Chương 7: Tìm Hoàng Cực Lão Nhân
Dương Tôn Bảo theo lối Thường Ngộ Xuân chỉ đi miết, gã đi suốt ngày đêm không nghỉ vì nóng lòng lo cho tính mạng của Lan Nhi. Một ngày kia, gã đặt chân đến một ngọn núi. Đây là một vùng hoang vu hiểm trở, hầu như không có người đặt chân tới. Gã không biết đây là núi gì nên đi loanh quanh tìm một người nào đó để hỏi. Mãi đến xế chiều, Dương Tôn Bảo mới trông thấy xa xa một ngôi nhà nhỏ. Gã đi tới và gặp một lão nông phu, đầu đội một cái nón rộng vành, tay cầm một cái cuốc, đang đi với dáng điệu nhàn tản. Dương Tôn Bảo lại gần cung kính hỏi:
- Thưa lão trượng, xin hỏi lão trượng đây là nơi đâu ạ?
- Đây là Đại Đầu Sơn! Tiểu sinh ở đâu đến vậy, và định kiếm ai ở đây?
- Tiểu bối muốn tìm Hoàng Cực lão nhân.
- Ngươi muốn tìm Hoàng Cực lão nhân à? Thế thì không được đâu, lão gia đã không tiếp ai từ mấy chục năm nay rồi.
- Nhưng, xin lão trượng cứ chỉ đường cho… Tiểu bối rất cần gặp lão tiền bối có việc vô cùng hệ trọng.
- Ta cho ngươi biết nhưng tuyệt đối không được nói cho lão gia là ta chỉ cho ngươi nhé!
Ngươi hãy đi vòng sang phía đông nam của ngọn núi, ở có một con đường nhỏ dẫn lên cao.
Ngươi cứ tìm rồi sẽ thấy.
Dương Tôn Bảo cám ơn lão. Gã đi vòng ra mé sau thì quả nhiên thấy một con đường mòn nhỏ bị che lấp bởi cây cối rậm rạp. Đường lên núi rất dốc và khó đi, thỉnh thoảng lại bị chắn ngang bởi một tảng đá lớn. Nhưng nhờ khinh công của gã vào loại trác tuyệt nên vượt qua cũng không khó khăn gì mấy. Đi một quãng nữa, Dương Tôn Bảo bỗng thấy một bãi đất bằng phẳng, ngay chính giữa là một tảng đá vuông vắn như được ai đẽo gọt cẩn thận. Một ông già, râu trắng như tuyết, người trông quắc thước đang ngồi xếp bằng uống rượu một mình. Lão dường như không để ý gì đến xung quanh, vừa uống vừa rung đùi ngâm thơ. Ngâm rằng:
Hỏi ta, ở núi làm chi, Thong dong chẳng nói, cười khì cho vui.
Hoa đào theo bóng nước trôi, Có riêng trời đất, cả người đâu đây?
Dương Tôn Bảo len lén lại gần. Thuở nhỏ, gã từng học văn chương khá nhiều nên cảm nhận được cái hay của thơ. Gã buộc miệng khen:
- Thơ tiền bối hay quá, ý tứ lại thật là sâu xa vô cùng.
Lão nhân vẫn không quay đầu lại khẽ nói:
- Kẻ nào mà lại biết thơ của ta, kể cũng khá vậy thay? Hãy bước ra đây diện kiến!
Dương Tôn Bảo tiến đến trước mặt lão già vòng tay nói:
- Tiểu nhân là Dương Tôn Bảo, xin bái kiến lão tiền bối. Chẳng hay tiền bối có phải là Hoàng Cực lão nhân không ạ?
- Ngươi hãy còn tuổi trẻ mà đã biết tiếng Hoàng Cực lão nhân sao? Ai chỉ điểm cho ngươi đến đây vậy?
- Thưa tiền bối, Trúc Sơn tiên sinh…
- Trúc Sơn tiên sinh à? Ta không quen gã. Thế lão ấy bảo ngươi đến đây làm gì?
- Thưa tiền bối, tiểu nhân muốn thỉnh cầu tiền bối một việc…
- Việc gì thế?
- Tiểu nhân muốn xin ti...

