watch sexy videos at nza-vids!

Phi Ưng Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 2342 bình chọn
n …

“Phập!”.

Thủ cấp của họ Âu rời khỏi thân hình, lăn long lóc ở tận xa.

Chợt một tiếng thét như quỷ rú từ phía trái của Xuyên Tâm Đài, và một bóng người xuất hiện tại sàn đài.

U Linh Huyết Kiếm Khách nhận ra ngay người vừa xuất hiện chính là Đào Tiên Cốc chủ Hầu Chế Tăng, chàng vòng tay thi lễ:

- Tại hạ đến đây mong trả thù cho song thân, ngoài ra không có ý gì khác.

Dứt lời chàng nhảy ra khỏi Xuyên Tâm Đài, lên ngồi cạnh Trâm Hoa Mai.

Bên này, Tế Đài Hán Tử cười sắc lạnh bảo:

- Lý Nhân Nhân, con hãy lên đài trừng trị lão ấy cho sư phụ.

Lý Nhân Nhân đứng lên vòng tay tạ lệnh:

- Y lời sư phụ!

Vừa dứt lời, y lắc nhẹ thân hình, chỉ trong chớp mắt, y đã đứng giữa sàn đài trừng mắt nhìn Đào Tiên Cốc chủ Hầu Chế Tăng.

Hầu Cốc chủ gằn giọng quát:

- Mi hãy nói rõ tên họ ra, bổn Cốc chủ dưới kiếm không giết kẻ vô danh.

Lý Nhân Nhân ngửa cổ cười sặc sụa:

- Tên tuổi của tại hạ, lão già chưa chết không khứng để hỏi.

Tay áo đã lồng trong tiếng quát, phất mạnh một luồng kình khí vào ngực đối phương.

Thanh bảo kiếm trên tay Đào Tiên Cốc chủ bỗng phụt ra một luồng sáng bạc xỉa thẳng vào các yếu huyệt trên dưới châu thân đối phương, lấp loáng đảo lộn như rồng, kèm theo từng loạt kiếm phong vi vút rít xé không gian.

Lý Nhân Nhân không khỏi chột dạ kinh thầm, chẳng dám khinh nhờn, vội vận công lực, bắt đầu một cuộc giao tranh quyết liệt.

Đôi bên giao đấu đã năm hiệp, Đào Tiên Cốc chủ đã tỏ ra kém thế hơn trước đối phương. Lão thụt lùi toan thoát thân, nhưng đã chậm, lão rú lên mấy tiếng thảm thiết, nằm sóng xoài trên sàn đài, kiếm gãy văng đi một nơi.

Lý Nhân Nhân sau một chiêu xuất thủ thần kỳ, hai tay xoa vào nhau bật cười lên khanh khách.

Y chưa dứt tiếng cười, đã thấy một bóng người đáp xuống ở sàn đài, lầm lì tiến đến trước mặt y, rồi đôi bên chỉ còn cách nhau khoảng năm thước, dừng lại gườm gườm nhìn y, tích thế sẵn sàng.

Lý Nhân Nhân gằn giọng:

- Hắc Bảo chủ Mã Mao Trung, ngươi cũng muốn động thủ ư?

Hắc Bảo chủ Mã Mao Trung sắc mặt rắn đanh như được phủ lên một lớp băng sương, soạt một tiếng, rút phăng khí giới trên người ra.

Mã Mao Trung dùng cây gậy Long Đầu, đem tất cả thượng thặng của võ công bổn môn ra sử dụng tấn công Lý Nhân Nhân tới tấp.

Trong loáng mắt, Mã Mao Trung đã liên tiếp tấn công ra ba chiêu nhắm vào những yếu huyệt chí mạng của đối phương để làm chuẩn.

Mỗi chiêu thế của Mã Mao Trung đánh ra đều là những tuyệt kỹ hãn hữu thế nhân, kình phong từ bốn phía ào ào rít véo.

Lý Nhân Nhân dù rất tin tưởng ở tài nghệ mình cũng không khỏi chột dạ hãi thầm:

“Võ công của lão ta thật đáng sợ!”.

Không còn dám khinh lờn, vội giở thuật khinh công tuyệt đẳng, luồn lỏi lách tránh ba chiêu tấn công lợi hại của đối thủ.

Mã Mao Trung thấy ba chiêu tuyệt học của mình rơi vào khoảng không, lão càng kinh khiếp cho tài nghệ đối phương.

Cây gậy Long Đầu trên tay càng vung liên hồi, chín chiêu tuyệt học của bản môn đã theo ngọn gậy bay ra từng khúc một.

Thế gậy vun vút như sóng cuộn trường giang từng lớp, từng lớp cuồng phong sầm sập xô dâng cuốn tới.

Lý Nhân Nhân quát lên một tiếng, thân hình uyển chuyển như giao long vờn thủy.

Mười hiệp trôi qua, hai bóng người dính xoắn vào nhau, mòng mòng quay cuồng càng lúc càng mau, cuối cùng chỉ còn là một khối lờ mờ xoay tròn giữa trận, không còn nhận ra được bóng người.

Lồng theo tiếng thét, thanh gậy đầu rồng đã bay ra đột ngột quét thốc vào lưng Lý Nhân Nhân.

Thế gậy ấy, Mã Mao Trung đã trút theo mười thành công lực, định trong một chiêu sấm sét đánh gục đối phương, chiêu thế đã thần tốc, đôi bên lại cách nhau quá gần nên đầu gậy vừa vung lên đã nện thẳng lên người đối phương không một chút sai lệch.

Thế nhưng …

Sau một tiếng bịch nặng nề, đầu gậy trên tay Mã Mao Trung bị một sức phản công lạ kỳ trên thân hình Lý Nhân Nhân đẩy trở lại, gậy đầu rồng suýt chút nữa vuột sút khỏi bàn tay.

Mã Mao Trung ngẩn cả người, thầm nghĩ:

“Trên người gã ác đồ này đã luyện được một loại cương khí hộ thân!”.

Lý Nhân Nhân chẳng đáp lại tiếng nào, năm ngón tay đã xòe ra, năm ngọn chỉ phong sắc nhọn liền đó lao vút vào năm đại huyệt trên người Mã Mao Trung.

Hắc Bảo chủ Mã Mao Trung kinh hãi thét to:

- Thiết Trụ Trảo!

Cây gậy đầu rồng liền vung ra một chiêu Chấn Đảo Quần Thần, chẻ ngang năm luồng khí kình nọ.

Rắc một tiếng!

Cây gậy đầu rồng trên tay Mã Mao Trung gãy phăng làm hai đoạn, năm ngọn chỉ phong bị ngọn gậy cản trở, lực đạo đã giảm đi phần nào, nhưng vẫn còn đủ sức đẩy lui Mã Mao Trung ra sau bốn bước.

Mã Mao Trung không kém sửng sờ kinh ngạc.

Cùng lúc ấy, có bốn bóng người đồng xuất hiện tại đài trường.

Mã Mao Trung liếc mắt nhìn, thì ra bốn người nọ là đồng bọn của mình.

Hoa Bút Trung Hàn Tiêu Long Đàm, Long Môn Bang chủ Đoàn Thao Lục và hai đại cao thủ Tụ Kiếm Bảo là Diện Sát Nhân Lỗ Chí Công và Sát Tinh Vương Phùng Thái Phụng.

Lão mừng thầm trong bụng, nếu không chắc vài chiêu nữa, lão sẽ đại bại dưới ngọn trảo tuyệt kỹ của đối phương.

Thấy đối phương có người trợ lực, Tế Đài Hán Tử vội thét to:

- Lục Hổ Kiếm Khách lên trợ chiến cùng Lý Nhân Nhân mau!

Sáu tiếng dạ đồng thanh vang lên, và như sáu viên đạn được bắn ra khỏi nòng, Lục Hổ Kiếm Khách trong tích tắc đã có mặt tại trận trường. Lý Nhân Nhân liền nhếch mép cười lạt:

- Bốn người đến để tự kết liễu hay định …

Lý Nhân Nhân chưa kịp dứt lời, Mã Mao Trung quát lại:

- Chó càn hãy câm miệng thối của mi lại, có gì cứ đem hết ra thi thố đi, bọn ta đã sẵn sàng đây.

Lý Nhân Nhân quát to như sấm động lưng trời:

- Bọn...

« Trước1...4849505152...55Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
Tags:
bạn đang xem

Phi Ưng Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Phi Ưng Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk