Chương 4: Gia Lăng Giang Thượng Phi Mã Phỏng Danh Sư Tỳ Bà Thăng Trung Đơn Đao Trục Dâm Tặc
Tuấn mã đưa Giang Tiểu Nhạn dần dần đi xa, người ở phía sau hết cách truy cản.
Ngàn vạn ngôi sao lấp lánh trên trời, lại thêm một vầng trăng sáng tuy hãy còn non, nhưng ánh sáng cũng đủ trùm lên bầu trời, chiếu lên con tuấn mã đi về một nơi không định hướng.
Đi ước khoảng hơn hai mươi dặm, Tiểu Nhạn ghìm cương ngựa lại nhảy xuống đất.
Lại thấy sau yên ngựa có treo một bọc hành lý, đưa tay sờ thử bên ngoài thì thấy rất mềm, nhưng bên trong lại cứng, thầm nghĩ:
“Bên trong nhất định có nhiều ngân lượng. Ha ha … Ta phát tài rồi. Hay lắm! Tuấn mã, đơn đao, ngân lượng đều có cả. Ta phải tìm một chỗ nghỉ ngơi, sáng mai lên đường tìm Lang Trung Hiệp”.
Thế là hắn lấy ngân lượng và cương đao trên người, toàn bộ dắt trên mình ngựa.
Rồi hắn nhảy lên lưng ngựa, thuận theo đại lộ mà đi.
Đi khoảng hơn ba mươi dặm đến một tòa thị trấn. Giờ này trời đã khoảng canh hai, có mấy khách điếm còn chưa đóng cửa.
Tiểu Nhạn dắt ngựa đi được mấy bước thì gặp một người tay cầm đèn lồng, người đó chào hắn, nói:
- Khách nhân, mời vào. Trương gia bảo điếm này có phòng sạch sẽ đây.
Tiểu Nhạn nói:
- Được! Ngươi dọn cho ta một phòng sạch sẽ. Tiền nhiều, ít không kể.
Rồi hắn theo tiểu nhị bước vào Trương gia bảo điếm. Vừa bước vào sân là một chuồng ngựa.
Tiểu Nhạn vội lấy tiền bạc trên mình ngựa xuống, rồi bảo điếm gia cho ngựa vào chuồng ăn uống. Rồi hắn theo tên tiểu nhị bước vào đơn phòng.
Tiểu nhị treo trên tường một ngọn đèn, rồi ra ngoài đem vào cho hắn nước rửa mặt, khăn lau và nước trà. Gã hỏi Tiểu Nhạn dùng gì, Tiểu Nhạn nói có chi ăn cũng được, nhưng phải mang bốn lượng rượu cho hắn, tiểu nhị vâng dạ lui ra.
Trong này, Tiểu Nhạn mở gói hành lý ra xem. Bên ngoài bọc bằng quần áo, còn bọc bên trong đều là ngân lượng, còn có một phong thơ dán rất chắc chắn. Tiểu Nhạn một chữ cũng không biết nên không mở ra xem. Hắn cất đi những ngân lượng đã lấy được ở trên núi, chỉ để bạc vụn ở trên người. Sau đó hắn cột bọc hành lý lại như cũ, dùng để gối đầu, rửa mặt mũi xong định nghỉ ngơi.
Chợt cảm thấy chân hơi đau, thì ra dưới chân chỉ còn một chiếc giày, chiếc kia đã đánh mất, nên hắn tháo chiếc trong chân ra, ngồi trên giường.
Chờ một lát, tiểu nhị đã bưng cơm rượu vào.
Tiểu Nhạn ăn xong, liền đóng chặt cửa, lên giường ngủ, thoáng chốc hắn đã ngủ say.
Hôm sau, ánh thái dương chiếu tràn vào khung cửa hắn mới thức dậy.
Dùng điểm tâm xong, hắn hỏi điếm gia đây là đâu? Còn cách Lang Trung bao xa?
Điếm gia đáp:
- Đây là Thái Bình trấn, muốn đến Lang Trung phải đi hai trăm dặm đường sông hoặc đường bộ mới đến nơi.
Rồi tỉ mỉ chỉ rõ phương hướng và lộ trình cho hắn, Tiểu Nhạn nghĩ:
“Ta không thể đi đường thủy, ta không biết bơi, gặp phải thủy tặc thì khó lòng xoay trở. Ta có ngựa, vậy thì có thể đi đường bộ”.
Hắn đưa ngân lượng nhờ điếm gia mua giày. Thoáng chốc, giày đã mua về, Tiểu Nhạn mang vào rất vừa vặn.
Thanh toán tiền phòng xong, Tiểu Nhạn liến đi ra cửa.
Trên đường, lại mua một chiếc roi ngựa, rời Thái Bình trấn, phi ngựa về phía Bắc.
Lúc vào chính ngọ mới đến bờ sông, tìm một bến đò đáp thuyền qua sông.
Vừa qua sông là Gia Lăng, một huyện thịnh vượng nhất ở vùng này.
Tiểu Nhạn bên mình có ngân lượng bèn vào thành ăn uống, rồi tìm mua một bộ nhung phục và một đôi giày gấm, hắn thay đổi luôn trong tiệm, rồi mới cưỡi ngựa đi về phía tây bắc.
Lúc này hắn mặc bộ nhung phục màu xanh, thắt dây lưng xanh, mang giày xanh, đội nón xanh, cưỡi trên con tuấn mã màu đỏ, vắt ngang sau yên là bao hành lý và cương đao, thật là hiên ngang.
Hắn cao hứng vung roi cho ngựa chạy về phía trước.
Lúc này, đang là mùa xuân, khắp nơi ruộng lúa xanh mướt, hoa thơm cỏ dại, hoa nở tưng bừng, nước chảy róc rách, mây trắng bồng bềnh bay trên bầu trời. Gió đông mát rượi khiến lòng người phơi phới.
Tiểu Nhạn nghĩ hay là chạy ra tỉnh ngoài, rồi lại nghĩ lúc này cái gì ta cũng có, dáng vẻ như vậy trở về Trấn Ba huyện thì không ai dám khinh thường ta. Chỉ vì chút võ nghệ ta học với Mã Chí Hiền, đừng nói là báo thù, ngay cả xông pha giang hồ cũng không được nên lòng hắn khẩn trương, hận mình không chắp được cánh bay đến Lang Trung để bái Lang Trung Hiệp làm sư phụ.
Hiện giờ hắn đi trên đại lộ, bên phải là một con sông lớn, bên trái là điền giả, nơi có nước thì trồng rau, nơi không có nước thì trồng lúa, nông dân đang làm lụng, còn đám hài nhi đang đùa giỡn ở mé sông. Bọn chúng thấy Tiểu Nhạn cưỡi ngựa trên bờ, tất cả đều ngạc nhiên. Còn ở nơi xa xa vang lên tiếng ới ới. Trên đường còn có nhiều người đi xe, cưỡi ngựa hoặc khách bộ hành mang hành lý, ai nấy đều chú ý nhìn Tiểu Nhạn, đoán không ra hài tử này là ai? Y phục thì chỉnh tề, cưỡi ngựa đẹp như vậy lại đến đây làm gì?
Tiểu Nhạn vừa hít không khí trong lành, vừa đắc ý ra roi.
Đi ước khoảng ba mươi dặm, phía sau chạy đến ba con ngựa. Người trên lưng ngựa đều trẻ tuổi. Một người kêu lớn:
- Ây! Tiểu hài tử này ở đâu ra vậy?
Ba con ngựa phía sau buông cương đến trước mặt Tiểu Nhạn, cuốn lên một đám bụi mù, phủ vào mặt Tiểu Nhạn. Hắn tức tối nhưng nhìn thấy ba người này đều mang đơn đao, hắn đoán bọn này hẳn là người giang hồ, bọn chúng thấy ta còn nhỏ tuổi...

