Càng nghĩ lão càng tức. Trời giờ đã tối, bụng lão đói cồn cào, lão bèn nghĩ tìm đến một nơi nào đó cướp lấy ít tiền ít vật phẩm, tốt nhất là cướp một con ngựa. Ý đã định thế, lão chầm chậm đi xuống núi. Bước cao bước thấp, lầm lũi đi dưới bóng trăng mờ ảo. Lão đi qua mấy thôn xá, thấy nhiều nóc nhà cao lớn đều là nhà phú hộ được canh phòng cẩn mật, khiến lão hết cách trộm đạo. Ngay cả mấy căn nhà nhỏ cũng sát vách nhau có chó dữ canh chừng, không để lão đến gần. Một con chó tru lên, thì bao nhiêu con chó đồng tru theo, nên lão đâu dám hạ thủ, lại còn phải vội vàng tránh né.
Cứ thế lão đi suốt một đêm, đến gần sáng mới thấy một tòa núi cao, núi rất dốc, đường lại hẹp, lão tìm một chỗ vắng vẻ nằm xuống, cơn buồn ngủ ập đến tức thì. Lão ngủ một giấc say sưa, đến khi tỉnh dậy sự mỏi mệt và vết thương đã giảm bớt. Lão mài đao trên đá, rồi tìm một chỗ cao nhìn xuống chờ đợi người qua lại để cướp của.
Lão ẩn nấp trong núi này hơn ba ngày, tài vật cướp được đều của bọn bẻ dưa hái rau. Kiếm được chút tiền, lão đi tìm mua thức ăn và rượu uống, sau đó lại vào trong núi nằm ngủ.
Đến ngày thứ tư, lão mới nhìn thấy một thư sinh đi ngang núi, mang theo một tiểu đồng cùng hai con ngựa. Trên lưng ngựa có vắt ngang bao hành lý cùng sách vở.
Chí Khởi vội chạy xuống núi chặn đường. Thư sinh và tiểu đồng như dê con trước hổ dữ, vừa thấy cường đạo như ác quỷ, đã thất kinh hồn vía, bò dưới đất cầu xin tha mạng.
Chí Khởi chém mỗi người một đao rồi không màng họ sống chết thế nào, lão cướp ngựa mà chạy.
Chạy ra khỏi sơn khẩu, lão lấy bao sách trên lưng ngựa ném đi, mở bao hành lý ra xem, thấy trong ngoài hai bộ phục ra, chỉ có khoảng hơn mười lượng bạc.
Chí Khởi lại mắng “Mẹ nó!”, rồi cởi bộ quần áo vừa dơ bẩn vừa rách rưới của lão xuống, mặc bộ quần áo vừa cướp được, nhưng y phục vừa chật vừa ngắn, lão cố gắng kéo vào nhưng không thể cài khuy được, để lộ bộ ngực to đen vạm vỡ. Lão cất đao vào bao hành lý, cưỡi ngựa chạy đi.
Lão không biết đường nên đi bất kể phương hướng, chỉ tránh né thành lớn, chuyên đi về thôn xóm.
Lại đi hết một ngày. Trời đã hoàng hôn. Mơ hồ đi đến một thôn làng, tứ bề đã mờ tối.
Thôn làng tuy có, nhưng lại không có khách điếm, hai bên đường chỉ toàn là ruộng nước. Đường chính lại rất hẹp.
Đột nhiên có tiếng chuông ngân. Chí Khởi kinh hãi nghĩ thầm:
“Ây da! Hay là Lang Trung Hiệp đã đến. Nếu gặp phải tên cẩu tặc này ta hết còn mong sống nổi”.
Lão dừng cương đứng lại, mắt nhìn trước nhìn sau. Lúc này tiếng chuông ngân đã đến gần. Thì ra phía sau có hai con lừa nhỏ, một trước một sau đi đến. Chú lừa trước màu đen, con sau màu xám nhạt. Cưỡøi trên lưng lừa là hai phụ nhân.
Vừa thấy nữ nhân là Chí Khởi đứng đó, không thèm đi nữa, nhìn chăm chú ra phía sau, chờ hai con lừa đến gần.
Chí Khởi ghìm cương ngựa nhường đường, hai con lừa đi lướt ngang Chí Khởi. Lão nhìn thấy phía trước là một lão bà bà niên kỷ ước độ sáu, bảy mươi. Phía sau là một thiếu phụ vận toàn màu xanh. Trong bóng tịch dương chập choạng, Chí Khởi nhìn thấy rõ cô nương này trẻ tuổi, lại xinh đẹp hơn thiếu phụ mà lão bức đến tự tận ở trong điếm.
Chí Khởi liền nổi tà tâm. Nơi đây hoang vắng, không người lại chập choạng tối, lão muốn ngay tức thì cưỡng đoạt nàng ta. Nhưng thấy lão bà bà chỉ liếc nhìn lão với ánh mắt có vẻ khinh thị, còn thiếu nữ đó thì bình thản không chút lo lắng, sợ sệt. Chú lừa nhỏ đi rất nhanh, tiếng chuông vang đã xa dần.
Thiếu nữ này có chút giống A Loan, sư điệt nữ của lão. Chí Khởi ưỡn ngực, thúc ngựa chạy theo hai con lừa nhỏ. Khi còn cách khoảng hai mươi bước, lão cất tiếng hát một bài hát dâm tình. Sau đó, lão lại buông lời chọc ghẹo, nhưng hai phụ nhân trước mặt làm như không nghe thấy vậy, chẳng màng đến lão, ngay cả đến quay đầu nhìn cũng không có.
Chí Khởi lại tự xưng:
- Lão tử là Giang Tiểu Nhạn, lần này đến Xuyên Bắc là muốn tìm một hiền nương, nhưng thật không may đã bao ngày rồi vẫn chưa tìm được.
Thiếu phụ trước vẫn không quay đầu lại. Chí Khởi thúc ngựa phóng lên phía trước, nhưng hai con lừa chạy quá nhanh, ngựa lão theo không kịp.
Đi không xa, thấy phía trước là một thôn nhỏ, chung quanh có tường thấp, trong đó có khoảng ba, bốn gian nhà tranh vách đất. Hai phụ nhân đi vào trong thôn. Có tiếng sủa mừng rỡ của một con chó, dường như mừng chủ nhân đã về, lại nghe thanh âm trong trẻo của một hài tử:
- Tỷ tỷ, ngoại bà các người về trễ vậy?
Hai phụ nhân đáp mấy câu Chí Khởi không nghe rõ. Lão đứng bên ngoài tìm một gốc cây cột ngựa vào, rồi tuốt đao rón rén đi vào thôn.
Giờ này trong thôn tối mịt, có mấy gốc cây lá reo xào xạc. Hai con lừa và chó đã khuất trong tường đá. Chí Khởi bước đến nhìn xem, tường này vốn rất thấp.
Chí Khởi đứng bên ngoài đưa mắt nhìn vào bên trong, thấy mấy gian phòng đã sáng đèn, có tiếng người nói lao xao, có tiếng cười trong trẻo. Khung cảnh có vẻ ấm cúng.
Chí Khởi định bò qua tường, nhưng hai tay vừa đặt lên bờ tường, không ngờ chó đã đánh hơi sủa vang, đồng thời đèn đuốc trong phòng cũng tắt ngấm, khiến Chí Khởi giật mình, còn chưa quay đầu lại, chợt nghe phía sau “bụp” một tiếng, lưng lão đã lãnh trọn một côn.
Lão đau quá kêu lên rồi vội quay nhìn, chỉ thấy một bóng thấp như một tiểu hài cầm côn đập vào lão. Chí Khởi giận quá tung đao chém vào tiểu hài, nhưng hài tử đó tránh được, Chí Khởi cầm đao rượt theo.
Bất chợt trên tường đá nhảy xuống một người, trong tay người đó dường như đang cầm thanh bảo kiếm loang loáng chém vào Chí Khởi.
Chí Khởi vội vung đao ngăn cản “Keng” một tiếng, kiếm của đối phương bị đao ...

