watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4065 bình chọn
đều là thù nhân của ta.

Hắc hán tử vừa nghe trên mặt lộ ra nét ngạc nhiên:

- À! Tiểu tử ngươi có bản lĩnh vậy sao?

Bèn kéo tay Tiểu Nhạn hỏi:

- Ngươi tên gì?

Tiểu Nhạn vỗ ngực nói:

- Ta tên Giang Tiểu Nhạn, còn ngươi?

- Ta là Ngũ Kim Hổ ngoại hiệu Hắc Báo Tử người huyện Vĩnh Sơn. Hai hôm trước ta đến Tuyên Quan huyện để biện sự giờ việc đã xong. Vì vừa rồi, ta ở ngoài nam môn, thấy tiểu tử ngươi có bản lĩnh quái lạ. Ta rất thích ngươi nên phi ngựa đuổi theo. Thấy ngươi bò trên mặt đất không còn hơi sức nên mới cứu ngươi.

Tiểu

Nhạn nghe xong gật đầu nói:

- Hay lắm! May là có người cứu ta. Ta muốn kết giao bằng hữu. Ngươi có tiền không bất luận nhiều, ít. Ta phải dùng cơm trước. Ngươi cũng trở về lo việc đi. Chúng ta sẽ có ngày tái ngộ.

Hắc Báo Tử Ngũ Kim Hồ cười cười nói:

- Việc của ta làm hay không làm không cần gấp. Tiểu huynh đệ, ta hỏi ngươi muốn đi về đâu?

Tiểu Nhạn nói:

- Ta cũng không có phương hướng nhất định. Ta muốn đi tìm Lang Trung Hiệp.

Nghe nói người ấy võ nghệ cao cường nên ta muốn bái làm sư phụ.

Ngũ Kim Hổ cười nói:

- Tiểu tử ngươi có chí khí nhưng đi tìm Lang Trung Hiệp sao ngươi lại đến đây?

Nếu ngươi cứ đi thẳng về phía nam, cả đời này cũng không gặp Lang Trung Hiệp.

Tiểu Nhạn vội hỏi:

- Lang Trung ở nơi nào? Phải đi như thế nào?

Ngũ Kim Hổ dùng tay chỉ về hướng tây nói:

- Phải đi qua Ba Thủy nơi đó mới là Lạng Trung huyện. Lang Trung Hiệp Từ Lân là một nhân vật thành danh nơi đó. Nhưng dù ngươi tìm đến thì hắn cũng không gặp ngươi đâu. Cần phải có một người dẫn kiến mới được.

Tiểu Nhạn hỏi:

- Vậy huynh đài có quen biết không?

Ngũ Kim Hổ gật đầu nói:

- Đương nhiên, ta biết. Không những biết mà còn rất quen thuộc.

Tiểu Nhạn nói:

- Vậy thì huynh đài đưa ta đi dẫn kiến với Lang Trung Hiệp.

Ngũ Kim Hổ lắc đầu cười cười nói:

- Ta dẫn kiến không được rồi. Không giấu gì ngươi, ta cùng Lang Trung Hiệp dẫu là chỗ quen biết nhưng vừa thấy hắn thì ngay cả đầu ta cũng chẳng dám nhấc lên.

Tiểu Nhạn hỏi:

- Huynh đài sợ lão?

- Chẳng phải riêng ta mà ai cũng sợ. Hắn là một đại hảo hán ở vùng Xuyên Bắc còn ta chỉ là một kẻ qua lại chốn giang hồ. Luận thế, luận tiền, luận võ nghệ ta đều thua hắn xa.

Tiểu Nhạn trầm tư một hồi lại hỏi:

- Lang Trung cách nơi này bao xa?

Ngũ Kim Hổ nói:

- Ước khoảng hai trăm tám mươi dặm, cưỡi tuấn mã này phải mất ba ngày đường.

Tiểu Nhạn nói:

- Được rồi. Nếu huynh đài không chịu đi thì tự ta sẽ đi tìm.

