Mạch Môn ở cổ tay Lan cô nương. Giây lát Trúc Sơn tiên sinh bỏ tay ra rồi lắc đầu vẻ chán nản:

- Mạch yếu lắm, bộ thốn trầm nghe không rõ, bệnh này … bệnh này …

- Có chữa được không thưa tiên sinh?

- Cô nương đây bị người ta hạ độc phải không?

- Có lẽ thế, tại hạ cứu được Lan cô nương lúc tình trạng đã như thế này rồi.

- Theo thiển ý của tôi, Lan cô nương bị trúng một loại độc dược vô cùng ghê gớm tên gọi là Huyết Hồn Đơn.

- Huyết Hồn Đơn?

Ta bật kêu lên. Trên giang hồ ta thường nghe nói về loại độc chất này do Huyết Hồn Bang chủ Lý Quế Anh sáng chế ra.

- Thưa tiên sinh, trúng phải cái đó có nguy đến tính mạ

mạng không?

- Người bị trúng phải Huyết Hồn Đơn chưa có chết ngay được đâu. Cứ nằm li bì mê sảng như thế này trong sáu tháng liền. Nếu không được cứu giải, sẽ đứt hết kinh mạch mà chết ngay sau đó. Còn nếu giải không hết độc chất trong người thì dù có sống được thì cũng bị phế bỏ hết võ công vĩnh viễn.

- Tiên sinh xem có thể giúp gì cho cô nương được không?

- Rất tiếc, ta không thể làm gì được. Ta …

Lão định nói gì đó, nhưng sau đó lại im bặt.

Một lúc sau, thấy ta tỏ vẻ thất vọng, Trúc Sơn tiên sinh nói:

- Còn một cách này. Các hạ cứ để Lan cô nương ở đây để tĩnh dưỡng. Ở đây thì an toàn không có kẻ địch nào đến quấy nhiễu đâu. Ta có một loại thuốc có thể giúp vị cô nương này tạm thời duy trì được mạng sống. Các hạ phải đi tìm cho được thuốc giải ở Huyết Hồn Bang …

- Làm sao mà lấy được, tiên sinh biết rất rõ Huyết Hồn Bang hoạt động rất kỳ bí. Hơn nữa, Lý Quế Anh đời nào trao thuốc giải cho tại hạ, võ công của mụ cao siêu vô cùng …

- Nếu thế thì chịu, chỉ còn mỗi Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền là cứu được thôi. Nếu …

- Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền, trời ơi, lão nhân gia đã tuyệt tích từ lâu, hơn nữa tại hạ nghe hình như lão ta đã chết rồi kia mà.

- Vậy thì chịu, sức ta chỉ có thể làm được đến thế…

Trúc Sơn tiên sinh đi đi lại lại một lúc lâu rồi như chợt nhớ đến một điều gì đó, lão bảo ta:

- Ta nghĩ ra rồi. Còn một người này nữa. Đại hiệp mà tìm được vị đó thì may ra có thể cứu được Lan cô nương. Còn nếu lão mà cũng bó tay thì không còn ai trên đời có thể cứu được ngoại trừ lấy được thuốc giải nơi Huyết Hồn Bang chủ.

- Thưa tiên sinh, người đó là ai vậy?

- Ngươi hãy tìm đến Đại Đầu Sơn, cách đây chừng bảy trăm dặm về phía tây, ở đó có một vị cao nhân tên là Hoàng Cực lão nhân … người đó …

- Xin đa tạ Trúc Sơn tiên sinh, nhưng bây giờ tại hạ muốn được nói chuyện với Lan cô nương một chút. Trúc Sơn tiên sinh có cách nào làm cô ấy tỉnh lại không?

- Cái đó thì được.

Trúc Sơn tiên sinh vào trong thạch động, một lúc sau lão lấy ra một lọ thuốc bằng đá cẩm thạch, mở nắp rồi trút ra bát một chất bột màu vàng. Rồi lão đổ vào trong bát một ít rượu lắc đều cho bột thuốc tan ra. Lão cạy miệng Lan Nhi cho cô uống hết thứ rượu màu vàng ấy.

