- Ta không phải là Hoàng Cực lão nhân! Lão ấy ở phía trong kia kìa. Nhưng ta báo để cho ngươi biết, điều đó ngươi không bao giờ thực hiện được đâu.
- Thưa tiền bối, tiền bối có thể giúp cho tiểu nhân có cách nào…
- Ngươi không biết đấy thôi, muốn chữa được chứng bệnh ấy phải dùng Cửu Chuyển Hoàn, mà ta nghe đâu loại đó lão chỉ điều chế được có một viên… duy nhất.
- Không lẽ tiểu nhân cam chịu hay sao?
“Cũng có thể còn một cách.” Lão râu bạc nói. “Ta thấy ngươi am hiểu thơ văn, trông cũng đàng hoàng nên cũng có lòng quý mến ngươi đấy. Ta là Vương Ngô Y vốn là bạn của Hoàng Cực lão nhân. Hai người chúng ta chỉ vì ganh đua nhau về võ công nên đã năm mươi năm nay cách mặt nhau. Cứ mười năm một lần chúng ta lại tái ngộ để tỷ thí phân định hơn thua. Lão ở trong động, ta ở ngoài này. Mấy chục năm qua chúng ta vẫn bất phân thắng bại.
Chỉ cần thắng lão nửa chiêu thôi là lão sẽ thua cuộc. Hôm nay ngươi đến vừa đúng kỳ hạn mười năm đó…” – Thưa tiền bối, vãn bối chưa hiểu ý tiền bối định nói gì?
- Ta… ta sẽ dạy cho ngươi một chiêu này, chỉ một chiêu thôi, ta đã suy ngẫm năm mươi năm nay. Ngươi sẽ khắc chế được lão, lúc ấy ngươi cứ nói là ngươi được ta cử đến để tỷ thí với lão. Ngươi cứ nói yêu cầu ấy với lão vì chúng ta đã quy ước với nhau rằng ai thắng cuộc sẽ được tất cả mọi thứ.
- Xin đa tạ tiền bối đã chỉ điểm cho.
- Nào, bây giờ ngươi hãy tuốt kiếm ra.
Dương Tôn Bảo rút thanh gươm ở sau lưng ra, Vương Ngô Y bảo gã:
- Ngươi hãy múa gươm lên rồi đâm vào ta bất cứ chiêu thức gì cũng được, đừng có sợ.
Dương Tôn Bảo nghe lời, gã sử dụng chiêu thức Phân Quang Vô Ảnh trong Bạch Long kiếm pháp, hào quang sáng lòa. Lão già buộc miệng khen:
- Bạch Long Kiếm quả là lợi hại.
Dương Tôn Bảo hết sức kinh ngạc khi thấy kiếm ảnh chập chùng tưởng chừng hạt mưa không rơi lọt, gã thấy bàn tay Vương Ngô Y đưa xuyên vào rất nhanh và ngay lập tức huyệt Nội Quan của gã đã bị điểm trúng.
Lão già cười ha hả rồi nói:
- Thế nào, ngươi đã chịu thua chưa? Dù ngươi có ra tay cách nào cũng như vậy thôi.
Dương Tôn Bảo không tin là lão có thể chế phục được gã nhanh như thế được. Gã nghĩ bụng có thể là mình sơ ý nên bị lão điểm trúng. Gã nói:
- Thưa tiền bối, tiền bối cho vãn bối thử lại một lần nữa xem sao?
“Được, được.” Lão già khoái chí nói:
“Ngươi vẫn còn nghi ngờ phải không? Đây là một tuyệt kỹ thiên hạ vô song, bất kỳ ai dù công phu đến đâu cũng không thể tránh được. Ngươi hãy ra chiêu đi và nhớ cẩn thận hơn đấy nhé!” Dương Tôn Bảo lần này đã phòng bị thật kỹ. Gã sử dụng chiêu thứ hai mươi sáu của Bạch Long Kiếm là Khai Liêm Kiến Nguyệt (mở rèm nhìn trăng) đâm thẳng vào bụng đối thủ.
Không ngờ gã chưa kịp thi triển hết chiêu thức thì đã thấy cổ tay của mình bị kềm chế rồi.
Nếu là giao đấu thật sự, hẳn là gã đã bị thảm hại ê chề.
Dương Tôn Bảo quẳng gươm xuống đất vái Vương Ngô Y:
- Võ công tiền bối thật không lường được, vãn bối vô cùng khâm phục.
Kể ra võ công Dương Tôn Bảo hiện giờ tuy gã chưa thấu đạt hết cái tinh túy của Mỹ Hoa Nương, song trên giang hồ cũng khó có người là đối thủ của gã. Đấy là chưa kể Dương Tôn Bảo chưa sử dụng hết những công lực và chất độc tàng trử trong con người gã. Nhưng chỉ có một chiêu đã bị thảm bại ngay thì quả thật lạ lùng. Vương Ngô Y đã năm mươi năm chỉ nghiên cứu có một chiêu này thôi thì không thể nói được nó tuyệt diệu tới mức nào!
Vương Ngô Y nói với Dương Tôn Bảo:
- Tiểu tử, lại đây ta truyền thụ cho.
Trong vòng hai giờ, Dương Tôn Bảo đã luyện tập thuần thục chiêu này. Vương Ngô Y bảo gã:
- Ngươi có thể dùng thủ pháp này để bắt ám khí của địch rất dễ dàng. Tuy chỉ có một chiêu thôi, nhưng là cả một công phu của ta bao nhiêu năm trời. Ngươi chớ có coi thường.
Bây giờ ngươi hãy đến đập cửa động của Hoàng Cực lão nhân đi, nếu không có lão ở đó, ngươi hãy đi vòng ra phía sau tìm một con suối. Lão thường hay câu cá ở đó đấy!
Dương Tôn Bảo lạy tạ Vương Ngô Y rồi bước tới cửa động. Đó là một cái hang rất lớn, bên ngoài là hai cánh cửa bằng đá luôn đóng chặt.
Bên trên cánh cửa, Hoàng Cực lão nhân đã dùng đầu mũi kiếm vận kình lực vào đó khắc lên hàng chữ:
Tùng hạ vấn đồng tử, Ngôn sư thái dược khứ.
Chỉ tại thử sơn trung, Vân thâm bất tri xứ.
Dương Tôn Bảo biết ý lão là không muốn tiếp ai, nhưng nếu thật tình muốn gặp thì cũng có thể được diện kiến. Lão đã chỉ điểm rõ ràng trong hai câu cuối:
Chỉ tại thử sơn trung, Vân thâm bất tri xứ.
Nghĩa là:
Chỉ trong dãy núi đây mà, Mây che mù mịt biết là nơi nao.
Dương Tôn Bảo mừng thầm trong bụng. Gã đi vòng ra phía sau, quả nhiên đi chừng hơn một dặm có tiếng suối chảy róc rách. Dòng nước từ trong một khe núi đổ ra rất là mạnh mẽ, nước trong suốt đến tận đáy. Trên một tảng đá, một lão già râu tóc cũng trắng như cước, da đỏ như đồng thau đang ngồi câu cá. Lão câu cá rất kỳ lạ, cần câu không có dây câu gì cả.
Lão chỉ đầu gậy xuống nước. Trong lòng suối, hàng trăm con cá đủ màu sắc đang bơi lội tung tăng. Dương Tôn Bảo thấy đầu cần câu rung lên. Dòng nước bỗng rẽ ra làm đôi, một con cá như bị một lực hút rất mạnh bay vọt lên khỏi mặt nước.
Dương Tôn Bảo cảm thấy ghê sợ trước công lực kỳ lạ của lão. Gã lên tiếng:
- Tiểu nhân xin kính chào lão tiền bối.
Lão già vẫn chăm chú câu cá. Lão đằng hắng:
- Ngươi là ai mà dám đến đây, không sợ chết hay sao?
- Tiểu nhân được Vương Ngô Y tiền bối…
Gã chưa nói dứt câu, Hoàng Cực lão nhân bỗng vụt quay lại. Lão nổi giận la lớn:
- Vương Ngô...

