- Thưa đại sư, có phải đại sư ở
chùa Thiếu lâm đến đây hay không? Tại hạ chưa được biết đến quý tính cao danh, chẳng hay Không Minh đại sư…
“Bần tăng, các vị không biết là phải.” Vị cao tăng trả lời giọng nhỏ nhẹ nhưng thanh âm vang xa một cách kinh khủng:
“Bần tăng là Viên Giác, Chưởng môn đời trước của Thiếu Lâm Tự. Bần tăng đã không xuất hiện ra ngoài từ lâu.” “Viên Giác đại sư đấy ư?” Tất cả mọi người có mặt đều kêu lên kinh ngạc:
“Chúng tôi đã nghe đại danh lão sư từ lâu, bây giờ mới có dịp được diện kiến. Nghe nói đại sư đã bế quan rồi cơ mà?” – Phải, bần tăng đã bế quan từ lâu, nhưng…
Mọi người hồi hộp chờ lão giải thích lý do, nhưng Viên Giác bỗng ngừng bặt. Lý Long Vân sốt ruột hỏi:
- Thế tại sao đại sư lại có mặt tại chốn này?
“Chuyện cũng khá kỳ lạ.” Viên Giác đại sư thở dài nói.
Bần tăng đã bế quan từ lâu, mọi việc đều do Không Minh lo liệu hết. Cách đây mấy hôm vào khoảng canh ba, trong lúc đang ngồi tham thiền trong phòng, bần tăng nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếng gõ mỗi lúc một gấp gáp. Bần tăng lấy làm lạ tự hỏi:
“Đã mấy chục năm nay trong chùa ai cũng biết bần tăng không tiếp xúc ra ngoài với bất kỳ ai, đến nỗi trên giang hồ nhiều kẻ đã nghĩ rằng bần tăng đã viên tịch đã lâu, mà sao lại có ai gõ cửa vào ban đêm thế này?” Thoạt đầu bần tăng không lên tiếng, song tiếng gõ mỗi lúc một dồn dập rồi có giọng nói rất cấp bách:
- Sư phụ, sư phụ, xin hãy mở cửa ra, có việc cần kíp lắm.
Bần tăng nghĩ chắc có việc quan trọng gì ghê gớm lắm nên các đệ tử mới phải đánh động như thế này. Bần tăng đành đứng dậy ra mở cửa, một vị sư còn ít tuổi lẻn ngay vào rồi quỳ xuống đất nói:
- Bẩm sư phụ! Xin sư phụ thứ lỗi cho. Vì có một chuyện rất hệ trọng nên đệ tử mới mạo muội thế này.
- Ngươi nói mau đi. Sao, có việc gì vậy?
- Bạch sư phụ! Con được cử trông nom Tàng Kinh Các…
Các vị cũng biết bần tăng đã đóng cửa mấy chục năm nên đâu có biết mặt các nhà sư trong chùa. Lúc ấy nghe vị sư kia nói như vậy bần tăng liền đáp:
- Vậy thì sao? Hãy nói mau lên.
- Hôm nay con kiểm tra các sách vở trong thư viện, bỗng phát hiện ra bị mất cuốn Dịch Cân Kinh.
- Ngươi… ngươi nói sao, mất thật ư? Kẻ nào mà vào đấy lấy được? Sao ngươi không trình với Không Minh đại sư…
- Dạ, bẩm con cũng tính báo với đại sư, nhưng bên cạnh thấy gài một mẩu giấy…
Gã dứt lời, lấy ra một mảnh giấy nhỏ được viết rất rõ ràng đưa bần tăng. Bần tăng cầm lên đọc:
- Cuốn Dịch Cân Kinh này ta mượn, nhưng chỉ trao tận tay cho Viên Giác đại sư mà thôi.
Nếu ngươi báo việc này cho bất kỳ ai, cuốn sách coi như bị hủy bỏ. Hãy đến hang Ngọc Linh nhận lại.