Dứt lời quay người đi, Ngũ Kim Hồ kéo hắn lại nói:

- Tiểu huynh đệ, đừng qua vội vàng như vậy, ngay dưới chân ngươi một đôi hài cũng không có, đi chưa đến nơi đã mệt chết rồi. Hơn nữa, không có ai dẫn kiến Lang Trung sẽ chẳng màng đến ngươi. Hiện giờ, tiểu huynh đệ và ta kết giao bằng hữu, ta sẽ giúp ngươi một chút. Chúng ta đi về phía tây tìm một điếm phổ dùng cơm xong, uống mấy chung rượu, ta sẽ xuất tiền mua cho ngươi một bộ y phục, tìm một bằng hữu cho ngươi mượn ngựa, sau đó chúng ta đi. Ta sẽ đưa ngươi gặp vài bằng hữu, nếu quen biết họ khi gặp Lang Trung Hiệp, người sẽ nhận ngươi.

Tiểu Nhạn nghe nói vui vẻ gật đầu.

Thế là Ngũ Kim Hổ dắt ngựa cùng Tiểu Nhạn vừa đi vừa nói. Đi không xa thì thấy phía tây có một con đường lớn, hai bên đường đều là ruộng nước phong cảnh cực kỳ xinh đẹp, nhưng Tiểu Nhạn đâu còn lòng dạ nào mà ngắm nhìn cảnh đẹp. Hắn chỉ mong sao mau đến trấn phổ ăn uống cho no, y phục có hay không cũng chẳng gấp, cần nhất có đôi giày để mang.

Đi về phía tây ước khoảng mười dặm, quả nhiên thấy một tiểu trấn tuy không náo nhiệt, nhưng điếm phổ, điếm phòng có hơn mười mấy nhà. Trên đường phía nam có một tòa khách phòng, trên tường viết nghiêng nghiêng mấy chữ. Tiểu Nhạn không nhận ra. Ngũ Kim Hổ nói:

- Chúng ta vào trong một lát.

Gã bèn dắt ngựa vào trong, Tiểu Nhạn đi theo. Vào trong hai, ba phổ kị chào hỏi dẫn ngựa vào, dường như rất quen thuộc với Ngũ Kim Hổ.

Ngũ Kim Hổ nói với điếm phổ:

- Tìm một phòng cho tiểu huynh đệ của ta.

Lúc đó, một tiểu nhị dẫn Tiểu Nhạn vào đơn phòng, còn Ngũ kim Hổ đến quầy tìm điếm chủ đàm đạo.

Tiểu Nhạn ở trong phòng, tiểu nhị mang nước đến cho hắn rửa mặt mũi tay chân sạch sẽ rồi lên giường nằm. Nhớ lại những việc gặp phải trong hai ngày qua mà cảm thấy tức giận. May mà gặp được Ngũ Kim Hổ, hắn thật là một bằng hữu tốt.

Đợi đến nửa ngày hắn mới vào, trong tay cầm một bộ y phục, lại có một đôi hài cười nói:

- Tiểu huynh đệ, ngươi hãy thử y phục và hài đi.

Tiểu Nhạn nhận lấy rồi thay đồ, tuy tay áo có dài, nhưng vẫn có thể mặc được.

Duy có đôi hài lớn quá khiến hắn đi đứng khó khăn nên Tiểu Nhạn lấy chiếc áo cũ rách của mình xé ra chèn vào hai bên hài.

Ngũ Kim Hổ đứng bên cạnh cười nói:

- Hảo huynh đệ, giờ thì trông ngươi giống một tiểu anh hùng rồi. Nếu giắt thêm một thanh đao, trong lục lâm ai dám xem thường ngươi.

Tiểu Nhạn chẳng màng đến lời này, chỉ hỏi:

- Sao cơm còn chưa đến?

Ngũ Kim Hổ nói:

- Để ta đi hối thúc bọn chúng.

Rồi Ngũ Kim Hồ đi ra khỏi phòng. Chờ một lát, tiểu nhị bưng cơm vào. Kim Hổ vừa đi vừa hát bài sơn ca Xuyên Bắc:

“Tống lang tống đáo thập lý đình Thập lý đình bàn thảo thanh thanh a”.

Rồi gã tiến vào phòng.

Tiểu Nhạn nghe gã hát bài sơn ca, chợt nhớ đến Bào A Loan cũng thường hay hát sơn ca, lòng lo lắng nghĩ:

“Phải học võ mau thông, để trở về nhà mà cưới A Loan, nhưng trước khi cưới A Loan phải báo thù đã”.

Lúc này, hắn cùng Ngũ Kim Hổ ngồi trên giường uống rượu, ăn cơm đồng thời đàm đạo.

Tiểu Nhạn cảm thấy Ngũ Kim Hổ là một người bạn tốt, nên đem tất cả chuyện của ...

« Trước1...3031323334...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk