- A Loan mau theo ta đi.
Nàng đã thê thảm nói:
- Ta theo mi đến đây. Nếu không phải vì mi, ta đâu đến nỗi lưu lạc đến chốn này.
Sau đó mình đã kẹp chặt lấy nàng đem lên núi đặt trên tảng đá đó, nàng chỉ một mực khóc lóc mà thôi. Nàng đâu phải là người không có lương tâm. Nàng đâu quên sự tình hai đưa lúc nhỏ nhưng việc đã đến như vầy thực ra nàng cũng không còn cách nào nữa cả.
Nghĩ như vậy, chàng cảm thấy được an ủi. Nỗi căm hận A Loan hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi buồn. Chàng nghĩ A Loan chưa chết nên chàng hận mình không thể trở về Thái Lãnh mà cưới nàng.
Tiểu Nhạn âu sầu mắt chăm chăm nhìn ngọc đèn leo lét trên tường không kìm được mấy giọt nước mắt, bèn nghĩ:
“Thật hết phương giải quyết, giữa ta và nàng không tròn nợ duyên, kiếp này không thể chung thân. Bất kể nàng sống hay chết, cả đời này ta không lấy vợ”.
Chàng bước xuống giường, lượm chiếc tú hài vừa rồi đến ngọn đèn xem xét cẩn thận. Thấy tú hài màu hồng thêu rất tinh xảo, có lẽ do đích thân A Loan thêu.
Tiểu Nhạn cảm thấy ái mộ và nhớ nhung tha thiết nàng, tâm niệm biến chuyển tự nghĩ:
“Như vậy không xong rồi. Đại trượng phu hành sự phải quyết đoán, huống hồ A Loan đã gả cho Kỷ Quảng Kiệt. Dù A Loan chưa chết ta cũng không thể cưỡng chiếm nàng. Bằng như nàng mất rồi, ta phải nghĩ cách giao trả tú hài này cho Kỷ Quảng Kiệt”.
Thế là, chàng đặt tú hài trở vào bao hành lý, rồi lên giường nằm ngủ.
Đến hôm sau, Tiểu Nhạn dậy sớm, tinh thần sảng khoái, nỗi thù hận trong lòng đã giảm bớt.
Dùng cơm sáng xong, chàng thu dọn hành lý, trả tiền phòng dắt ngựa thuận theo đường Triều Dương mà đi.
Năm đó chàng đã từng theo Lang Trung Hiệp đến Tử Dương, nên đường phố nơi này chàng rất thông thuộc. Ngựa chạy rất nhanh, không đến ba giờ đã tới Tử Dương.
Chàng biết Thanh Viễn tiêu điếm của họ Long là ở cửa thành tây. Chàng đến nam môn trước tìm một khách điếm, chàng dặn điếm gia đừng lấy yên cương xuống, chỉ cho ngựa ăn uống là được, còn chàng có việc phải làm lát sau quay lại. Điếm gia nghe vậy đồng ý.
Tiểu Nhạn lấy bảo kiếm đi ra khỏi điếm. Tiểu nhị rất chú ý đến chàng, còn Tiểu Nhạn lại có vẻ thong dong không giống dáng dấp của người có việc gấp.
Rời khỏi nam môn đi về phía tây, thoáng chốc đã đến trước cửa Thanh Viễn tiểu điếm. Thấy nơi đây thực là náo nhiệt, xe ngựa ngừng rất nhiều, có kẻ nhân dạng như tiêu đầu tới lui ra vào.
Tiểu Nhạn cầm bảo kiếm hiên ngang tiến vào, có mấy người chặn lại hỏi:
- Mi muốn làm gì? Có chuyện gì?
Tiểu Nhạn đẩy giạt mọi người ra, bước vào trong. Thấy có một người đi ra, Tiểu Nhạn nhận ra người này chính là Cổ Chí Minh, là một trong những kẻ thù sát phụ.
Mười năm trước Lang Trung Hiệp đến đây đã từng đả thương hắn. Hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ thì biết thương thế hắn đã lành rồi.