Ở dưới bức thư không thấy đề tên ai cả. Bần tăng lấy làm ngạc nhiên vô cùng, rồi chợt nhớ lại. Cách đây mấy chục năm, hồi bần tăng còn làm Chưởng môn, đã có một lão đại ma đầu lẻn vào chùa xin bần tăng cho mượn cuốn kinh ấy để về chữa thương. Bần tăng mở lòng từ bi nên bảo lão:
- Theo luật lệ của nhà chùa từ bao đời nay không cho ai được mượn sách mang ra khỏi Tàng Kinh Các cả, kể cả các sư trong chùa cũng vậy. Nếu thí chủ cần đọc, ta sẵn sàng để thí chủ ngồi đây đọc cho hết rồi lại để vào chỗ cũ, thí chủ thấy thế nào?
Gã không chịu và bần tăng đã buộc dùng đến võ công để giải quyết. Gã thua bỏ chạy, nhưng trước khi ra đi còn nói lại:
- Nhất định là ta sẽ lấy bằng được cuốn kinh ấy… ta đã nói, là sẽ thực hiện bằng được đấy! …
Chuyện ấy đã qua lâu lắm rồi, không ai trong chùa biết việc này cả. Có lẽ hôm nay gã lại đến chăng? Vì thế mà bần tăng có mặt nơi đây gặp gỡ các vị…
Viên Giác đại sư chậm rãi nói.
Không khí trong hang lại im lặng hẳn xuống. Một lát sau, Lý Lâm bật lên tràng cười rồi nói:
- Có lẽ ở đây, ngoài Viên Giác đại sư ra, còn lại tất cả chúng ta đều không phải vì “việc cơ mật của võ lâm mà đến” mà là vì Liên Hoa bí lục mà thôi.
Hồng Thừa Nghiệp vốn người nóng tính, lão vặn lại Lý Lâm:
- Đây là ý của các hạ chứ không phải của bọn ta đâu nhé. Đừng có mà suy bụng ta ra bụng người.
Lý Lâm toan nổi nóng cãi lại thì Từ Dần Sinh đã dàn hòa:
- Thôi, chúng ta cũng không nên cãi vã với nhau làm gì. Đã lỡ đến đây rồi thì nên cùng nhau bàn định cách đối phó thì hơn. Rõ ràng là bọn ta đã mắc vào bẫy rồi đó. Theo thiển ý của tại hạ, chúng ta nên về ngay là thượng sách…
“Đừng có vội vàng thế! Đã cất công lên đến tận đây thì cũng phải đợi xem sự thể thế nào đã chứ.” Từ Dần Sinh bác lại.
- Đúng thế.
Một thanh âm cất lên từ ngoài cửa hang. Tiếng nói vừa dứt thì đã thấy một lão già xuất hiện chứng tỏ khinh công của lão đã đạt đến mức thượng thừa. Lão mặc một bộ đồ thụng màu xanh, da mặt nhăn nheo, chỉ có cặp mắt là sáng rực một cách lạ thường. Hiển nhiên là lão đã đeo mặt nạ để che giấu khuôn mặt thật của mình.
Viên Giác đại sư chắp tay lại nói:
- A di đà phật, có phải thí chủ chính là chủ nhân của những tấm thiệp mời đó chăng?
Còn trường hợp của bần tăng…
“Phải, phải, phải…” Lão già lên tiếng. “Cũng chính lão phu bày mẹo đó, xin đại sư thứ lỗi cho, vì chỉ có cách ấy mới có thể mời đại sư lên đây hội kiến được…” “Ngươi, ngươi là ai, tại sao lại mạo danh Xích Như Lân lừa bọn ta lên đây?” Lý Lâm tức giận quát to.
“Lý Chưởng môn làm gì mà nóng nảy quá thế?” Lão già nói rất mềm mỏng:
“Rồi từ từ sẽ biết ngay thôi.” – Ngươi thật là xảo trá, nếu là chính nhân quân tử thì hãy tháo bỏ mặt nạ ra, việc gì phải giấu giếm?
- Lão phu đã n...

