watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4121 bình chọn
tiếp:

- A Loan! A Loan!

Nhưng không có người trả lời. Chàng bồi hồi quanh quẩn hồi lâu trong cốc rồi mới đi xuống phía dưới.

Ra khỏi cốc thì thấy một sơn lãnh. Tiểu Nhạn tiếp tục gọi tên A Loan. Vượt qua sơn lãnh thì thấy ánh dương quang ở phía đông đã xuyên qua khe núi mà chiếu rọi trên mặt chàng.

Tiểu Nhạn chợt nhìn thấy có hai người thợ săn, một cầm đinh ba, người kia cầm cung tiễn đi lên đỉnh núi, cách chàng rất ca. Tiểu Nhạn tất tả chạy nhanh đến, vòn tay hỏi:

- Xin hỏi nhị vị huynh đài có thấy một cô nương đi xuống núi không?

Hai thợ săn nghe nói liền trả lời:

- Cô nương khoảng bao nhiêu niên kỷ? Mặc y phục màu gì?

Tiểu Nhạn đáp:

- Là một thiếu phụ hơn hai mươi, mặc áo màu xanh, giày hồng chỉ còn một chiếc.

Hai thợ săn thấy Tiểu Nhạn đầu tóc rối bù, toàn thân ướt sũng nên nghĩ chàng là một kẻ điên, bèn nói:

- Bọn ta chưa gặp qua, núi này làm gì có nữ nhân. Ngay cả nam nhân cũng rất ít.

Tiểu Nhạn lại hỏi:

- Núi này có nhiều dã thú không?

Hai thợ săn nói:

- Có rất nhiều. Thỏ, cáo, chồn, beo, thứ gì cũng có.

Nói rồi hai người cười cười tiếp tục đi lên.

Tiểu Nhạn đứng ngơ ngẩn hồi lâu, nghĩ thầm:

“A Loan nhất định chết rồi. Đêm qua khi ta đi thì mãnh thú đến. Nàng trong tay không một tấc sắt đương nhiên không thể xua đuổi chúng đi, hẳn đã bị ăn thịt chỉ còn rơi lại chiếc giày hồng”.

Nghĩ đến đó, thì hình bóng một thiếu nữ kiều diễm mỹ lệ mà bao năm lòng chàng nhung nhớ lại hiện ra rõ mồn một thành một đống thịt bầy nhầy, khiến lòng chàng nổi lên sự bi thương và căm phẫn, đang muốn tìm hết núi này giết hết dã thú để báo thù cho A Loan.

Nhưng chàng lại nghĩ:

“Ta thật quá hồ đồ! A Loan là tôn tử của thù gia nhà ta mà nàng lại đã gả cho kẻ khác. Lần này ta tận lực cứu nàng coi như đã xong chuyện. Ta mười năm khổ luyện võ công là vì phải báo thù, nay ta hạ sơn nửa năm chỉ toàn chuốc lấy những phiền não vô vị. Mãi đến giờ vẫn chưa tìm ra huynh đệ họ Long và Bào Côn Lôn, thù nhân của ta.

Còn chưa tìm ra nơi sinh tử của mẫu thân và bào đệ. Như vậy ta đã phụ lòng sư phụ khổ tâm dạy dỗ, bội phản chí nguyện mười năm học võ để báo thù”.

Nghĩ vậy, chàng thở dài một hơi, nén bi thương suy nghĩ vẩn vơ trong lòng mà đi xuống núi về hướng nam.

Đi khoảng nửa ngày cảm thấy đói bụng, chàng rán đi thêm một đoạn nữa thì bắt gặp bên đường có mấy gian lều tranh dựng tạm làm lữ điếm trong núi.

Tiểu Nhạn bước vào bảo chủ quán mang bánh bao ra. Vừa ăn chàng vừa hỏi thăm tin tức A Loan, nhưng họ trả lời không thấy. Tiểu Nhạn miễn cưỡng trả tiền rồi đi ra, điếm gia vội đuổi theo nhỏ giọng nói:

- Khách nhân không nên đi về phía nam. Về phía nam không xa là nhà Mã Bột Tử lãnh.

Tiểu Nhạn tò mò hỏi:

- Thế nào? Ở đó có hổ dữ sao?

Điếm gia nói:

- Không có hổ, mà thứ này còn lợi hại hơn hổ nhiều.