Chừng nửa giờ sau, Lan Nhi từ từ mở mắt. Cặp mắt như thất thần nhìn ngó xung quanh Trúc Sơn tiên sinh.

- Đây mới chỉ là tỉnh lại thôi, còn phục hồi trí nhớ nữa.

Lão đập tay một cái. Một chú đạo đồng bước ra trên tay bưng một mâm bằng gỗ ở trên đó có khoảng chục cái nồi đất từ lớn đến nhỏ úp chồng lên nhau.

- Đây là Nhật Nguyệt Hoàn, một loại thuốc quý, gọi là “hoàn” nhưng không phải là thuốc thông thường. Phải đặt trong mười cái nồi, đặt lên trên đỉnh núi để hấp thụ khí âm dương của trời đất. Đến giờ Ngọ là phải cất đi. Đến đêm, cuối giờ Tý đầu giờ Dần thì lại bỏ ra, đến giờ Mão thì lại cất vào, cứ như thế trong ba năm là dùng được.

“Rắc rồi quá nhỉ?” Ta kêu lên:

“Mà tại sao phải đúng giờ đó mới được?” – Ngươi không biết. Vì trời đất sinh ra ở hội Dần, nên giờ Dần là lúc khai mở vũ trụ.

Lúc ấy những tinh hoa của trời đất… mới nảy sinh.

Lão nói xong, nhấc từng cái nồi ra, bên trong chẳng có gì cả, đến cái thứ mười thì ta giật mình vì thấy có một luồng hơi nóng bốc ra. Dưới đáy là một con vật gì đó tròn ung ủng, người đầy lông tua tủa như con nhím.

Trúc Sơn tiên sinh giải thích:

- Đây là một loài sâu chuyên sống trong những thân cây từ năm trăm tuổi trở lên được gọi là Mộc Trùng. Ban ngày chúng sống ở trong, đến đêm mới mò ra hút sương và tinh khí của trời đất mà sống. Ăn được nó vào thì khí huyết điều hòa, âm dương được quân bình nên những ai sắp chết còn tỉnh lại được.

Lão lấy hai ngón tay bắt con Mộc Trùng rồi bỏ vào miệng của Lan Nhi. Thật là kỳ diệu, chỉ một chốc sau Lan Nhi mặt mũi hồng hào trở lại, cô khẽ hỏi:

- Ta … ta ở đâu thế này?

- Cô nương đang ở trong động của Trúc Sơn tiên sinh, cô nương còn nhớ được lại mọi chuyện không?

Lan Nhi gật đầu:

- Có … ta … nhớ. Có phải đại hiệp là người mà ta đã gặp ở tửu điếm nửa năm trước không?

- Phải, thế là cô nương đã tỉnh táo hoàn toàn rồi đấy.

Rồi Lan Nhi kể cho ta nghe đầu đuôi làm sao cô ta bị bắt. Cô rất quan tâm đến hiền đệ, nhờ ta đến Đào Hoa Sơn tìm ngươi …

Kể đến đây, Thường Ngộ Xuân ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Dương hiền đệ. Vậy là ta đã biết rõ thân thế của hiền đệ, ta rất muốn đi với hiền đệ đến Đại Đầu Sơn, song còn một lời hứa với vị phu nhân, tiểu đệ muốn xem vật này không?

- Cám ơn đại ca, tiểu đệ có thể tự đi một mình được.

Dương Tôn Bảo đang nóng lòng muốn cứu Lan Nhi nên gã chẳng kịp hỏi Thường Ngộ Xuân về việc đó.

Gã chia tay với Thường Ngộ Xuân rồi lên núi để tìm Mỹ Hoa Nương. Tới nơi, một khung cảnh thật hoang sơ lạnh lẽo không thấy bóng sư phụ, chứng tỏ là Mỹ Hoa Nương vẫn chưa về. Gã bỗng nhớ lại ngày nào gã còn cùng với Lan Nhi luyện võ mới đây, mà bây giờ vắng lặng đến lạnh lùng, trong lòng không khỏi bi thương. Không hiểu sư phụ đi đâu, gã ngẩn ngơ suy nghĩ một hồi rồi hú lên một tiếng dài rồi phóng mình xuống núi....

« Trước1...4243444546...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk