Chương 15: Cương Phong Địch Chúng Tử Dương Tẩu Hào Hùng Ác Hổ Thương Nhân Xuyên Bắc Lai Cường Đạo
Tiểu Nhạn thúc ngựa một mạch ra đi, qua Hán Trung phủ cũng không dừng lại. Càng đi đường càng thu ngắn lại, giờ cách thành không xa nhưng lòng chàng nổi lên sự bi thương thống hận.
Chiều hôm nay, chàng đã đến Trấn Ba huyện. Có lẽ vì chàng đã đi qua Hán Trung, Trường An cho nên chàng cảm thấy cố hương nhỏ hẹp nhiều so với ngày trước.
Vì không muốn mọi người chú ý nên chưa vào thành đã xuống ngựa. Chàng vừa xuống ngựa dắt vào thành thì cảm thấy hai chân nặng trĩu dường như chàng đang mang vác một vật gì quá ư to lớn nặng nề, tâm can như bị dao cứa vào, hai mắt cũng cảm thấy cay cay.
Trên đường đi Tiểu Nhạn bắt gặp vài người quen trước kia nhưng giờ trông họ có vẻ già nua ốm yếu và như nghèo khổ đi nhiều nên hình dáng đổi thay không ít. Họ không nhận ra Tiểu Nhạn mà chàng cũng không tiện chào hỏi, chàng nghĩ có lẽ mười năm qua mình cũng khác xưa quá nhiều.
Chàng nén cơn xúc cảm đang dâng trong lòng, nỗi cảm động chua xót của một kẻ ly hương lưu lạc giờ trở lại thăm quê xưa, chàng chạy nhanh đến tiệm sắt Mã gia.
Đến đây, nước mắt chàng không ngăn được lăn dài. Chàng cột ngựa vào cổng rồi đi vào trong nhà.
Chỉ thấy bên trong tối âm u, lặng lẽ không có tiếng đập sắt “đinh đinh” như ngày nào. Trên tiệm cũng không có người. Chàng cảm thấy kinh ngạc, nặng nề đi vào trong tiệm, bi thống kêu lên:
- Di phụ! Di phụ!
Có một tiểu đồ đệ ngồi ở góc tường ám khói mà ngủ được. Tiểu đồ đệ này không quá mười hai mười ba tuổi cũng khoảng tuổi chàng trước đã ở đây. Lúc đó tên tiểu đồ đệ sực tỉnh giật mình hỏi:
- Khách quan mua gì?
Tiểu Nhạn nói:
- Ta không mua gì cả. Ta đến tìm Mã chưởng quỹ ở đây.
Tiểu đồ đệ đứng lên gọi vào trong:
- Chưởng quỹ có người tìm.
Bên trong dường như có tiếng đáp lời, Tiểu Nhạn đứng đó chờ đợi.
Chàng nhìn chung quanh thấy hàng hóa tiêu điều, cửa tiệm có vẻ suy sụp xơ xác, trên tường chỉ treo vài ba cái nồi. Trên nồi phủ một lớp bụi dầy.
Nhìn cảnh này, Tiểu Nhạn biết mấy năm nay cuộc sống của Mã Chí Hiền có vẻ khó khăn, lòng chàng càng thêm buồn bã.
Chờ một lát, bên trong bước ra một người vừa ốm vừa vàng, mặc chiếc áo đầy mảnh vá, bím tóc trên đầu cũng đầy bụi bặm. Tiểu Nhạn cơ hồ không còn nhận ra di phụ của mình. Nhìn giây lâu mới thấy mường tượng dáng dấp của Mã Chí Hiền xưa kia, nước mắt chàng rơi lã chã. Chàng khom mình thi lễ miệng gọi:
- Di phụ!
Chí Hiền vô cùng kinh ngạc, tròn xoe mắt hỏi:
- Mi phải chăng là Tiểu Nhạn?
Mặt còn đầy lệ, Tiểu Nhạn nghẹn ngào:
- Vâng! Điệt nhi là Giang Tiểu Nhạn đây. Di phụ, đã mười năm qua chúng ta chưa gặp.
Chí Hiền vui mừng, hoan hỷ reo lên, đến nắm cánh tay to khỏe chắc nịch của Tiểu Nhạn nói:
- Ây da! Mi đã về rồi. Hảo hài tử, con...

