Trên đường lão thường tầm hoa vấn liễu, uống rượu đánh bạc. Chỉ cần phụ nữ có dung nhan, lão đã liếc mắt đưa tình, buông lời trăng gió ong bướm. Lão quả là một kẻ tàn bạo cuồng dâm.
Hôm nay, lão đi đến một nơi gọi là Loa Sư lãnh. Núi rất dốc, đường đi khó khăn hiểm trở, có lúc phải lần theo vách núi, phía sau là vực sâu ngàn trượng.
Trên đường, lão gặp một chiếc xe ngựa cùng hai con ngựa hộ tống. Vì trời nóng, rèm treo ở xe ngựa vén lên.
Ngựa Chí Khởi đi phía trước, lão ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy trong đó là hai phụ nữ. Ngồi phía ngoài là một phụ nhân trung niên khoảng trên bốn mươi, bên trong là một thiếu phụ mỹ lệ, mặc áo lụa hồng, mái tóc dài đen mượt, đeo bông tai lấp lánh, khiến Chí Khởi nổi tà tâm.
Chí Khởi bèn ghìm cương ngựa lại cùng đi. Còn hai quan nhân đi hộ tống cầm tẩu thuốc. Bọn họ trò chuyện với nhau không chút chú ý đến một lão hắc tử dừng ngựa phía trước. Còn phu nhân trong xe vội buông rèm trước xe lại.
Chí Khởi vẫn hai mắt đăm đăm nhìn vào trong rèm. Thoáng chốc, xe đến gần, Chí Khởi ôm quyền nói với hai quan nhân:
- Nhị vị đại ca, tại hạ đã lạc đường, muốn về Trấn Ba đi đường này được không?
Bốn mắt của hai quan nhân cùng nhìn Chí Khởi dò xét. Quan nhân cầm tẩu thuốc khoảng trên bốn mươi nói:
- Cũng được, nhưng đi vòng hơi xa. Ngươi làm gì vậy? Bảo tiêu chăng?
Chí Khởi gật đầu chau mày nói:
- Thật xúi quẩy! Đoàn bảo tiêu từ Tây An phủ đến Thành Đô, giữa đường tại hạ bị bệnh ở lại nhưng người khác đã đi hết rồi. Tại hạ ở Vạn Nguyên huyện đã mười ngày may mà không chết, giờ phải đuổi kịp họ, nếu không sẽ bị mất việc cơm không có mà ăn.
Quan nhân ốm yếu khoảng trên ba mươi cười nói:
- Thời vận mi không tốt rồi. Năm nay thời tiết ở Xuyên Bắc tệ hại. Ai ra ngoài vào mùa hạ rất dễ trúng nắng. Bọn ta đi hơn trăm dặm, bắt gặp những khách điếm ven đường, khắp nơi đều có đặt quan tài.
Chí Khởi gầm đầu ho mấy tiếng sóng ngựa đồng hành với hai quan nhân. Vừa đi vừa thăm dò, lão mới biết trong xe là gia quyến của Phùng An huyện Chính Đường. Hai vị này là quan nhân của huyện nha, từ Hưng An phủ đón gia quyến của huyện quan trở về.
Hai quan nhân này đường núi thông thuộc, nhưng dường như đã lâu đi lại trên giang hồ. Tuy họ gặp Chí Khởi là người lạ mặt, tướng mạo hung ác, lại không chút đề phòng lo sợ, mà còn thăm hỏi lai lịch, gia thế.
Chí Khởi nói:
- Tại hạ là tiêu đầu ở Tây An phủ, Lợi Thuận tiêu điếm.
Quan nhân trẻ tuổi hỏi:
- Tây An phủ, Lợi Thuận tiêu điếm phải chăng là của Ngân Tiên Kim Đao Thiết Bá Vương Cát Chí Cường không? Lão ca là người Côn Lôn phái?
Chí Khởi vừa nghe, thấy quan nhân này hiểu biết như vậy có chút giật mình, hàm hồ nói:
- Nếu tại hạ là người Côn Lôn phái như vậy thì tốt rồi. Mấy tên đồng bọn kia thấy tại hạ như vậy thì đâu có bỏ đi.
Quan nhân trẻ tuổi hỏi tên tuổi lão. Chí Khởi đáp:
- Tại hạ là Giang Tiểu Nhạn.
Hai người này cũng không chú ý. Vừa đi vừa nói chuyện, cả đoàn đã chuyển đến một nơi địa hình như một xoáy ốc của Loa Sư lãnh. Xe ngựa đi trước hai con ngựa đi sau, còn Chí Khởi rơi lại phía sau cùng, lão vẫn tiếp tục đi theo họ.
Sơn lộ trước mặt rất hẹp. Xe chỉ có thể đi một chiếc, ngựa chỉ có thể đi hai con.
Hai quan nhân cơ hồ có chút nghi ngờ đối với Chí Khởi. Họ vội thúc ngựa đi nhanh, vì chỉ cần vượt qua xoáy núi hiểm trở này thì đi một lát sẽ ra khỏi núi. Sơn lộ này một bên là vách cao thăm thẳm, một bên là khe sâu vạn trượng, ngay cả một phi điểu cũng không, chung quanh hoang vắng trơ trọi.
Lúc này Chí Khởi đã bộc phát hung tính, thúc ngựa rượt theo, lão gọi:
- Nhị vị lão ca, xin chờ. Tại hạ muốn đi chung đường. Tại hạ không biết đường mà.
Người trẻ tuổi thúc ngựa lên trước, người lớn tuổi đi cùng Chí Khởi. Ngựa hắn ở phía ngoài, ngựa Chí Khởi bên trong. Sắc mặt của hắn có thoáng nét kinh sợ, nhưng vẫn cười với Chí Khởi. Hắn cầm lấy tẩu thuốc rít một hơi, rồi đưa cho Chí Khởi nói:
- Lão huynh, hút thuốc đi.
Chí Khởi trợn mắt, vung tay đẩy một cái. Quan nhân lớn tuổi hét lớn một tiếng, từ trên lưng ngựa ngã nhào rơi xuống vực sâu, con ngựa kinh sợ dựng ngược vó lên, hí vang, ngựa của Chí Khởi cũng hoảng hốt nhảy loạn. Chí Khởi vội nhảy khỏi ngựa, cầm đao chạy nhanh theo xe.
Đuổi đến gần quan nhân trẻ tuổi, người này tuốt cương đao mắng lớn:
- Hay cho cường đạo. Mi muốn đánh cướp quan quyến.
Chí Khởi long mắt lên:
- Hừ! Quan quyến. Đó là nữ nhân của ta thôi.
Lập tức, hai đao chạm nhau chát chúa. Chí Khởi tuy hung mãnh, nhưng quan nhân võ nghệ cũng không kém. Hai người trên sơn đạo ác chiến hơn mười hiệp. Vai trái của Chí Khởi bị chém trúng một đao, nhưng lão vẫn hung hăng đối địch. Đánh thêm mấy hiệp, Chí Khởi lựa thế đá văng quan nhân xuống khe.
Lão thấy xe ngựa đã chạy xa, vội phóng lên lưng ngựa đuổi theo hét lớn:
- Xà ích, mau dừng lại! Mi hết muốn sống sao?
Xe ngựa phía trước ngừng lại, xà ích bước xuống. Chí Khởi đuổi đến dùng sống đao chặt mạnh hai cái vào lưng xà ích. Tên này đau quá kêu thảm thiết. Chí Khởi lại chạy lên vén rèm xe, hai nữ nhân trên xe sợ quá mặt mày xanh mét.
Chí Khởi xòe bàn tay hộ pháp của mình nắm người hầu lôi ra ngoài, rồi vuốt tóc của thiếu nữ mỉm cười nói:
- Tiểu nương, về với ta thôi!
Thiếu phụ sợ hãi khóc nức nở. Chí Khởi sầm mặt, giơ tay tát mạnh vào mặt thiếu phụ:
- Tiểu cẩu, về với ta!
Thiếu phụ càng kinh hoảng khóc ngất. Chí Khởi lại tát thêm mấy cái mắng:
- Tiện phụ. Mi dám la lên, lão chính là Giang Tiểu Nhạn anh hùng vang danh bốn bể. Tiện phụ mi nếu thuận theo ta, ta đối đãi không tệ. Bằng như mi muốn kêu lên, lão tử sẽ lấy mạng mi.
Lão lại lấy bao hành lý ném vào trong xe, rồi m...

