Huyện quan nghe đến đây mới lệnh cho hai quan nhân đưa Tiểu Nhạn về phòng giam cạnh bên. Một người an ủi:
- Tiểu hài tử, ngươi an tâm. Chúng ta không để ngươi chịu khổ đâu. Người xử ngươi hai mươi bảng vừa rồi đánh nhẹ nhàng làm sao, chỉ vì thương hại ngươi nhỏ bé đáng thương.
Tiểu Nhạn thở dài:
- Thật là xúi quẩy ngựa mất còn phải chịu đánh đòn.
Lúc này, ngoài sợi xích cổ còn cột chân hắn lại. Trong này, có khoảng ba mươi tội phạm toàn là người rách rưới tả tơi, đầu tóc bờm xờm, còn khó coi hơn quỷ dữ. Trong phòng còn có một hầm xí hôi thối chịu không nổi.
Tiểu Nhạn bị đẩy vào trong, hắn dựa vào vách tường đá lạnh lẽo mà đứng. Nhiều phạm nhân chạy đến giống như quỷ dữ, nghiến răng, hỏi hắn bị đánh bao nhiêu trượng, phạm vào tội gì.
Tiểu Nhạn buồn phiền nói:
- Các ngươi không cần hỏi. Ta bị đòn chịu oan thôi, một chút tội cũng không, không để ta nói đã bắt ta đánh hai mươi trượng. Huyện quan này thật là hồ đồ. Chờ Giang tiểu gia này võ nghệ học xong sẽ thanh toán nợ.
Nói dứt đẩy bọn người ra tìm một chõ để ngồi xuống.
Buổi tối, cơm phạm nhân được đưa đến phòng giam. Còn thua cho loài cẩu ăn.
Tiểu Nhạn không ăn, thầm than thở thật là giang hồ hiểm trở, khó đi, không dễ nói chuyện lý lẽ.
Hắn lại nghĩ:
“Vì sao người ta ức hiếp ta có lẽ vì tuổi trẻ, võ nghệ chưa học xong.
Con bà nó! Ta không chạy thoát khỏi đây không được. Mau tìm thầy học nghệ mới xong”.
Hắn cúi đầu, lấy tay sờ cùm chân đột nhiên giật mình. Thì ra, cái cùm này để cùm người lớn, cổ chân của hắn nhỏ bé, chỉ cần hắn rút chân ra là thoát khỏi cùm này.
Nghĩ vậy lòng thầm mừng, nghĩ không nên buồn nữa, phải chạy thôi.
Hắn tìm chỗ nằm xuống, ngủ ngon suốt đêm. Đến hôm sau, vừa sáng sớm, cửa ngục mở ra, đi vào là một ngục tốt dặn dò rồi đem đổ bô xí. Đổ bô xí là do phạm nhân mới vào làm, bèn phái Tiểu Nhạn cùng năm tên khoảng mười bảy, mười tám tuổi theo ngục tốt bưng bô xí ra ngoài đến tường phía nam mà đổ xuống hầm xí.
Vì cùm trên chân Tiểu Nhạn quá to nên bước đi khó khăn. Mới bước ra khỏi ngục môn đã ngã ầm xuống đất, bô xí văng tung tóe hai chân ngục tốt cũng dính đầy phân.
Ngúc tốt một chân đá vào Tiểu Nhạn lăn một vòng. Tiểu Nhạn thừa cơ thoát khỏi chiếc cùm bò đứng dậy cầm cùm đó mà đập ngục tốt. Chỉ nghe ngục tốt “á” một tiếng.
Tiểu Nhạn phóng người mà chạy. Hắn không dám chạy đường lớn chỉ theo lộ nhỏ mà đi. Chạy qua hai ba lộ nhìn lại đã thấy quan nhân chạy phía sau, thế nên Tiểu Nhạn chạy bất kể men theo đường khúc khủyu mà đi, lại chạy đến một đường lớn, chạy thẳng về phía nam.
Người trên đường nhìn không biết hắn bị bệnh phong điên hay là phạm nhân, vừa thấy tiểu hài tử đã giạt tránh ra, không có ai bước ra ngăn cản. Tiểu Nhạn chạy thẳng về phía nam.
Phía sau có tiếng la lớn:
- Ngăn hắn lại. Ngăn hắn lại.
Tiểu Nhạn như một chú thỏ bị chó săn truy đuổi cắm đầu mà chạy bất kể mặt đất bằng phẳng hay nhấp nhô vì vậy bị vấp té hai lần, ba lần, té xuống đã vội ngồi bật lên tiếp tục chạy. Chân hắn bị đá cắt mất chục chỗ nhưng hắn cũng chẳng hay biết, chẳng thấy đau đớn chỉ liều mạng mà chạy.
Cũng chẳng biết chạy qua bao nhiêu đường nhỏ, chân hắn cơ hồ hết sức, đầu cảm thấy quay cuồng.
Lúc này, có một con ngựa phía sau chạy đến, Tiểu Nhạn giơ hai tay kêu lớn, ngực như có một vật nặng đè chặt lên nhưng hắn mơ hồ còn chút tri giác cảm thấy như bị người đè lên, thân hình không còn tự chủ được nữa. Qua một lúc, chỉ nghe tiếng vó ngựa cồm cộp bên tai, hé mắt nhìn chỉ thấy mình bị kẹp chặt giữa hai tay áo đen.
Tiểu Nhạn vội ngoảnh đầu nhìn xem, người trên lưng ngựa kẹp chặt mình không phải là sai nha mà là một hán tử mặt đen đang trợn đôi mắt to, nhìn hắn mà cười.
Tiếng ngựa lọc cọc, hán tử mỏm cười hỏi:
- Tiểu hài tử ngươi có chút bản lĩnh. Ngươi có học qua võ nghệ sao? Với ai vậy?
Tiểu Nhạn cố gắng ngóc đầu nói:
- Ta học với di phụ Mã Chí Hiền.
Không ngờ, hán tử nghe nói câu này lập tức nóng giận, bất ngờ ném Tiểu Nhạn xuống ngựa.
Tiểu Nhạn bị ném xuống đất, đầu cũng muốn bể ra. Hắn vội nhặt một hòn đất ném vào con ngựa, mắng:
- Tiểu tặc. Ngươi muốn hại ta. Ngươi hãy đến đây tỉ võ mau.
Người đó mới đi được mấy bước, quay đầu ngựa lại nói:
- Tiểu hài tử, ta thật bái phục ngươi nhưng ta vừa nghe danh tính bất cứ người nào có chữ Chí là ta nổi giận.
Người đó lại xuống ngựa đến gần nói:
- Sư phụ của ngươi là đồ đệ Bào Côn Lôn phải không?
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Đúng! Nhưng mà di phụ Mã Chí Hiền cũng căm hận Bào Côn Lôn nhưng vì sợ lão nên không dám bỏ đi. Phụ thân ta là Giang Chí Thăng cũng chỉ vì học võ với lão mà bị sát tử. Ta mang mũi đao đi liều mạng với lão. Ta từng đả thương Long Chí Đằng, Long Chí Khởi, họ ...