Hắn bèn kéo Tiểu Nhạn vào trong thấp giọng nói:

- Xem dáng vẻ của khách quan dường như thường đi lại chốn giang hồ, lẽ nào không biết Mã Bột Tử lãnh là phân trại của Đọa Diều Phong. Vừa rồi Bạch Mao Hổ dẫn mấy tên lâu la trở về Mã Bột Tử Lãnh. Mấy người họ có ghé đây vì quen biết với tiểu nhân, họ nói vừa từ Đọa Diều Phong đến, sơn đại vương Ngân Tiêu Hồ Lập đêm qua đã bị người ta dùng phi tiêu đánh chết. Hồ Lập cả đời sử dụng phi tiêu đánh chết cũng không biết bao nhiêu người, ngày nay lão cũng chết dưới phi tiêu, có thể xem là ác lai ác báo. Nhưng sự việc như vậy, bọn cường đạo tất sẽ nổi loạn. Trong điếm này của tiểu nhân bao nhiêu khách quan nghe tin này đều lo sợ không dám đi, chờ mấy hôm nữa quan binh nghe tin Hồ Lập chết có thể sẽ kéo đến tảo trừ. Nếu khách nhân gặp một đoàn khách thương có bảo tiêu đi kèm thì hãy đi. Hiện giờ khách nhân cứ ở lại đây nghỉ ngơi, có tiền hay không có tiền cũng chẳng sao.

Tiểu Nhạn mỉm cười nói:

- Chưởng quỹ, hảo ý của ngươi, tại hạ xin đa tạ. Nhưng ta chẳng có tiền cũng không có gì phải sợ cường đạo, nhiều lắm thì nạp mạng này, nhưng ta trộm nghĩ chúng cũng chẳng lấy mạng ta làm gì. Hơn nữa, ta cũng muốn chết đây!

Nói dứt lời, vòng tay từ biệt chủ quán rồi ra đi. Điếm gia còn cố gọi chàng lại, nhưng có người ngồi bên cạnh nói:

- Cứ để cho hắn đi tìm cái chết. Bọn Bạch Mao Hổ lợi hại lắm đó.

Tiểu Nhạn đi chưa xa, những lời bàn tán sau lưng chàng đều nghe thấy, nhưng chỉ mỉm cười sải bước đi về phía nam.

Tiểu Nhạn cắm cúi đi, cố gắng không nghĩ đến A Loan nhưng không hiểu sao lòng chàng đầy nỗi bi thương, thống hận. Những tình cảm mâu thuẫn vây chặt lấy chàng. Rồi chàng lại muốn tìm giết hết mãnh thú trả thù cho A Loan, muốn đến chỗ bọn sơn tặc giết chết mấy mươi tên côn đồ, đoạt lấy ngựa mà về Ngưu Trấn.

Quả nhiên, vừa đi vừa nghĩ, chẳng bao lâu sau khi vòng qua mấy góc núi đã nhìn thấy trước mặt một ngọn núi hiểm trở, tình thế như ngựa ngẩng cao đầu. Tiểu Nhạn biết đây là Mã Bột Tử lãnh là cứ địa của bọn Bạch Mao Hổ thủ hạ của Hồ Lập.

Đến trước sơn lãnh, Tiểu Nhạn ngẩng đầu nhìn xem, thì thấy trên núi có một đám người ước khoảng mười mấy tên, tuy cự ly quá xa không rõ diện mạo chúng, nhưng nghi ngờ bọn chúng là tặc nhân.

Bọn cường đạo này dường như cũng nhìn thấy người phía dưới. Thấy Tiểu Nhạn một mình lại không cưỡi ngựa, không mang hành lý, chúng cho rằng Tiểu Nhạn chỉ là một người nghèo trong làng không đáng để cướp nên không xuống núi.

Còn Tiểu Nhạn nhìn lên chúng mà tiếp tục đi lên. Bọn cường đạo trên núi giật mình đồng thanh kêu lớn khiến bọn bên trong càng kéo ra đông đảo. Bạch Mao Hổ cũng cầm trường thương xuất hiện, không chờ Tiểu Nhạn đến gần đã phẫn nộ mắng:

- Tiểu tử kia, ngươi muốn làm gì? Mau đứng lại!

Tiểu Nhạn vẫn lầm lũi đi lên, ...

« Trước1...156157158159160...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Bạch Kim
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk