watch sexy videos at nza-vids!

Phi Ưng Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 2368 bình chọn

Chương 8: Tiếng Đàn Ma

Trầm Miên Tích nghĩ bụng:

“Nếu bọn mặt quỷ không bỏ đi thì bữa nay chắc mình toi mạng ở đây rồi!

Giả tỷ bây giờ địch nhân trở lại, mình cũng không còn hơi sức đâu mà chống đối nữa.”.

Rồi chàng cười thầm bọn mặt quỷ quá sợ công lực của mình phải dông tuốt.

Ngờ đâu chàng còn đang ngẫm nghĩ, bất chợt một bóng xanh xẹt tới.

Trầm Miên Tích giật mình lẩm bẩm:

- Thôi! Thế là xong đời ta!

Nhưng Trầm Miên Tích khi nhìn kỹ ra, mới hay bóng xanh nọ là Mễ Lệ Hoa, ái nữ của Mễ Bách Linh, sư thúc của chàng.

Nguyên ba năm chàng luyện công tại Phượng Hoàng Cốc trên dãy núi Kiên Hùng, cha con Mễ Bách Linh thường đến thăm sư phụ chàng là Ngân Hà Tiên Tử, bởi vậy chàng và Mễ Lệ Hoa quen biết nhau rồi kết nghĩa huynh muội.

Ba năm tại Phượng Hoàng Cốc, giữa nàng và chàng đã trải qua biết bao kỷ niệm vui buồn.

Trầm Miên Tích đang hồi tưởng đến quá khứ, Mễ Lệ Hoa hấp tấp giục chàng:

- Tích đại ca! Chạy cho mau!

Trầm Miên Tích kinh hãi hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Tiểu muội bảo Tích đại ca chạy đi, chạy cho mau!

Trầm Miên Tích bất giác bật lên tràng cười rồi nói:

- Hoa muội! Có chuyện chi cấp bách vậy? Tại sao tiểu huynh lại phải chạy?

Mễ Lệ Hoa quay đầu nhìn lại, thở dài não ruột thốt:

- Không kịp nữa rồi!

Hai bóng người xẹt tới nhanh như điện chớp.

Trầm Miên Tích định thần nhìn kỹ, hóa ra hai bóng người nọ chính là Mễ Bách Linh và Tuyết Sơn Chân Quân. Tuyết Sơn Chân Quân họ Lý tên Thiên Kỳ, là bạn của Mễ Bách Linh.

Hai lão sắc mặt cùng xám ngắt, vừa tới nơi đã trợn mắt nhìn Trầm Miên Tích cơ hồ tóe lửa.

Trầm Miên Tích vốn là người thông minh, biết ngay là có chuyện quan trọng. Chàng cất tiếng nói luôn:

- Xin Mễ thúc thúc cùng Lý thúc thúc hãy dẹp lôi đình, nghe tiểu điệt giải thích.

Mễ Bách Linh và Tuyết Sơn Chân Quân căm giận đến đôi mắt tròn xoe, hai bên thái dương giật giật liên hồi.

Mễ Bách Linh đột nhiên tiến gần lại giơ tay lên tát bốp bốp vào mặt Trầm Miên Tích.

Đôi má chàng sưng húp lên.

Lão vừa tát vừa quát mắng:

- Còn gì nữa mà giải thích! Ta phải đánh chết thằng hung ranh này!

Tuyết Sơn Chân Quân thấy Mễ Bách Linh đã động thủ liền đứng yên, nét mặt hầm hầm.

Trầm Miên Tích loạng choạng lùi lại hai bước, gượng hỏi:

- Mễ thúc thúc! Tai sao thúc thúc lại nổi nóng đến thế?

Mễ Bách Linh lại đá đến binh một cái, Trầm Miên Tích lăn long lóc mấy vòng.

Một lúc lâu chàng mới lóp ngóp bò dậy mà không ngồi lên được.

Mễ Bách Linh gầm lên:

- Không ngờ sư tỷ Ngân Hà Tiên Tử lại có đồ đệ tàn nhẫn đến thế này. Lương Đỗ Luân có thù hằn gì với mi, mà mi lòng lang dạ thú hạ sát toàn gia. Còn nữa, mi lại còn giết tất cả bao nhiêu người trong các tiêu cục mười ba tỉnh, hai nẻo sông Đại Giang là sao?

Trầm Miên Tích cố hết sức lồm cồm ngồi dậy.

Mễ Bách Linh căm hận quá chừng, toàn thân lão run lên bần bật, thét lớn:

- Thất Tinh Kiếm Khách này ghét kẻ tàn ác như quân thù. Mi gây ra việc tày trời, dẫu Thánh Địa Nhân Trầm Khải Hoa là bạn ta, ta cũng phải giết mi như thường.

Lão càng nói, sát khí càng bốc lên ngùn ngụt. Lão vung chưởng lên toan đánh chết Trầm Miên Tích.

Chàng kinh hãi quá, ngồi trơ

mắt ra nhìn lão.

Mễ Lệ Hoa đứng bên cạnh thấy vậy kêu ầm lên:

- Gia gia! Chớ làm vậy, phải hỏi rõ đầu đuôi đã chứ!

Mễ Lệ Hoa biết tính tình cha mình nóng như lửa, vội bước tới đứng chắn ngang trước mặt Trầm Miên Tích.

Thất Tinh Kiếm Khách Mễ Bách Linh điên tiết quát lên:

- Hoa nhi tránh ra!

- Không! Gia gia mới nghe người đi đường bàn tán, chưa lấy gì làm bằng chứng đã nổi nóng. Hài nhi biết Tích đại ca không phải con người tàn ác như thế. Đây nhất định là sự hiểu lầm.

Tuyết Sơn Chân Quân trỗi tràng cười, gằn giọng hỏi:

- Hiểu lầm ư? Việc gì còn có thể bảo là hiểu lầm, đằng này dấu vết Hỏa Lôi Quang Thần Chưởng rành rành ra đó, còn hiểu lầm gì nữa hử?

Thất Tinh Kiếm Khách quát to:

- Hoa nhi! Mi có tránh ra không thì bảo?

- Không! Nếu gia gia đánh chết Tích đại ca thì đánh chết cả hài nhi luôn thể.

Trầm Miên Tích cực kỳ kinh hãi. Tuy chàng biết Mễ Lệ Hoa đã quên mình để chống đỡ cho chàng, trong lòng chàng vô cùng cảm kích, nhưng chàng đã hết sức chán nản cuộc đời nên cất giọng thều thào run run nói:

- Mễ thúc thúc! Xin thúc thúc hãy bớt giận. Thúc thúc muốn cho điệt nhi phải chết, điệt nhi cũng chẳng thiết muốn sống nữa. Nhưng xin thúc thúc gia hạn cho điệt nhi một tháng, điệt nhi xin đúng hẹn đến chờ thúc thúc ở đây để nạp mạng.

Thất Tinh Kiếm Khách cười như người phát điên, thốt:

- Một tháng ư? Trong một tháng trời mi còn gây ra bao nhiêu kiếp nạn cho võ lâm nữa?

Mễ Lệ Hoa lên tiếng năn nỉ:

- Gia gia! Nhất định Tích đại ca có nỗi khổ tâm không nói ra được, gia gia hãy dung tha cho Tích đại ca …

Tuyết Sơn Chân Quân ngắt lời:

- Mễ ca ca! Người ta thường nói nữ nhân ngoại tộc quả là đúng lắm!

Thất Tinh Kiếm Khách như lửa được tưới thêm dầu, gầm lên:

- Hoa nhi! Nếu mi không tránh ra, ta đập chết luôn cả mi nữa. Nó đã gây nên tội ác ngập trời, thì dù nó có là lang quân của mi, ta cũng không thể tha thứ được.

Mễ Lệ Hoa khích động vô cùng, tung mình nhảy ra ngoài ba trượng kêu thét lên:

- Lý thúc thúc và gia gia cứ giết Tích đại ca đi! Hài nhi cùng chàng đã có điều giao kết là anh em thề cùng sống chết, gia gia giết Tích đại ca tức là giết luôn cả hài nhi nữa.

Rồi nàng bưng mặt khóc hu hu …

Thất Tinh Kiếm Khách không biết làm thế nào đứng chế...

« Trước1...1920212223...55Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Hận Thù Quyết Tử
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Phi Ưng Chưởng
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
Tags:
bạn đang xem

Phi Ưng Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Phi Ưng Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk