Chương 9: Lạc thần lĩnh
Chàng biết người trong xó tối là ai.
Trong xó tối có hai người.
Một già một trẻ.
Phi Ngư sơn trang không phân đường chủ, đàn chủ, hương chủ, kì chủ, đà chủ, chỉ có tân tú, trung tú, lão đầu tử, tử nhân, anh hài, khác hẳn cách phân của Thiên Dục cung. Võ công và vai vế của Vãn Phi cao lắm chỉ là trung tú, nhưng chàng là một trong những đệ tử của trang chủ Thẩm Tinh Nam nên được xếp vào hàng lão tú.
Còn đại sư huynh tống vãn đăng, võ công vai vế đều vượt hẳn lão tú, nhưng vẫn chưa được thăng lên tới lão đầu tử.
Đó là vì tiêu chuẩn thăng cấp ở Phi Ngư sơn trang rất khắc khe. Lão đầu tử đã là cấp bậc rất vinh dự, phải có công trạng, phẩm đức hơn người mới lên đến cấp bậc này.
Rất ít người đạt được cấp bật tử nhân, trang chủ Thẩm Tinh Nam là một trong hai đại tử nhân.
Còn anh hài càng hiếm hơn, chỉ có một người mà thôi, nhưng người đó là ai, không ai nhìn thấy, cũng không ai biết.
Người trong Phi Ngư sơn trang thân thiết như một đại gia tộc, cho nên danh xưng khác hẳn các phái khác trên giang hồ, các lão đầu tử quan sát việc thăng lên hay giáng xuống của một người, sau đó lão đầu tử sẽ trình lên tử nhân, tử nhân quyết định việc thăng giáng. Cao thủ gia nhập Phi Ngư sơn trang cao lắm là chỉ đạt đến mức Phi Ngư nhân, cả tân tú cũng chẳng bằng, cho nên có thể thắng lên tân tú, đối với họ đã là niềm vinh dự lắm rồi.
Một chế độ được xây dựng nên, người trong chế độ đương nhiên xem trọng sự thành bại của chế độ, đó là điều người ngoài không thể nào hiểu được.
Nhưng một khi chế độ đã vững chãi, ai cũng thấy vinh quang, đương nhiên sẽ có người sinh lòng tiêng. Đương nhiên, rôì cũng có lúc chế độ đó suy yếu, cũng giống như mặt trời có sáng chói cũng phải ngả về chiều.
Chuyện gì có mặt trái thì phải có mặt phải, cho nên lợi chưa chắc đã là lợi hết, hại chưa chắc đã là hại hết.
Một già một trẻ chính là hai người quan trọng xây dựng chế trong Phi Ngư sơn trang,
Ít người nhắc tới tên họ.
Trên giang hồ gọi người già là Kiếm Si, người trẻ là Kiếm Mê
Không phải là họ không có tên, mà vì họ say mê kiếm đến nỗi quên cả tên thật của mình.
Kiếm Si si kiếm và Kiếm Mê mê kiếm.
Kiếm Si và Kiếm Mê chính là hai đại lão đầu canh Phi Ngư sơn trang ở ngoài rìa.
Vãn Phi không khỏi mừng rỡ, sau cuộc đối đáp vừa rồi, chàng biết đó là ai.
Chàng ôm quyền vái dài:
- Si bá, Mê ca!
Kiếm Si hờ hững nói:
- Thì ra là tiểu phi!
Vãn Phi mừng rở nói:
- May mà có hai vị, nếu không…
Kiếm Si nói:
- Ta còn tưởng là bọn người Thiên Dục cung, sao ngươi không thẳng đường mà về, đến đây làm gì?
Vãn Phi đáp:
- Vãn bối bị Câu Kì Phong truy sát chạy đến đây, may mà…
Kiếm Si nhướng đôi mày bạc, cắt lời:
- Bây giờ ngươi tính đi đâu?
Vãn Phi đáp:
- Về sơn trang!
Kiếm Si hỏi:
- Về sơn trang làm gì?
Vãn Phi không hiểu sao Kiếm Si hỏi thế, nhưng vẫn đáp:
- Vãn bối có chuyện bẩm báo sư phụ.
Kiếm Si hỏi tiếp:
- Ngươi muốn gặp Thẩm trang chủ sao?
Vãn Phi chưa kịp gật đầu, Kiếm Mê đã lạnh lùng nói:
- Ngươi không cần đi nữa. bởi vì trang chủ sẽ đến đây.
Vãn Phi ngạc nhiên lắp bắp:
- Sư phụ… đến đây sao?
Kiếm Si và Kiếm Mê nhìn chàng với ánh mắt lạnh lẽo.
Vãn Phi vẫn thắc mắc:
- Đến… đến đây?
Lạc Thần lĩnh là nơi quái lạ, cũng là nơi cửa ải hiểm yếu của Phi Ngư sơn trang, lại nằm trên núi. Nhưng trước khi tới Nhân Chỉ quan, người ta chẳng thể nào thấy nổi Phi Ngư sơn trang.
Chả thế mà giang hồ có câu ca rằng: ” trên Lạc Thần lĩnh, sơn cùng thủy tận, vừa qua Nhân Chỉ, ngư dược tinh phi”
Ngư chính là Phi Ngư sơn trang, tinh chính là Thẩm Tinh Nam.
Tuy nơi đây là chỗ xung yếum nhưng thường ngày nếu không có việc gì quan trọng, Thẩm Tinh Nam không đặt chân tới đây.
Vãn Phi vẫn chưa hiểu.
Kiếm Si hờ hững nói:
- Ngươi sẽ hiểu.
Chợt nghe tiều nương tử quát:
- Ngươi là ai?
Tiếng quát ấy lanh lảnh, Vãn Phi giật nảy mình.
Căn nhà nhưng rung rinh như bị sét đánh, chuột bên trong kéo ra thành đàn.
Trên mái nhà nghe tiếng đập cánh phành phạch, chim chóc và dơi đập cánh bay vút lên.
Ngôi nhà này cũ cũ kĩ quá rồi.
Tiểu nương tử kêu hoảng, ngã chúi người, thì ra nàng bị hai con quái điểu đâm phải.
Vãn Phi vội đỡ nàng.
Kiếm Si nhìn hấp háy mắt nhìn Vãn Phi:
- ả là ai?
Vãn Phi đáp ngay:
- Thu Hồ Thê!
Kiếm Si châu mày, giận dữ:
- Thu Hồ Th...

