Trầm Miên Tích tiến chân vào, đôi mắt quét nhìn một lượt khắp các bàn, đoạn ngồi vào chiếc bàn trống đối diện với bạch y trung niên.
Dĩ nhiên là chàng đã trông thấy không sót một thực khách nào đang hiện diện, trong đó có Huyền Thiên Lão Quái và Mễ Lệ Hoa. Tuy nhiên chàng chẳng nhận ra hai người này, thuật cải trang của Huyền Thiên Lão Quái quả thật tuyệt hảo.
Trầm Miên Tích mới ngồi xuống, lão chủ quán đã ra chào hỏi ngay:
- Khách quan dùng món gì ạ?
Chàng thuận miệng đáp cho xong:
- Cho một dĩa cơm thịt nướng.
Lão chủ quán dạ thật giòn, trở gót định vào trong, bỗng Huyền Thiên Lão Quái quay sang hỏi:
- Chủ quán! Hai dĩa cơm ở bàn này sao lâu quá không đem ra?
Lão chủ quán giật mình. Trong ánh mắt lão hàm chứa khiếp sợ, vội khom lưng lễ phép đáp:
- Dạ sắp có! Sắp có ngay!
Huyền Thiên Lão Quái nói:
- Ta gọi cơm ít thịt nhiều, cho nhiều mỡ hành, nhớ không?
Lão chủ quán đáp:
- Dạ, dạ, tiểu lão nhớ rồi, nhớ rồi ạ!
Lão hấp tấp quay vào bếp, gương mặt tái mét.
Huyền Thiên Lão Quái chợt nghe lọt vào tai:
- Huyền Thiên Lão Quái, ngươi lại tính chuyện ám hại người phải không?
Huyền Thiên Lão Quái hoảng kinh, vội dáo dác ngó quanh, thấy bạch y trung niên đáng ngờ hơn hết, nhưng rõ ràng y đang uống rượu miệng nhai thịt thì làm sao nói năng được mà nghi ngờ.
Mễ Lệ Hoa hy vọng Trầm Miên Tích chỉ cần nhìn sang phía nàng một vài lượt nữa thì có thể nhận ra được nàng, hoặc nàng sẽ cố gắng dùng đôi mắt giúp chàng nhận ra nàng. Khỗ nỗi Trầm Miên Tích chỉ ngó qua có một lần lúc vào quán rồi thôi, chẳng nhìn đến Mễ Lệ Hoa lần nào nữa cả.
Xét theo tình hình, Trầm Miên Tích không thể ngờ Mễ Lệ Hoa bị bắt cóc, lẽ ra tặc nhân đã gấp rút đưa nàng đi xa rồi, chứ đâu thảnh thơi mà ngồi tại quán cơm.
Có chú ý chăng là chú ý một người ngồi đối diện ngay trước mặt Trầm Miên Tích tức là bạch y trung niên.
Trầm Miên Tích cảm thấy người này quyết không phải hạng người tầm thường. Hoàn cảnh hiện tại theo chàng nghĩ lão nhân ấy là người đáng theo dõi nhất, nên chàng không ngớt ngầm giám sát đối phương.
Bạch y trung niên trái lại chẳng buồn ngó tới chàng lần nào, cứ ung dung tiếp tục uống rượu. Trên bàn y đã xếp qua một bên bốn bầu rượu cạn sạch và đang uống tới gần phân nửa bầu thứ năm. Cứ mỗi bầu là một cân rượu, tính ra y đã uống gần năm cân Hoa Điêu Tửu rồi mà chưa lộ vẻ say gì cả.
Trong khi ấy, lão chủ quán hấp tấp quay trở vô nhà bếp, vừa thở vừa nói khẽ với bà vợ:
- Người ấy đã tới rồi!
Bà vợ hỏi:
- Ông thấy nên làm sao?
Lão chủ quán run run giọng:
- Đâu phải chúng ta muốn hay không muốn là được. Nếu chúng ta không thi hành thì lão già kia đâu buông tha chúng ta. Vả lại, chính hắn là hung thủ sát hại Tổng tiêu đầu Khánh Vân tiêu cục Lương Đỗ Luân, mà Lương Tổng tiêu đầu đối với chúng ta ơn trọng như núi, chúng ta bù đắp cách nào cũng chưa vừa …
- Vậy hay nhất là cứ làm theo đúng mệnh lệnh cho xong.
Lão chủ quán hỏi:
- Đã xong dĩa cơm nào chưa?
Bà vợ đáp:
- Có sẵn ba dĩa cơm đây, ông bưng ra đi.
Lão chủ quán gật đầu, thận trọng nhìn ngược nhìn xuôi một lượt, đoạn kín đáo lấy ra một gói nhỏ.
Lão cả đời chưa ám hại ai bao giờ, hơn nữa hôm nay bị áp lực bởi Huyền Thiên Lão Quái và cái chết của Lương Đỗ Luân Tổng tiêu đầu Khánh Vân tiêu cục, nhưng hai tay lão vẫn run run, mở gói nhỏ kia ra trút chất độc màu vàng vào miếng thịt nướng hấp dẫn đầy mỡ hành, rồi để dưa chua và ớt cay lên trên. Kế đó lão bưng ra ba dĩa, trước hết đặt hai dĩa xuống bàn Huyền Thiên Lão Quái, còn một dĩa có chất độc thì đem lại cho Trầm Miên Tích.
Chàng chẳng chút nghi ngờ, cầm dĩa từ từ ăn.
Lúc này, bạch y trung niên lại gọi thêm rượu tức là bầu thứ sáu, mới sáng sớm mà đã uống ngần ấy, quả là tay chiến hữu của rượu.
Huyền Thiên Lão Quái bỗng lên tiếng:
- Chủ quán, sao ở đây không có nước tương?
Lão chủ quán tươi cười:
- Dạ, dạ … để tiểu lão …
Huyền Thiên Lão Quái giục:
- Mau đem nước tương lại đây!
Lão chủ quán lại ra vẻ cố mau mắn trong cơn bận rộn, vừa đem chén nước tương cho Huyền
Thiên Lão Quái vừa thuận tay cầm cả bầu rượu cho bạch y trung niên luôn.
Thật ra thì bầu rượu đã được lão mở nắp sẵn nên khi lão đặt chai nước tương lên bàn thì Huyền Thiên Lão Quái đã nhanh như gió khẽ búng một cái vào miệng bầu rượu. Cử chỉ của lão thật khinh linh thần tốc, e rằng đến thần cũng không hay, quỷ cũng không biết.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, Huyền Thiên Lão Quái lại nghe tiếng vo ve như muỗi rót vào tai:
- Búng thêm vào vài cái nữa cho nhiều nhiều, kẻo không đủ hiệu lực.
Huyền Thiên Lão Quái biến sắc, hấp tấp ngước mắt nhìn, thấy bạch y trung niên đang ngửa cổ xuống nốt chén rượu, rồi gắp mấy miếng thịt nướng cho vào miệng nhai ngon lành, vừa quay vào trong quán gọi:
- Lão chủ quán đâu, mau đem thêm rượu ra đây!
Lão chủ quán ứng thanh dạ một tiếng và đem bầu rượu ra để trên bàn của lão nhân.
Huyền Thiên Lão Quái không ngớt hoang mang thầm nghĩ:
“Xem chừng kẻ vừa nói không phải là hắn càng không phải là Trầm Miên Tích, bởi hắn đang bận uống rượu thì làm sao mà nói, còn Trầm Miên Tích thì đang ăn cơm. Nếu gã đã nhận ra ta với con tiểu nha đầu này, thì gã dễ gì chịu ngồi yên đó, thế thì ai? Ai đã dùng thuật Truyền Âm Nhập Mật thượng thừa nói vào tai ta?
Trầm Miên Tích đã thức trắng đêm, không ngừng xông xáo truy tìm tung tích Mễ Lệ Hoa, bây giờ đang đói, chàng ăn dĩa cơm thật ngon lành.
Huyền Thiên Lão Quái lại thêm một phen kinh ngạc hoang mang. Thứ phấn vàng nhạt lão giao cho chủ quán bỏ vào dĩa cơm của Trầm Miên Tích ...

