Hắn nép sang một bên, cố ý nhường đường, buông cương cho ngựa chạy chậm lại, để ba con ngựa đó chạy xa trước mặt.
Hôm đó, hắn đi đến hoàng hôn mới vào khách điếm nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau lại lên ngựa xuôi về hạ lưu, lại đi khoảng mấy mươi dặm.
Lúc này đã giữa trưa, trước mặt có một tòa tiểu trấn. Tiểu Nhạn nghĩ thầm:
“Ta vào đây dùng cơm trưa mới được”.
Hắn vào thành tìm một quán ăn, vừa ăn uống, vừa hỏi tiểu bảo đây là nơi nào.
Tiểu bảo đáp:
- Đây là Dinh Sơn huyện, cách Lang Trung huyện còn một trăm dặm nữa. Nếu là khoái mã, nội trong ngày sẽ tới nơi.
Tiểu Nhạn nghe nói, lòng rất hoan hỉ. Ăn uống vội vàng, tính tiền xong, ra khỏi tửu điếm, cưỡi ngựa chạy thẳng ra cửa bắc, thuận theo đại lộ đi về phía bắc.
Đi khoảng mười dặm, đường bắt đầu gập ghềnh, khúc khủyu. Trước mặt còn có một con sông lớn. Trên sông chẳng thấy một chiếc thuyền nào. Ven đường, chỉ thấy thưa thớt một vài nông phu. Xe hoặc ngựa một chiếc cũng không thấy.
Tiểu Nhạn than thầm:
“Ây da! Ta sai đường rồi. Cứ lo vung roi cho ngựa chạy mà không nhìn phương hướng”.
Hắn bèn quày ngựa lại hỏi một nông phu:
- Xin hỏi, muốn đi Lang Trung có phải đi đường này?
- Cũng được, nhưng phải đến bờ sông, đi về phía đông mới tìm được bến đò.
- Nếu vậy thì được rồi.
Thế là hắn quay ngựa tiếp tục chạy về phía trước. Đi được hai mươi dặm, cách bờ sông không xa, chợt nghe có người cao giọng gọi ở phía sau:
- Bằng hữu, bằng hữu! Chúng tôi có mấy câu muốn nói với bằng hữu!
Tiểu Nhạn ghìm cương ngựa, quay đầu lại thì thấy ba con ngựa từ xa phi tới. Tiểu Nhạn nhận ra đó là những
người mà hắn đã gặp trên đường hôm qua, lòng hắn có chút sợ hãi, nhưng nghĩ:
“Dù ta có chạy thì khoái mã của chúng cũng sẽ bắt kịp, chi bằng ta nên cùng chúng đàm đạo, đừng tỏ ra sợ hãi”.
Bèn quay đầu ngựa lại, phi đến trước mặt ba người. Cả ba cũng ghìm cương ngựa lại, dùng ánh mắt quan sát Tiểu Nhạn hồi lâu.
Một người hơi mập một chút, nét mặt tươi cười hỏi:
- Bằng hữu từ đâu đến? Đi về đâu?
Tiểu Nhạn ngần ngừ một lát rồi nói:
- Ta ở Trấn Ba huyện, giờ định đi về Lang Trung.
Ba người vừa nghe, trên mặt đều lộ vẻ kinh dị.
Một người lại hỏi:
- Đại danh là gi? Môn hạ của vị lão sư nào?
Tiểu Nhạn ngạo mạn đáp:
- Ta tên Giang Tiểu Nhạn, ngoại hiệu Tam Đầu Hổ. Chưa từng có sư phụ, võ nghệ do thần tiên truyền thụ cho ta.
Ba người đó nhất tề cười ha hả, rồi chúng cúi đầu thì thầm với nhau.
Tiểu Nhạn thấy bọn chúng thái độ khả nghi, bèn có chủ ý là phải khống chế người trước. Hắn chớp mắt hỏi:
- Ây! các bằng hữu, các ngươi đã hỏi ta xong, vậy ta có lời muốn hỏi.
Một người đáp:
- Bất tất phải hỏi! Ta là Câu Đao Thích Vinh, ngươi có thể nghe danh ta ở Xuyên Bắc. Hiện giờ, bọn ta đuổi theo mi chẳng có việc gì khác, cũng không muốn có tài vật gì của ngươi, chỉ muốn ngươi ném đao bỏ ngựa, còn tiền bạc cứ mang đi, một hào cũng không lấy, vì bọn ta không phải là cường đạo, nhưng thằng nhóc con ra vẻ hảo hán đi nghênh ngang trên đường như ngươi coi chướng mắt lắm!
Hắn mới nói đến đây, Giang Tiểu Nhạn mắng lớn:
- Cẩu tạp chủng! Giang thiếu gia đi trên đường đụng chạm gì đến ngươi. Bọn ngươi dựa vào đâu không cho ta mang đao, cưỡi ngựa, xem thường ta như vậy. Hảo hán tử xuống ngựa là phải chiến đấu một đánh một. Bọn ngươi ba người nhất tề xông lên ta cũng không sợ, nhưng mà bọn ngươi không phải là anh hùng.
Nói xong, hắn nhảy xuống ngựa, trong hành lý lấy ra cương đao ánh sáng xanh lấp lóe, dùng nó mà thủ thế.
Một tay cầm đao, một tay hai ngón chỉ về phía trước, chân trái hơi chùn, chân phải lui ra sau, trợn mắt nói:
- Xuống đây! Bất luận tên nào chỉ cần thắng được thanh đao này của ta, toàn bộ đồ đạc ta sẽ bỏ lại. Nhưng các ngươi phải cẩn thận chứ đừng như huynh đệ họ Long phải quỳ dưới chân ta mà xin tha.
Ba tên này vừa thấy thế thủ của Tiểu Nhạn đều sợ đến ngẩn người, vì trong mắt của người biết võ, thế đao của Tiểu Nhạn thật là có căn bản.
Một người cao ốm nhảy xuống ngựa, ôm quyền nói:
- Bằng hữu thôi đi. Bọn ta đã nhìn ra rồi. Hành tẩu giang hồ nếu không kết huynh đệ thì hà tất phải làm nhục nhau. Muốn tỷ võ thì đây cũng chẳng đúng nơi, xin bằng hữu thu đao lên ngựa. Chúng ta sẽ tìm một nơi uống rượu.
Giang Tiểu Nhạn vừa thấy bọn này có điều giả dối, mỉm cười thu đao lắc đầu nói:
- Ta không có thời gian, ta phải đi Lang Trung đây. Xin hẹn lần sau gặp lại.
Vừa nói hắn vừa nhảy lên mình ngựa, vỗ đầu ngựa phi về phía bắc.
Ba con ngựa phía sau lại phi lên, Câu Đao Thích Vinh nói:
- Giang huynh! Khoan đi. Bọn ta còn có điều muốn thỉnh giáo?
Tiểu Nhạn ghìm cương, quay đầu mỉm cười nói:
- Có gì cứ hỏi!
Thích Vinh vòng tay hỏi:
- Không biết Giang huynh đi Lang Trung có việc gì?
Tiểu Nhạn mỉm cười nói:
- Cũng không có việc gì gấp, chỉ là ta ở Trấn Ba, nghe danh Lang Trung Hiệp, giờ muốn đến gặp người.
Thích Vinh nói:
- Tốt quá! Bọn ta cũng định đi Lang Trung đây. Lang Trung Hiệp Từ đại gia có quen biết với bọn ta, hay là Giang huynh cùng đi với bọn ta.
Tiểu Nhạn quan sát cẩn thận, thấy ba người này không lộ vẻ ác ý gì. Hơn nữa, mình đi sai đường, nên theo bọn chúng thì tốt hơn. Trên đường nếu gặp phải kẻ đối địch với ta thì cũng có họ giúp đỡ. Vả chăng, ta chỉ nghe Lang Trung Hiệp võ công cao cường, nhưng không biết nhân phẩm ra sao. Nếu lão là người xấu hoặc hung tàn như Bào Côn Lôn thì mình cũng không nên gặp lão, mà phải đi tìm danh sư khác.
Nghĩ vậy, hắn bèn gật đầu nói:
- Cũng được! Chúng ta đi đến bờ sông tìm bến đò nhé.
Rồi hắn phi ng...

