Họ Ngũ nhảy ra khỏi điếm vỗ ngực mắng Chí Khởi đang ở bên trong:
- Họ Long kia, ngay cả Bào Côn Lôn nữa. Nếu bọn mi là hảo hán hãy ở Nghi Long huyện mà chờ. Nội trong mười ngày ta bảo đảm sẽ tìm được Giang Tiểu Nhạn đến đây, chừng đó sẽ tranh cao thấp.
Chí Khởi ở trong cũng quay ra mắng lại. Lão còn định phóng ra ngoài, nhưng người bên cạnh đã vội vã hai tay giữ chặt lão.
Nắm phải tay trái không sao, nhưng chụp nhằm tay phải khiến lão đau nhức chịu không nổi, luôn mồm kêu gào mọi người buông tay lão ra.
Lúc này, họ Ngũ ở phía ngoài đã đi rồi, còn người bị thương cũng được ngăn giữ.
Chí Khởi vội bước đến xá mấy cái tạ tội. Người đó giận dữ mắng mấy câu, rồi từ từ thu đoản kiếm lại.
Trong điếm không khí ồn ào dần dần lắng dịu. Nhưng quang cảnh chung quanh thật bừa bộn, bàn ghế gãy nằm ngổn ngang, thực phẩm văng tung tóe, chén bát đổ nát.
Chí Khởi dùng tay áo quệt máu mũi, hỏi:
- Họ Ngũ kia là ai? Hắn thực quen biết Tiểu Nhạn sao? Chư vị có ai biết không?
Có người nói có vẻ hiểu biết:
- Người đó là Hắc Bào Tử Ngũ Kim Hổ. Hắn cũng có chút danh tiếng ở Xuyên Bắc. Trước kia, hắn từng là lục lâm, làm đại đầu mục ở Tương Tử sơn. Mười năm trước, Tiễu Nhạn còn là một hài tử lưu lạc đến Xuyên Bắc đói khát, cô đơn, đã ở qua mấy ngày làm lâu la ở Tương Tử sơn. Vì thế, Hắc Báo Tử và Tiểu Nhạn biết nhau. Sau đó, Tương Tử sơn bị tảo trừ, Ngũ Kim Hổ cũng bị bắt. Trải qua mấy năm tù ở nha môn, hình phạt nào cũng bị nếm qua, nhưng hắn vẫn bền gan chặt dạ bảo là người bị bọn giặc bắt theo, chứ không thừa nhận mình là tặc nhân. Cuối cùng, quan nha phải tha cho hắn.
Năm rồi, hắn mới ra khỏi ngục, đi phiêu bạt khắp nơi. Tuy không dám làm giặc cướp nữa, nhưng thường đến lừa các sòng bạc vì đã học được ngón cờ bạc trong ngục, nên y thực của hắn cũng tạm đủ. Gần đây, vì danh tiếng của Tiểu Nhạn quá lớn, hắn bèn đi khắp nơi thổi phồng nói là mười năm trước hắn từng thâm giao với Tiểu Nhạn, còn nói đã cứu mạng Tiểu Nhạn nữa.
Chí Khởi vừa nghe phát lạnh cả xương sống, những người chung quanh an ủi:
- Lão bằng hữu đừng sợ. Tiểu Nhạn đến đây thì thế nào? Thứ nhất, có Lưu đại gia, Trương nhị gia, Tưởng tam gia và bọn chúng ta cũng đủ để ngăn hắn. Thứ hai, hắn đến đây cũng tốt. Loa Sư lãnh có gây trọng án, quan nhân có lệnh tróc nã hắn đó.
Chí Khởi càng run sợ, lo lắng hơn. Ngồi thở dài một hồi rồi giả vờ bực bội nói:
- Không sợ. Không ở nơi này chờ đợi thì không phải hảo hán.
Nói rồi, đứng dậy muốn đi, chưởng quỹ bước đến nói:
- Đại gia, toàn bộ đồ đạc ở đây bị hủy rồi tính làm sao đây?
Chí Khởi trợn mắt hung dữ nói:
- Mi muốn ta đền sao? Họ Ngũ kia chạy rồi, bọn mi đi bắt hắn về, muốn đền cả hai cùng đền.
Lão còn đang ương ngạnh trả lời, chợt bên ngoài bước vào hai quan nhân. Chí Khởi bất giác cảm thấy lạnh mình, mặt biến sắc, thoái lui mấy bước, tay cầm sẵn ghế chuẩn bị cự địch.
Nhưng cơ hồ không phải đến đây bắt lão, mà vào trong hỏi thăm mấy câu chuyện gì đã xảy ra, rồi họ bước đến xem thương thế của Chí Khởi và người thọ ngộ thương.
Khi hai quan nhân đi khỏi, tâm trí của Chí Khởi mới dần bình tĩnh, lão thầm tính toán:
“Ta ở lại đây không xong. Một là đang thọ thương đánh không lại người, hai là việc Loa Sư lãnh bại lộ thì rắc rối càng lớn. Giờ phải mau trở về dọa sư phụ để người nhanh chóng mang ta đi nơi khác”.
Lão tìm kiếm khắp người ra một miếng ngân lượng nhỏ đền bù việc gây đổ bể hư hại cho chưởng quỹ, đồng thời khom người tạ tội cùng kẻ mà lão lỡ gây thương tích:
- Đại ca, xin miễn chấp sai lầm của ta. Vừa rôì, chỉ vì tên họ Ngũ làm ta nóng giận, ném dao chém hắn, không hiểu vì sao lại hoa mắt trúng nhằm đại ca.
Khăn tay của người này đang ướt đẫm máu, trên mặt máu cũng tuôn ròng ròng, hậm hực nói:
- Tiểu tặc tử đừng nhiều lời. Hiện giờ ta biết mi là bọn Côn Lôn phái, chính là Thôi Sơn Hổ Long Chí Khởi. Thì ra lũ mi cũng chỉ là loại trùn dế, rút đầu rút cổ đang lẩn tránh kẻ khác.
Chí Khởi cúi đầu không dám đáp lại, vòng tay mấy cái rồi đi khỏi tửu điếm, nén giận thầm mắng:
“Đồ cẩu tặc!”.
Lão cắm cúi đi về nơi ở của Tưởng Thành.
Vừa đến bên trong, chợt nghe tiếng hoan hô rầm trời. Chí Khởi ngẩng lên nhìn thấy trong vòng vây đầy người của bọn Lưu Kiệt, Trương Hắc Hổ, Tưởng Thành, thì đứng ở giữa là Bào Côn Lôn đang múa bài đao Trục Tĩnh Càn Nguyên thập bát thức mà Chí Khởi học ba năm vẫn chưa thành thục.
Chỉ thấy đao quang lấp loáng, râu tóc bay phấp phới. Lão sư tuy thân thể mập mạp, nhưng thế cước linh hoạt cực kỳ, khiến người xem xuất thần luôn miệng hoan hô cổ võ.
Múa xong bài đao, lão tiêu sư hồi bộ, thở một hơi nhẹ nhàng. Mọi người tán dương khen ngợi:
- Tinh thần lão anh hùng tuyệt vời. Sức lực còn hơn cả thanh niên.
Có người nói:
- Đường đao của lão sư đi vừa rồi bọn ta thực bình sinh chưa thấy qua.
Trương Hắc Hổ ngồi trên tràng kỷ, không ngừng đưa ngón cái lên. Tưởng Thành thì nghiêng đầu nói với người bên cạnh mấy câu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc. Ngay cả Lưu Kiệt vừa rồi, thái độ cực kỳ kiêu ngạo, hiện giờ hai mắt cũng nhìn sững sờ. Lão sư vẫn cầm đao, mặt lộ vẻ đắc ý nói:
- Võ nghệ Côn Lôn phái ta có bốn đường côn, tám bộ đao, còn có Thạch Tứ thủ mật huyết, đồ đệ ta tuy đông, nhưng truyền thụ không đều. Xem như học được tám phần võ nghệ của ta có Chí Trung, Chí Tài và tôn nữ A Loan, học được bảy phần có Chí Cường, Chí Minh, Chí Khởi.
Nói đến đây, quay đầu lại nhìn thì thấy cao đồ của lão Long Chí Khởi áo quần rách nát, mũi đang chảy máu, thảm hại đứng bên cạnh. Lão sư bất giác kinh ngạc. Mọi người cùng chăm chú nh...

