Ba người thở hồng hộc, y phục trên mình rách bươm, chỗ nào cũng thấy vết trảo.
Hô Vô Nhiễm và hắc lang trải qua một trường ác đấu, bị thương nặng nhất, máu tươi từ vết thương chảy ra tong tong, vết thương trên cổ tay trái bắt mắt nhất, dài tới bảy tấc, sâu đến gân cốt, nếu không phải cổ tay y đeo da nai chắc đã bị đoạn mạch, từ đây tàn phế.
Hồng Cầm mệt mỏi gục dưới đất, Hô, Kha xếp bằng nhắm mắt điều chỉnh hơi thở, lòng thầm kinh hãi, trong đời cả hai trải qua nhiều lần giao đấu, lần này gặp nguy hiểm hơn cả.
Ngược lại con bạch mã uy phong lẫm lẫm, rảo bước hý vang, hộ pháp cho cả ba.
Không biết bao lâu sau, Kha Đô điều tức một hồi, thể lực dần hồi phục, chầm chậm đứng dậy. Khắp nơi toàn thây sói, máu rải đỏ lòm, tiếng gió rít u oán, bạch mã hý vang, Hồng Cầm ngủ gục dưới đất, Hô Vô Nhiễm cầm đao đứng cách gã mấy bước, đang nhìn vùng cát vàng mênh mông trước mặt.
Hừng đông rực rỡ, vầng hồng nhật vén mây ló ra, đã là sáng ngày thứ hai.
Kha Đô cảm giác mồm miệng nóng ran muốn nứt ra, nhớ ra trên lưng bạch mã có túi nước, liếc nhìn liền thấy con hắc lang bị roi ngựa trói chặt, vết thương ở chân nó không biết đã được ai băng bó lại, đang giãy giụa tru vang, nhìn gã bằng cặp mắt hung tàn âm độc.
Nhớ đến việc đêm qua nguy hiểm trùng trùng, suýt nữa trở thành thức ăn của đàn sói, gã lập tức phát nộ, định rút đao nhưng vỏ trống không, lúc đó mới phát giác trường đao đã cùng con ác lang bị đấm bay đi, toan tiến lên cho con hắc lang mấy quyền, chợt Hô Vô Nhiễm trầm giọng: “Không cần so đo với súc sinh, để nó lại có điểm hữu dụng…”
Kha Đô hoang mang: “Có gì hữu dụng? Là đại ca băng bó cho nó?”
Hô Vô Nhiễm chầm chậm ngẩng lên: “Huynh đệ có nhớ đao rơi ở chỗ nào không?”
Kha Đô mơ hồ nhớ lại chỗ con sói rơi xuống, ngẩng lên nhìn chỉ thấy vùng cát mênh mang, nào thấy bóng dáng trường đao, liền lẩm bẩm: “Bị sói tha đi mất rồi.”
Hô Vô Nhiễm không quay lại, điềm đạm nói: “Không cần tìm, cả đao vào sói đều chìm trong cát.” Y dừng một chốc rồi thở dài: “Chúng ta còn ở trong khu vực lưu sa.”
Hồng Cầm cũng tỉnh lại, nghe Hô Vô Nhiễm nói, bất giác ngây người lẩm bẩm: “Muội cứ lấy làm lạ sao đàn sói này ít thế, chắc cũng vô ý bị khốn trong vùng lưu sa.”
Trong lòng Kha Đô nặng nề hẳn, hóa ra vạt rừng gai này chỉ là một vạt đất, bên ngoài vẫn là đầm lầy lưu sa. Lúc này cả ba đều mệt mỏi, còn lại duy nhất một thớt ngựa, hơn nữa để giảm tải cho nó, thức ăn và rau xanh để bổ sung thể lực đều không mang theo, trừ một ít nước uống, làm sao thoát được.
Hồng Cầm lúc đó mới chú ý đến con hắc lang, kinh ngạc hô lên: “Để nó lại làm gì?”
Hô Vô Nhiễm cười khổ: “Nếu nàng không muốn ăn thịt bạch mã, đành ăn thịt sói vậy.”
Hồng Cầm sửng sốt, Kha Đô cố nén nỗi căm ghét trong lòng xuống: “Đàn sói đến được đây, chắc vạt rừng cũng nằm ở sát rìa lưu sa, chúng ta có thể thoát được.”
Hồng Cầm hoang mang: “Nhưng chúng ta nên đi theo hướng nào?”
Kha Đô nhức óc, trận bão cát đêm qua khiến cả ba mất phương hướng. Ở đây, cảnh sắc tứ xứ giống hệt nhau, nếu không nhận rõ phương hướng mà xông ra, có khi lại lạc vào vùng sâu trong đầm lầy lưu sa.
Hô Vô Nhiễm thản nhiên: “Để con sói dẫn chúng ta đi.”
Kha Đô tỉnh ngộ, càng bội phục Hô Vô Nhiễm, trong Bộc Hỏa Sa Mạc vô cùng vô tận này, sói thông thuộc đường hơn người nhiều.
Hồng Cầm than: “Chỉ sợ nó cũng không biết cách ra khỏi lưu sa, bằng không sao lại lưu lại vạt rừng gai này.”
Hô Vô Nhiễm quả quyết: “Đến nước này cũng chỉ còn cách đánh liều.”
Kha Đô bị lòng tin của y cảm nhiễm, lớn tiếng nói: “Vậy xuất phát ngay thôi, chúng ta có thể ăn thịt sói nhưng ngựa không có thực vật, chần chữ nữa sẽ không còn sức vượt qua lưu sa.”
Hồng Cầm thoáng qua nét buồn bã, giọng nói cơ hồ không nghe thấy: “Ta thà ở lại đây.”
Kha Đô ngẩn người, ngẩng nhìn nàng, đôi mắt như bảo thạch bảy màu trước kia nào còn ánh sáng, làn da óng ả như lụa không còn nõn nã nữa. Dọc đường trải qua vô vàn vất vả, nữ tử mỹ lệ như nàng cũng đến mức này, bất giác lòng gã xáo động, trước mắt hiện lên dung nhan yêu kiều, nụ cười tươi tắn trước kia…
Có lẽ, với nàng và Hô Vô Nhiễm, dốc sức thoát khỏi sa mạc đến gặp Thiết Soái, không bằng ở lại đây mấy ngày làm một đôi tình lữ không hỏi đến thế sự…
Hô Vô Nhiễm nhíu chặt mày, trầm tư không nói gì.
Kha Đô thầm thở dài, vốn định đề nghị để mình đơn thân mang bảo châu thử tìm lối ra nhưng không hiểu rõ tâm ý hai người, hơn nữa không biết làm thế nào mở miệng để họ ở lại trong tuyệt địa…
Ánh mắt Hô Vô Nhiễm tỏ ra quyết liệt: “Nghỉ một chút rồi hành động.” Đoạn y lại lẩm bẩm như muốn giải thích: “Thiết Soái chỉ thấy bảo châu, vị tất bỏ qua cho Tỵ Tuyết thành.”
Kha Đô nghĩ đến tác phong của Thiết Soái, lòng cũng chấn động: “Xưa nay Thiết Soái nói là làm, chỉ sợ nếu chúng ta không đến kịp hạn kỳ…”
Hồng Cầm gượng cười: “Đúng lắm, ta cũng thấy hiếu kỳ với Thiết Soái, muốn thử xem vị vô địch thống soái ai ai cũng đồn đại là thế nào.”
Hô Vô Nhiễm lạnh lùng: “Nếu chúng ta không chết trong sa mạc, thế nào cũng gặp.”
Kha Đô sợ lỡ lời, không muốn họ nhắc đến Thiết Soái, liền chuyển chủ đề: “Không hiểu sa đạo còn tìm chúng ta khắp nơi không?”
Hô Vô Nhiễm đáp: “Cuồng Phong Sa Đạo tuy hành động quỷ bí, hành tích khó đoán nhưng ở trong sa mạc hoang vu này cũng phải là vạn năng, khó lòng sai người...

