- Lão tử ta có ngân lượng đây. Tặc phụ xem đi. Theo lão tử thì không chịu khổ muốn gì có nấy, có phải hơn hẳn khi mi làm Chính Đường thái thái sao?
Chí Khởi lại chém thị uy người hầu đang quỳ dưới đất xin tha mạng, rồi nắm tay tên xà ích lôi dậy kề đao dọa:
- Mi đánh xe chạy mau lên. Nghe lão tử nói đây, nếu mi để lộ ra một chút hình tích, ta sẽ lấy mạng mi.
Tên xà ích nào dám kháng cự, rồi vun vút ra roi ngựa. Chí Khởi cầm bao ngân lượng nhảy lên lưng ngựa, xé miếng vải băng bó vết thương, rồi hầm hầm bảo tên xà ích đi mau, còn lão cưỡi ngựa phía sau áp chế.
Thiếu phụ ngồi trong xe vẫn không ngừng thút thít khóc. Chí Khởi dùng đao rút rèm cửa sau xe thị uy gằn giọng:
- Không được khóc. Ra khỏi núi tìm đến một tửu điếm, lão tử ta sẽ bái thiên địa với mi.
Lão đắc ý cưỡi ngựa nhơn nhơn, mặc dầu vết thương trên vai đau, nhưng lão vô cùng thích thú, vui vẻ thầm nghĩ:
“Hay chờ ra tỉnh ngoài hay hơn. Nếu ở đây sợ sư phụ biết được việc này, lại phải đề phòng tên cẩu tặc Giang Tiểu Nhạn”.
Lão giận quá mắng lớn quên vừa rồi mình đã mạo xưng là Giang Tiểu Nhạn. Lão mắng rồi sầm mặt nhìn chung quanh dường như sợ đâu đây có người nhìn thấy việc lão làm, nhưng núi non chập chùng không một bóng người.
Lão thấy trên nóc xe có một cái rương, hai bao hành lý dùng dây buộc lại, lòng nghĩ:
“Mẹ nó! Xem như hôm nay n
người của ta nhận trọn hai phần. Gia quyến Phùng An huyện chính đường trong rương có thể còn châu báu vàng ngọc nữa. Cẩu tắc Tiểu Nhạn ơi! Coi như lão tử phát tài rồi, nếu không có mi bức ta, lão tử này đâu đến Xuyên Bắc, đâu gặp của quý trời cho thế này”.
Thiếu phụ trong xe không còn khóc nữa. Còn xà ích luôn luôn đưa mắt nhìn trộm Chí Khởi, rồi cứ vun vút ra roi không dám lơ là.
Chí Khởi an tâm tra đao vào vỏ. Lúc này vết thương trên vai đau nhức không chịu nổi, máu không ngừng rơi, lão lại tức giận không ngừng mắng chửi tên quan nhân trẻ tuổi đã bị đá xuống núi rồi lại mắng Tiểu Nhạn.
Tiếng xe chuyển bánh kèn kẹt, tiếng vó ngựa cồm cộp cứ đều đặn vang lên. Lại vòng qua một đường núi hình xoắn ốc, đường lộ đã rộng rãi hơn một chút.
Chí Khởi trợn mắt dọa thiếu phụ trên xe bảo không được manh động.
Đi chẳng bao xa thấy trước mặt một đoàn nhân mã đông đảo đi đến. Chí Khởi sợ biến sắc, vội vã nói với thiếu phụ trong xe:
- Bọn mi khôn hồn thì im mồm để giữ tính mạng. Nếu lớn tiếng thì lão tử sẽ giết chết bọn mi rồi thoát thân.
Lão ghìm cương ngựa lại, rồi bảo xá ích dừng xe. Chờ đoàn xe ngựa đến nơi, lão mới nhìn xem, thì ra đây là một đoàn xe hàng tiêu cờ viết mấy chữ:
“Lang Trung Phủ”.
Lão giật mình thầm nghĩ:
“Nơi đây lẽ nào thuộc Lang Trung Hiệp”.