Tiểu Nhạn phóng lên trước, muốn giết chết Cổ Chí Minh. Chàng cầm kiếm mắng:
- Họ Cổ kia, mi nhận ra ta không?
Cổ Chí Minh nghe hỏi đột ngột, chợt biến sắc mặt. Quan sát hồi lâu, bủn rủn chân tay nói:
- Ây da! Giang Tiểu Nhạn!
Lúc này những người bên cạnh đã vây lấy Tiểu Nhạn, tay lăm lăm cương đao.
Còn Chí Minh sợ hãi biến sắc khoát tay ra hiệu mọi người.
Tiểu Nhạn đưa cao bảo kiếm, cười nhạt nói:
- Tùy các ngươi, có bao nhiêu cứ xông hết lên, ta không sợ đâu. Nhưng ta cũng báo cho biết, ta đến đây để tìm Long Chí Đằng, Long Chí Khởi và Cổ Chí Minh vô can đến người khác. Ta quyết không hại đến kẻ vô oán vô thù. Nhưng nếu các ngươi không nhìn ra tốt xấu, cứ ngoan cố ngăn kiếm của ta, thì đó là tự mình tìm đến cái chết.
Bọn này vốn là đồ tử đồ tôn của Côn Lôn phái vừa rồi không biết người cầm kiếm xông vào là ai, giờ nghe nói là Giang Tiểu Nhạn thì cả bọn không dám tiến gần, chỉ trợn mắt nhìn chàng, dường như muốn nhìn rõ dung mạo của nhân vật làm cho Côn Lôn phái mất ăn mất ngủ có chỗ nào khác thường.
Mặt Chí Minh vẫn tái mét, lắp bắp nói:
- Giang gia, đừng vội! Muốn báo thù cũng để ta nói đã. Mấy hôm trước ta biết Giang gia đến đây, người khác đã chạy hết nhưng ta không trốn chạy vì ta tự vấn lương tâm không có gì hổ thẹn. Giang Chí Thăng là phụ thân của thiếu gia, cũng là sư đệ của ta. Hắn phạm lỗi, Bào lão sư phụ bảo Chí Hiền tìm chúng ta. Mệnh lệnh sư phụ ta không dám không tuân nhưng lòng ta thực bất nhẫn. Đuổi kịp Giang Chí Thăng đến Bắc Sơn, ta dám thề với trời đất, ngay một roi ta cũng không chạm đến hắn. Khi hắn chết rồi, ta có oán trách Chí Khởi, thế nhưng Long huynh muốn ẩu đả cùng ta.
Tiểu Nhạn trợn mắt nói:
- Giết phụ thân ta chỉ mình Chí Khởi thôi sao?
Chí Minh nói:
- Sự tình đã như vậy, ta cũng không ngại mà nói rõ. Oan có đầu, nợ có chủ. Thiếu gia đừng loạn sát người khác. Lúc đó, tuy lão sư phụ dặn dò chúng ta gặp Chí Thăng thì giết, tuy nhiên lòng ta bất nhẫn, ở Nam Sơn đuổi mấy ngày không gặp. Có một buổi tối chợt nghe Bào Chí Lâm nói Chí Thăng lén về nhà và đã đi rồi. Bọn ta tìm kiếm khắp nơi, đến hôm sau sư phụ còn chưa nói câu nào, Chí Đằng đã dùng roi đánh trúng Chí Thăng còn Chí Khởi tính tình nóng nảy, một đao …
Lúc này chợt thấy Chí Đằng mặt mày xanh mét, râu tóc dựng ngược, tay cầm Côn Lôn đao dẫn một đám người chạy vào trong cửa. Lão hung hăng chỉ Chí Minh mắng:
- Cổ Chí Minh, mi đã mất hết lương tâm. Chỉ vì sợ Tiểu Nhạn, sự tình lúc đó mi đã khai báo hết rồi.
Tiểu Nhạn vội buông tay Chí Minh, quay người cầm kiếm chém Chí Đằng. Lão dùng đao ngăn đỡ, những người xung quanh nhất tề xông lên.
Chí Minh vội vã la lên:
- Mọi ng...