Nhưng lão quan sát tỉ mỉ thấy không phải là người quen biết lão, liền giả giọng đáng thương khóc nói:
- Chư vị đừng đi lên phía trước, nơi đó có cường đạo, hắn chém ta một đao may mà chạy thoát.
Bọn tiêu đầu biến sắc hỏi:
- Có cường đạo, tổng cộng bao nhiêu?
Chí Khởi nói:
- Chỉ có một tên, nhưng hắn rất hung hăng. Hắn xưng là Giang Tiểu Nhạn.
Bọn tiêu đầu đều trợn mắt. Có người mặt đen râu rậm thân thể cường tráng hơn cả Chí Khởi, dường như là đại tiêu đầu, khoát tay nói:
- Giang Tiểu Nhạn là lão huynh đệ của bọn ta. Đã hơn mười năm ta chưa gặp hắn, nếu hắn gặp bọn ta quyết không thể không nhường đường. Trước kia ta đối đãi với hắn tốt lắm.
Dứt lời, gã râu rậm đưa đoàn xe ngựa đi.
Chí Khởi ngoảnh đầu nhìn lá cờ cắm trên xe, thì ra đó là lá cờ của Lang Trung Phủ Phúc Lập tiêu điếm, bất giác lão thở dài kinh sợ nói:
- Không xong rồi. Giang Tiểu Nhạn ở Xuyên Bắc cũng có danh tiếng. Hắn quen rất đông, tên tuổi hắn không thể mạo xưng được.
Lão trợn mắt, thúc xe ngựa chạy mau. Thoáng chốc đã ra khỏi sơn khẩu, tên xà ích run run hỏi:
- Lão gia, phải đi về đâu?
Long Chí Khởi chăm chăm nhìn đường, khắp nơi đều là ruộng lúa nông. Trước mặt có hai con đường, nhưng đường nào cũng có người qua lại. Chí Khởi có chút lo sợ, lão vén rèm xe nhìn vào bên trong thấy thiếu phụ đang ngồi bên trong gục đầu rấm rức khóc, đầu tóc rối bời như một hình nhân. Lão cũng cảm thấy không có thú vị gì, thầm trách mình ở trong núi là vì mắt hoa, đầu óc hôn mê nên mới gây ra những việc như vậy. Lão muốn hạ sát thiếu phụ giấu ở đâu đó, để giấu nhẹm chuyện này, nhưng rồi lão cảm thấy không cam tâm, ít phải tìm một nơi nào đó để bá chiếm thiếu phụ một đêm.
Lúc này, lão cũng không biết phương hướng nên chỉ bừa về một phía, nói:
- Đi về hướng này.
Vết thương trên vai trái lão lúc này lại đau nhói lên. Lão dùng tay phải vung roi vút vào xà ích hai cái, giục giã:
- Đi mau lên! Nếu mi làm bại lộ hành tích thì Long nhị thái gia này lập tức lấy mạng mi.
Xà ích nghe Long Chí Khởi lần tự xưng là Giang Tiểu Nhạn, một lần mắng là Giang Tiểu Nhạn, bây giờ lại xưng là Long nhị thái gia, gã thật không biết Chí Khởi là loại cường đạo gì, đành phải vâng lời chạy thẳng về phía nam ba, bốn mươi dặm. Chí Khởi vừa thấy thành đô đã hét lớn, kêu xe ngừng lại rồi vung ra đánh vào xà ích, mắng lớn:
- Ngươi có mưu kế gì? Muốn vào thành báo quan sao?
Tên xà ích sợ hãi, run bần bật. lập cập cơ hồ muốn khóc, nói:
- Lão gia bảo tiểu nhân mà. Đoạn đường này là đến Giang Khẩu trấn đó.
Chí Khởi chợt nghe tiếng xe ngựa ngoảnh đầu nhìn xem, thì thấy phía sau có ba chiếc xe. Lão bèn trợn mắt, nghiến răng nói với xà ích:
- Nói nhỏ, nói nhỏ. Chạy mau, chạy mau!
Xà ích đành vung roi chạy về phía nam. Chạy không xa đã đến Giang Khẩu Trấn.
Thành trấn này thực sầm uất, đông đúc giống như một tòa tiểu thành trì.
Vừa đến đầu đư...

